Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Trung Thoại. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Trung Thoại. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

LS. NGUYỄN ANH VÂN: QUAN CHỨC HẢI PHÒNG VI PHẠM LUẬT HÌNH SỰ

Phải tố cáo hành vi vi phạm luật hình sự của một số quan chức Hải Phòng
Luật sư Nguyễn Anh Vân
- gửi riêng NXD-Blog ăng lần đầu 11h56, ngày 16.2.2012)

Qua các phương tiện thông tin đại chúng như báo đài, báo hình, báo viết … chúng ta có thể dễ dàng thu thập được những chứng cứ chứng minh những hành vi vi phạm pháp luật hình sự của ông Đỗ Trung Thoại - phó chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng và ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc công an thành phố Hải Phòng. Tuy nhiên, đã hơn một tháng nay, kể từ khi vụ án Tiên lãng xẩy ra, vẫn chưa thấy lãnh đạo Hải Phòng và các cơ quan bảo vệ pháp luật có thẩm quyền có bất kỳ đồng thái nào đối với những hành vi vi phạm pháp luật hình sự của hai vị này. Để bảo đảm sự công minh của pháp luật, bảo vệ pháp chế của nhà nước pháp quyền XHCN Việt nam và không để những tên tội phạm chui sâu thêm trong hàng ngũ lãnh đạo của Đảng, chúng ta hãy cùng nhau tố giác chúng để các cơ quan bảo vệ pháp luật đưa chúng ra trước vành móng ngựa.

1.Những phát biểu của ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca 

Sau khi bị những người dân và dư luận lên tiếng về việc phá nhà của ông Vươn, ông Quý thì hai ông Thoại, Ca cùng nhau song ca bản tình ca “Dối trá trắng trợn” do họ tự sáng tác. Họ cho rằng việc phá nhà là do người dân tham gia phá chứ đoàn cưỡng chế không phá và họ không ra lệnh cho ai phá. Sau khi bị người dân tố cáo, bị dư luận lên án họ lại trơ tráo chối tội.  Sự việc dần sáng tỏ khi những người được lãnh đạo huyện Tiên lãng thuê phá nhà với tiền công là 500.000VNĐ/1 giờ tố cáo. Lúc này Cơ quan điều tra buộc phải ra Quyết định khởi tố vụ án “ Phá hủy tài sản”. Chính Quyết định khởi tố vụ án “ Phá hủy tài sản” là bằng chứng không thể chối cãi được đã  tố cáo những lời dối trá của hai ông. Chúng ta dễ dàng tìm thấy lời của bản tình ca “ Dối trá trắng trợn”  trên các phương  thông tin đại chúng. Dưới đây là lời bài hát của họ.

Lời của ông Đỗ Trung Thoại 
“Việc phá nhà ông Vươn là do nhân dân bất bình và bức xúc quá nên làm vậy. Nhiều người dân không đồng tình với việc làm của ông Vươn và một số tờ báo viết sai.”.
“ Sau vụ nổ sung chống người thi hành công vụ, lực lượng công an phải rà phá và tìm được vũ khí, vật liệu nổ trong nhà. Các đồng chí báo cáo không ra lệnh san phẳng nhà, nhưng do nhân dân bất bình … nên vào phá. Chứ còng lực lượng cưỡng chế của huyện, lực lượng công an không san phẳng nhà này”.
 “ Việc một số người dân phá hủy ngôi nhà là do UBND huyện Tiên Lãng báo cáo lên chứ chứ không phải là phát ngôn của UBND thành phố Hải phòng, cũng như cá nhân tôi”?!”.
“ Nhiều cơ quan báo chí trung ương đưa tin về vụ việc “ không đúng sự thật khiến nhân dân bất bình”. Thay mặt UBND thành phố Hải phòng ông đề nghị báo trí không tiếp tục đưa về vụ việc này nữa!”.

Lời của ông Đỗ Hữu Ca
… việc cưỡng chế này được sự đồng tình rất cao của người dân trong khu vực. Hàng trăm người ra đó chứng kiến sự việc này đều rất ủng hộ lực lượng công an. Cho nên khi khám nghiệm hiện trường xong, giao lại cho địa phương thì chính những người dân xung quanh người ta vào đạp đổ phá đổ. Cho nên việc phá cái chòi ấy chúng tôi cho kiểm tra lại thì không ai ra lệnh phá và cũng không biết ai làm bởi nhân dân lúc ấy người ta tràn xuống rất đông” (Đài truyền hình Hải Phòng vào lúc 19h45 ngày 17/01/2012).

2. Những hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật hình sự của ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca
Theo nội dung những lời phát biểu trên của các ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca, chúng ta dễ dàng nhận thấy những dấu hiệu vi phạm tội “Vu khống” và tội “Che dấu tội phạm” của họ.

a. Hành vi có dấu hiệu vi phạm tội “Vu khống”
Trong Bộ luật hình sự 2009 tội “Vu khống” được quy định như sau:
“Điều 122. Tội vu khống
1. Người nào bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ một năm đến bảy năm:
a) Có tổ chức;
b) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn;
c) Đối với nhiều người;
d) Đối với ông, bà, cha, mẹ, người dạy dỗ, nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục, chữa bệnh cho mình;
đ) Đối với người thi hành công vụ;
e) Vu khống người khác phạm tội rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng.
3. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ một triệu đồng đến mười triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm”.

Theo quy định của điều luật này, chúng ta cần làm rõ một số vấn đề sau:
-     Hành vi bịa đặt những điều biết rõ là bịa đặt: Căn cứ vào khoản 1 điều này thì mặc dù không nhìn thấy trực tiếp người dân phá nhà ông Vươn, ông Quý nhưng Phó chủ tịch Đỗ Trung Thoại đã nói: “ Việc phá nhà ông Vươn là do nhân dân bất bình và bức xúc quá nên làm vậy. Nhiều người dân không đồng tình với việc làm của ông Vươn và một số tờ báo viết sai” và ông Ca thì khẳng định:  “…Cho nên khi khám nghiệm hiện trường xong, giao lại cho địa phương thì chính những người dân xung quanh người ta vào đạp đổ phá đổ”. Thực tế thì người dân không ai phá nhà như lời ông Thoại, ông Ca nói. Điều này hiện đã được những người trực tiếp phá nhà tố cáo với cơ quan chức năng là họ được lãnh đạo UBND huyện Tiên lãng, UBND xã Vinh quang thuê phá với tiền công là 500.000VNĐ/ 1 giờ. Vụ việc này đã được Cơ quan điều tra ra Quyết định khởi tố vụ án “Hủy hoại tài sản” để điều tra làm rõ. Như vậy là ông Thoại, ông Ca đã bịa đặt việc không có thật cho người dân.
-     Hành vi loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt:  Việc bịa đặt này lại được các ông  loan truyền trên khắp phương tiện thông tin đại chúng. Ông Thoại bịa đặt trong cuộc họp báo, ông Ca ngoài trả lời báo chí thì lên cả đài truyền hình Hải Phòng loan truyền. Việc bịa đặt này không chỉ lan truyền trong phạm vi địa phận Hải Phòng mà còn lan truyền trên khắp lãnh thổ nước Việt nam và một số quốc gia trên thế giới.
-      Hậu quả của việc bịa đặt, loan truyền: Mục đích của việc bịa đặt của họ nhằm xúc phạm danh dự hay che đậy hành vi phạm tội nào khác được quy định trong Bộ luật hình sự thì các cơ quan chức năng cần điều tra làm rõ. Nếu việc bịa đặt của họ nhằm mục đích che đậy hành vi vi phạm pháp luật của đoàn cưỡng chế thì hành vi này có dấu hiệu vi phạm Điều 21 (Che dấu tội phạm), Điều 313 (Tội che dấu tội phạm) Bộ luật hình sự hoặc việc bịa đặt của họ với mục đích che đậy hành vi cùng tham gia phá nhà thì hành vi này có dấu hiệu vi phạm Điều 143 (Tội hủy hoại tài sản) Bộ luật hình sự. Nếu việc bịa đặt của họ không nhằm mục đích xúc phạm danh dự của người dân thì phải xem xét việc bịa đặt của họ có gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hay không. Trong thực tế, hậu quả của việc bịa đặt đã xẩy ra. Việc bịa đặt này của cả hai ông đã xúc phạm tới danh dự của người dân xã Vinh quang nói riêng và của người dân huyện Tiên Lãng, người dân thành phố Hải Phòng nói chung. Việc bịa đặt này của hai ông cũng đã gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người dân như:   Quyền cá nhân đối với hình ảnh, Quyền được bảo vệ danh dự theo quy định tại Điều 31, 37 Bộ luật dân sự 2005. Hình ảnh của họ bị các ông bôi nhọ. Danh dự, nhân phẩm, uy tín của họ đã bị mọi người nguyền rủa. Họ đã từng bị coi là những tên tội phạm ghê tởm, không còn nhân tính, chỉ tay không mà phá được cả một ngôi nhà hai tầng kiên cố. Giả sử với chức vụ, quyền hạn của các ông, các ông bưng bít được sự thật, vụ việc không được phanh phui thì những người dân này phải đối mặt với tội “Hủy hoại tài sản” theo Điều 143 Bộ luật hình sự. Họ sẽ trở thành tội phạm, trở thành các bị can trong vụ án. Họ phải đối mặt với những bản án phạt tù theo luật định. Mặt khác, các ông còn làm mất niềm tin của nhân dân, làm xấu bộ mặt của Đảng, của chính quyền thành phố Hải Phòng.

Như vậy hành vi vi phạm tội “Vu khống” của ông Đỗ Trung Thoại - phó chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng và ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc công an thành phố Hải Phòng đã có đủ các dấu hiệu quy định tại điều luật nêu trên. Hành vi vi phạm này là quá rõ ràng và không thể chối cãi.

Hiên nay các ông này đang giữ các chức vụ trọng trách của  UBND thành phố Hải Phòng và việc bịa đặt của các ông đã xúc phạm danh dự với nhiều người nên họ sẽ bị truy tố theo khoản b, c của Điều 122 và khung hình phạt tù dành cho họ là từ 1 năm – 7 năm. Ngoài ra họ còn  phải chịu hình phạt theo khoản 3 điều này.
b. Hành vi có dấu hiệu vi phạm tội “Che dấu tội phạm”

Trong Bộ luật hình sự 2009 tội “Che dấu tội phạm” được quy định như sau:

“Điều 21. Che giấu tội phạm

Người nào không hứa hẹn trước, nhưng sau khi biết tội phạm được thực hiện, đã che giấu người phạm tội, các dấu vết, tang vật của tội phạm hoặc có hành vi khác cản trở việc phát hiện, điều tra, xử lý người phạm tội, thì phải chịu trách nhiệm hình sự về tội che giấu tội phạm trong những trường hợp mà Bộ luật này quy định”.

Không phải vô cớ  mà hai ông Thoại, ông Ca  lại đi đổ tội cho người dân phá nhà của ông Vươn, ông Quý nếu như không che dấu một điều bất minh nào đấy. Trong vụ việc này chỉ có thể lý giải, mục đích đổ tội cho dân của hai ông cho dân là che dấu hành vi phạm pháp của cấp dưới là Chủ tịch huyện, Trưởng công an huyện, Chủ tịch xã, Bí thư xã … Nếu không phải vì mục đích này thì chắc chắn còn ẩn chứa một sự bất minh nào khác nữa lớn hơn hành vi che dấu tội phạm. Điều này thì chỉ có họ mới biết rõ. Tuy nhiên, trong giới hạn thông tin mà chúng ta nắm được thì hành vi này chỉ dừng lại ở mức độ che dấu tội phạm.

Theo quy định của điều luật này, chúng ta cần làm rõ một số vấn đề sau

- Họ đã biết tội phạm được thực hiện, đã che giấu người phạm tội, các dấu vết, tang vật của tội phạm hay không 
 Để che đấu cho đồng bọn có hành vi phá hủy tài sản họ đã nhằm vào đối tượng để đổ tội là người dân thấp cổ bé họng, dễ lấp liếm. Họ là người trong cuộc, hoặc cùng tham gia đoàn cưỡng chế thì chắc chắn họ phải biết ai là thủ phạm phá nhà. Hơn nữa, ông Ca là Đại tá - Giám đốc công an thành phố Hải Phòng, quyền sinh, quyền sát trong tay thì làm gì mà không biết ai là thủ phạm phá nhà. Nếu như chưa biết ai phá nhà họ Đoàn thì hai ông phải nói là chưa điều tra, chưa xác minh được. Đàng này các ông lại khơi khơi đổ tội cho những người dân vô tội. Không ai dại gì lại đi đổ tội cho người khác để rồi phải rước họa vào thân, trừ những thằng ngu, những thằng thiểu năng não bộ. Mà các ông làm quan to thế làm sao mà ngu, mà thiểu năng trí tuệ được. Vậy thì phải có uẩn khúc nào đấy trong vụ viêc này. Mối quan hệ trong liên minh ma quỷ này để làm rõ cũng không khó nếu vụ án này được khởi tố vì có quá nhiều chứng cứ. Dấu hiệu hành vi che dấu tội phạm của ông Ca còn thể hiện ở chỗ: “ … việc phá cái chòi ấy chúng tôi cho kiểm tra lại thì không ai ra lệnh phá và cũng không biết ai làm bởi nhân dân lúc ấy người ta tràn xuống rất đông”. Ông Ca đã cho người kiểm tra vụ việc. Kiểm tra những cán bộ lãnh đạo của huyện, của xã, kiểm tra những người trong đoàn cưỡng chế và kết luận không ra lệnh phá, không ai phá cả. Ông cũng cho kiểm tra hiện trường nhưng những kẻ phá nhà không để lại dấu vết gì. Các nhân chứng lúc đó không có ai mặc dù “ … nhân dân lúc ấy người ta tràn xuống rất đông” nhưng tất cả họ đều tham gia phá nhà hoặc nếu ai không tham gia phá nhà thì đó là những người vừa câm vừa điếc và mù chữ. Không thể chấp nhận được lời giải thích của một lãnh đạo đứng đầu ngành công an của một.thành phố lớn trực thuộc trung ương như Hải Phòng. Lời giải thích ngô nghê như của một đứa trẻ mới lớn chỉ có các cháu mầm non mới tin. Để điều tra tìm ra thủ phạm đối với việc này không khó khi tại hiện trường còn nhiều dấu vết (vết xích xe cẩu chẳng hạn …) và có quá nhiều nhân chứng vì không thể tất cả mọi người dân đều xông vào phá nhà. Thực tế đã chứng minh, khi những người được lãnh đạo huyện, xã thuê họ phá nhà đã tố cáo hành vi phạm tội của họ. Rõ ràng ở đây ông ta đã cố tình che dấu những việc làm sai trái của đoàn cưỡng chế, che dấu những tên tội phạm đã ra lệnh đập phá nhà ông Vươn, ông Quý.

-   Có hành vi khác cản trở việc phát hiện, điều tra, xử lý người phạm tội hay không?
Dấu hiệu hành vi che dấu tội phạm của ông Ca còn thể hiện ở chỗ ông ta sử dụng chức vụ quyền hạn của mình “… việc phá cái chòi ấy chúng tôi cho kiểm tra lại thì không ai ra lệnh phá và cũng không biết ai làm bởi nhân dân lúc ấy người ta tràn xuống rất đông” để khẳng định với mọi người là người dân phá chứ các quan không phá. Dấu hiệu hành vi che dấu tội phạm của ông Thoại thể hiện ở chỗ ông ta cản trở việc phát hiện tội phạm của các phóng viên khi ông ta nhân danh cả UBND thành phố Hải phòng: “ Nhiều cơ quan báo chí trung ương đưa tin về vụ việc “ không đúng sự thật khiến nhân dân bất bình”. Thay mặt UBND thành phố Hải phòng ông đề nghị báo trí không tiếp tục đưa về vụ việc này nữa!”. Ông đã dùng quyền uy của mình để ngăn không muốn các nhà báo đưa tin về vụ này nhằm bưng bít thông tin để dễ bề che đậy hành vi phạm tội của cấp dưới. 

Hành vi vi phạm tội Che dấu tội phạmcủa ông Đỗ Trung Thoại - phó chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng và ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc công an thành phố Hải Phòng đã có đủ các dấu hiệu quy định tại điều luật nêu trên..

Do hiện nay các ông này đang giữ các chức vụ trọng trách của UBND thành phố Hải phòng nên hành vi che dấu tội phạm của họ đối với tội Hủy hoại tài sản” (Điều 143 Bộ luật hình sự) thì họ bị truy tố về tội” Che giấu tội phạm”  theo Điều 21 và khoản 2 Điều 313 Bộ luật hình sư.và khung hình phạt tù dành cho họ là từ 2 năm – 7 năm.

3. Phần kết 

Như vậy, những dấu hiệu vi vi phạm pháp luật hình sự đối với  “Tội vu khống” và “Tội che dấu tội phạm” của ông Đỗ Trung Thoại và ông Đỗ Hữu Ca là không thể chối cãi. Căn cứ vào những dấu hiệu này Cơ quan điều tra – Bộ công an có thể khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với hai ông này. Nhưng không hiểu vì lý do gì mà các cơ quan bảo vệ pháp luật như Cơ quan điều tra – Bộ công an, Tòa án nhân đân tối cao, Viện kiểm sát nhân dân tối cao vẫn chưa vào cuộc để điều tra làm rõ, mặc dù trách nhiệm khởi tố và xử lý vụ án hình sự thuộc thẩm quyền của họ theo Điều 13 Bộ luật tố tụng hình sự 2003. (Điều 13. Trách nhiệm khởi tố và xử lý vụ án hình sự. Khi phát hiện có dấu hiệu tội phạm thì Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát, Toà án trong phạm vi nhiệm vụ, quyền hạn của mình có trách nhiệm khởi tố vụ án và áp dụng các biện pháp do Bộ luật này quy định để xác định tội phạm và xử lý người phạm tội …). Nếu như các cơ quan thẩm quyền chưa vào cuộc hoặc không vào cuộc để điều tra làm rõ những hành vi phạm tội của hai ông này thì chúng ta phải có trách nhiệm, nghĩa vụ đấu tranh, tố cáo theo quy định tại khoản 3 Điều 4 Bộ luật hình sự. (3. Mọi công dân có nghĩa vụ tích cực tham gia đấu tranh phòng ngừa và chống tội phạm) và có quyền tố cáo theo khoản 2 Điều 1 Luật khiếu nại , tố cáo năm 1998 “ Công đân có quyền tố cáo với các cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền về hành vi trái pháp luật của bất cứ cơ quan tổ chức cá nhân nào gây thiệt hại hoặc đe dọa gây thiệt hại lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân, cơ quan, tổ chức”. Theo đó chúng ta có quyền đến các cơ quan có thẩm quyền nói trên để trình báo hoặc làm đơn tố cáo gửi đến các cơ quan đó. Như vậy, việc để các cơ quan bảo vệ pháp luật làm rõ hành vi phạm tội của hai ông này cũng phụ thuộc rất nhiều vào mọi người. Vậy chúng ta còn chần chừ gì nũa mà không thực hiện quyền và nghĩa vụ của mình?! 

Luật sư Nguyễn Anh Vân (Đoàn Luật sư Hà Nội)

-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

BÙI VĂN BỒNG: ĐỘC CHIÊU NGÔN NGỮ HẢI PHÒNG

ĐỘC CHIÊU NGÔN NGỮ HẢI PHÒNG
Bùi Văn Bồng

Có lần, tôi hỏi nhà thơ Hải Như, rằng những gì gợi ra cảm xúc để ông viết bài thơ “Thành phố hoa phượng đỏ”? Ông nói, khi đó đang chiến tranh, bỗng nhiên tôi thấy màu hoa phượng đỏ rực cả khoảng trời, màu cờ, màu đỏ chiến công, hoa phượng xen với màu băng, cờ, khẩu hiệu rực rỡ tiễn chân thanh niên lên đường “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Cái màu hoa phượng thắm cứ bừng lên như hào khí chiến thắng của thành phố cảng. Và tôi đã viết bài thơ này, sau đó nhạc sĩ Lương Vĩnh phổ nhạc. “Những cái tên nghe chẳng thơ đâu / Nhưng với ta vô cùng oanh liệt / Ôi, thân thiết tự hào quê hương!... Hải Phòng đó, hiên ngang chỉ biết ngẩng đầu”…

Lâu nay, tôi vẫn thích nghe bài hát ấy, lời hay, nhiều ý nghĩa, nét nhạc trữ tình, đằm thắm, lại rất hào hùng. Nhưng, từ trước tết Nhâm Thìn, khi báo chí nêu gay gắt và miêu tả đầy nỗi oan khốc, mất trị an về cái vụ cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng, sao bỗng dưng những lời ca hay, những âm điệu trữ tình của bài hát truyền thống ấy cứ lặn đi đâu mất. Nhất là khi đã gây ra vụ việc tày đình, kinh thiên động địa như vậy, mà các quan chức Hải Phòng cứ nghênh ngang lờ tịt đi, lo ăn tết, chúc tụng nhau một cách rất vô tư, làm cho thiên hạ phát nóng ruột, tôi lại có sự liên tưởng đến cái gọi là “khí phách” hiên ngang ấy. Cụ Tú Xương có sống lại cũng buộc phải đọc lên: “Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu / Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu?”.
.
Lại nói đến câu hát mà ngẫm thấy đúng quá: “Hải Phòng đó, hiên ngang chỉ biết ngửng đầu”. Họ ngang nhiên đến mức chỉ biết ngẩng cao đầu, mặt vênh như bánh đa nướng, thách thức với pháp luật, với cả dư luận, tỏ ra bất chấp. Thậm chí khi Thủ tướng đã chỉ rõ hàng loạt cái sai cần phải khắc phục và phải nhanh chóng làm rõ, nhưng ông Bí thư thành ủy lại nói trong cuộc găp mặt “Diên Hồng” với các vị bô lão: “Báo chí sai, ông Vươn sai, …”. Một địa phương giàu truyền thống cách mạng, nhưng nay lãnh đạo mà như thế làm sao mà gọi là An Lão? Có tội mà không chịu cúi đầu nhận tội, cứ nghênh cái mặt lên, thì đúng là trong tâm trạng, hoàn cảnh nào cũng “chỉ biết ngửng đầu”. Mà làm con người lúc nào đầu cũng ngẩng vểnh lên là biểu hiện của thứ bệnh thường thấy là “hội chứng đao (down)”, cứ ngơ ngơ, nghênh nghênh, thiên hạ nói gì cũng mặc kệ, không thể bình thường hoặc cúi xuống được, kể cả khi mắc sai lầm khuyết điểm lớn, bị thiên hạ chửi cho rát mặt, vẫn hiên ngang, không cần cúi đầu.

Mới đó, trong dân gian có người đã xin lỗi nhà thơ Hải Như và nhạc sĩ Lương Vĩnh, nhại lời bài hát: “Những cái tên nghe chẳng thơ đâu / Nhưng với dân vô cùng oan nghiệt”…Rồi từ tên bài hát, lời trong câu hát, suy nghĩ loanh quanh thế nào lại bắt gặp những cái tên người ở Hải Phòng. Chỉ riêng trong vụ Tiên Lãng, về mặt nghĩa của danh từ riêng (với tên người), đã gợi ra hai luồng (dòng) ý nghĩa. Hai luồng ý nghĩa đó là: Hầu hết, tên gọi các vị quan từ xã lên huyện mà báo chí nêu nhiều, chức danh chủ chốt, đều bị nghịch nghĩa. Do đạo đức, lối sống, tác phong và cả phát ngôn của họ đã sinh ra những cái tên nghịch nghĩa, bị ngược phẩm cách. Luồng ý nghĩa thứ hai: Những người dân lao động chân chất, thật thà, cha mẹ đặt tên sao thì cứ nguyên nghĩa như vậy, cái tên như áp số phận cho cuộc đời.

Cứ thử “giám sát” từ dưới lên trên, “rà soát” từ xã lên huyện, rồi đến thành phố, thấy đa số họ đều mang cái tên nghịch nghĩa, ngược phẩm cách. Ông Lê Thanh Liêm, Chủ tịch UBND xã Vinh Quang, từ nhiều năm nay cứ nhăm nhe giành giật khu đầm của ông Vươn, mong ông anh trên huyện lợi dụng chức vụ, quyền hạn giúp để tìm cách sớm thu hồi đất, giao cho UBND xã, thế nên tên là Thanh Liêm mà lại rất tham lam.

Ông Hoan, Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang, bị kỷ luật, bị mất chức, do ông buông lỏng vai trò lãnh đạo của Đảng ở địa phương. Hoan mà chẳng vui vẻ gì, rất buồn.

Ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, vì nóng vội lấy đất giao cho em ruột là Thanh Liêm quản lý, cho đối tác khác thuê, nên sinh ra ác. Riêng cặp đôi anh em ruột họ Lê làm đến chức danh là “người đứng đầu chính quyền” ở huyện và xã đã mang tội bất hiếu. Ông bố đặt tên là Hiền, nhưng lại ác; là Liêm, nhưng lại tham. Thật đúng như thi sĩ Tú Xương đã nhận diện từ mấy đời trước: “Nhà kia hỗn phép con khinh bố”. Ông Nghĩa, Bí thư huyện ủy Tiên Lãng, dính vào vụ này cũng là việc làm phi nghĩa. Nghĩa bị phi nghĩa.

Thử “rà lại tên” các ông lãnh đạo thành phố Hải Phòng đã xuất hiện trên công luận từ khi xảy ra vụ Tiên Lãng, thì thấy: Ông Thành, Bí thư thành ủy, trực tiếp “mặc áo choàng đen, đội mũ bảo hiểm” xuống tận hiện trường cưỡng chế, nhưng nay lại bất thành. Ai cũng biết, thành phố Hải Phòng có hai ông (hai đời) Bí thư Thành ủy tên là Thành. Nhưng kiểm chứng, đánh giá, thấy ông Đoàn Duy Thành (làm các chức danh ở UBND và Thành ủy Hải Phòng từ 1979-1985) đã để lại nhiều công tích, làm nhiều việc có lời cho “quốc kế dân sinh” trên thành phố Hoa phượng đỏ, nên được thiên hạ bình xét là ông Đại Thành. Ngược lại, từ vụ đất đai Đồ Sơn, Cát Bà đến vụ Tiên Lãng, ông Nguyễn Văn Thành, đương kim Bí thư thành phố hiện nay lại bị dân chúng xúm nhau gọi là ông Bất Thành. Trong vụ Tiên Lãng này, ông Nguyễn Văn Thành cũng bộc lộ để thiên hạ thấy rõ hơn là “mục đích bất thành, âm mưu bại lộ”.

Kế đến, ông Điền, Chủ tịch UBND thành phố, mà lo chuyện điền thổ không xong, dẫn tới các quyết định thu hồi đất bị sai pháp luật, cưỡng chế thu hồi đất cũng phạm luật rất nặng và mất dân chủ trầm trọng.

Ông Đỗ Trung Thoại, Phó Chủ tịch thường trực thành phố, “Thoại” là nói, “Trung” là phải thực, nhưng phát biểu với báo chí thì ông Trung Thoại lại thiếu trung thực, phát ngôn theo lối “bừa phứa cầu cảng”, bị dư luận lên án.

Lại nữa, ông Đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc công an thành phố, tên là Ca, chữ C và A thường được viết tắt của “công an”, nhưng lại làm mất uy tín ngành công an, làm sai cả 6 điều Bác Hồ dạy công an. Còn nữa, ông bày ra cái lối tung tin đánh lạc hướng, coi vụ cưỡng chế thu hồi đất của ông Vươn là “cuộc diễn tập”. Cho nên, tên ông là “Ca” mà diễn trò quá dở.

Nay, đương kim Phó chủ tịch UBND thành phố có ông Đan Đức Hiệp, người được phân công thay ông Thoại làm tổ trưởng giải quyết hậu họa vụ Tiên Lãng. Nhưng trong vụ này, ai cũng thấy từ dưới lên trên đã cùng một giuộc, vào hùa với nhau, cùng “đoàn kết” cãi quanh, chống chế, thì ông Hiệp dù có muốn “làm tốt phận sự” cũng khó mà hiệp sức, hiệp lực, hiệp đồng mà cữu vãn được tình hình bi bét, bi đát này.

Trong vụ Tiên Lãng còn thấy xuất hiện thêm ba cái tên liên quan nữa, là  ba ông: Tài-Đoàn-Kết. Ba ông này được ông Thanh Liêm bày trò thuê xe ủi phá nhà ông Vươn, nhà ông Quý. Nhưng họ cũng đâu có dễ mà “Đoàn Kết” với chính quyền, họ không bao che, không chối tội, mà họ đã mạnh dạn khai ra, tố cáo những người đã mướn họ làm việc phi pháp…

Lại nói đến những danh từ riêng trong những tên người là những nông dân như gia đình họ Đoàn ở Cống Rộc. Cũng là sự ngẫu nhiên, họ là nông dân, người lao động, mộc mạc, tên cha mẹ đặt sao thì khiêm tốn giữ đúng như vậy, trọn nghĩa, không hề bị nghịch nghĩa, không bị ngược phẩm cách. Như ông Vươn, là điển hình của người cựu chiến binh, của nông dân nhà nòi, luôn luôn phải có nghị lực để vươn lên. Ông Quý, cùng mấy anh em nỗ lực làm ăn, muốn nhanh chóng thoát nghèo, nuôi hy vọng vươn lên phú quý. Sau gần 20 năm bỏ công sức, vay vốn khai hoang lấn biển, mở mang đầm nuôi thủy sản, thế là rất quý, vốn bất động sản đã tạo dựng được, nay cũng thành của quý. Của quý mới bị người ta rình ngó nghĩ kế thu hồi để chụp giật. Còn em ông Quý là ông Vệ, có tài sản thì phải lo bảo vệ, bị ức hiếp, bị phá nhà, cướp đất thì phải lo tự vệ. Đến như hai bà con dâu nhà họ Đoàn, tên Hiền và tên Thương. Họ cũng rất hiền thục và đáng thương. Nhất là cảnh bà Thương giữa ngày Tết phải cùng mấy đứa con chui lủi trong căn lều trên đống xà bần hoang tàn đổ nát thị đúng là thảm cảnh thật đáng thương.

Nghĩ đến tên người ở Hải Phòng, tạm nhận diện như sau: Làm dân còn giữ được nguyên ven ý nghĩa của tên gọi; nhưng nếu làm quan, dễ bị nghịch nghĩa. Tôi lại cứ nghĩ đến những địa danh nơi đây mà thấy lạ: Sông thì có sông Cấm, sông Lấp; cầu thì bị Rào, mà có cầu Đất nữa. Sông bị Lấp, rồi bị Cẩm, nước chảy về đâu? Cầu bị Rào, ai mà đi được? Bãi tắm biển thì lại mang tên núi (Đồ Sơn), thế mới ngược đời. Thực tình, nếu như Hải Phòng không xảy ra vụ rùm beng Tiên Lãng thì cũng chưa ai để ý nhiều đến hiện tượng độc chiêu ngôn ngữ ở xứ này. Có lẽ cũng từ những suy tư ấy, Tiến sĩ Tô Văn Trường, nhà khoa học trị thủy (nguyên Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam) đã phải bật ra những câu thơ:

Sông mà bị Cấm chảy về đâu
Rào lại, sao ai dám qua cầu
Lắm chuyện tùm lum sao An Lão
TiênLãng nhách khối tình sầu.

Giờ đây, nghĩ về tên đất, tên sông, địa danh ở Hải Phong, thấy nó cứ lộn tùng phèo, đang cái này bỗng nhảy sang cái khác, không thể thứ tự sự việc, thời gian, hầu như trong sự việc này ai cũng cứ sợ nói ra bị loạn ngôn. Bỗng nhớ, Tiên Lãng ngày xưa còn có các tên gọi là Bình Hà, Tân Minh, Tiên Minh. Những cái tên này thì lại giàu chất thơ: Bình Hà, là trị thủy, làm chủ được sông nước; Tân Minh, vùng ánh sáng mới; Tiên Minh, cũng hay, là ánh sáng soi đường, đi đầu. Người ta nói vì đây là vùng đất hình thành nên do các công trình khai hoang, lấn biển từ lâu đời mà nên. Nhưng có lẽ do lấn biển là việc cơ khổ, gian nan, cho nên sang đời nhà Nguyễn mới đặt tên là Tiên Lãng, theo nghĩa Hán Nôm của Tiên Lãng là đầu sóng, nơi đầu sóng ngọn gió. Mà cũng đúng vậy, nay là Tiên Lãng đang là nơi đầu sóng ngọn gió của vụ cố ý làm trái của lãnh đạo Hải Phòng, nơi đầu sóng ngọn gió thực thi chủ trương chỉnh đốn Đảng, cả một dây từ Đảng đến chính quyền, từ xã, huyện, lên thành phố. Cả nước cũng đang rất quan tâm đến cái nơi “đầu sóng” ấy. Như trên đã nêu, phải nhắc lại địa danh huyện An Lão. Nghe phát biểu rất bừa phứa của ông Bí thư Nguyễn Văn Thành hôm 17-2 mới rồi, làm sao mà An Lão, các vị lão làng ở Hải Phòng, sao mà yên lòng được? Buộc họ phải nhảy dựng lên cùng ký tên vào kiến nghị cách chức Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Thành.

Nói về sự độc chiêu, về nét đặc trưng ngôn ngữ ở Hải Phòng, cũng cần đề cập đến địa danh sông Lấp. Tôi nhớ bài thơ “sông Lấp” của cụ Tú Xương:

Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai
Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình lại tưởng tiếng ai gọi đò.

Nhờ có những người nông dân, như mấy anh em họ Đoàn, dám lấp sông, lấn biển mới có làng quê trù phú, phố phường đông đức như hôm nay: “Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai”. Bài thơ của cụ Tú hay là thế, ý nghĩa nhân văn, nhân  bản sâu xa. Nhìn cảnh nay, nhớ sông xưa, con sông có tên rất thơ mộng: sông Vị Hoàng. Con sông bị lấp, mang tên sông Lấp mà nay chẳng còn sông. Tên gọi xưa là sông Vị Hoàng có nghĩa là nơi vua từng ở, có thể là nơi vua đến, hoặc đi vi hành đến vùng đất này, neo thuyền trên sông chăng?  Nhưng khi quan lại ở địa phương nhũng nhiễu, sợ vua đến thì lộ tẩy hết mọi việc mờ ám, cho nên lấp sông đi, khỏi cần Vị Hoàng, quan sở tại như muốn toàn quyền cứ việc tung hoành ngang dọc, muốn àm trời làm đất gì cũng được. Oan cho dòng sông thơ mộng bị lấp đi. Thảo nào, cụ thi sĩ họ Trần (Tế Xương) tiếc cho con sông đã bị lấp cho mất tăm mất dạng. Ông đã làm bài thơ sông Vị Hoàng:

Có đất nào như đất ấy không ?
Phố phường tiếp giáp với bờ sông.
Nhà kia lỗi phép con khinh bố,
Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng.

Keo cú người đâu như cứt sắt
Tham lam chuyện thở những hơi đồng.
Bắc Nam hỏi khắp người bao tỉnh
Có đất nào như đất ấy không ?

Con sông ấy bây giờ đã bị người ta lấp đi, nơi cao thì dân làm nhà ở, nơi thấp thì đã nên đồng nên bãi trồng ngô trồng khoai. Nhưng, vào thời buổi và thời điểm  này, đọc bài thơ “sông Lấp” của cụ Tú, tôi lại mạo muội xin vong hồn linh thiêng của cụ thứ lỗi, nhại thơ cụ cho nó có chất thời sự chính trị-xã hội từ hậu họa vụ Tiên Lãng - Cống Rộc. Ví dụ như:

Sông kia ai đã lấp rồi
Lại thêm khu đất bãi bồi Vinh Quang
Nghe rền những tiếng kêu oan
Giật mình lại tưởng có quan huyện về.

Không hiểu có cái duyên nợ gì, mà riêng sông Lấp, cụ Tú đã có hai bài thơ. Ngày xưa, làng quê yên tĩnh là thế. Đêm, ngồi bên đồng vắng, chỉ vang lên tiếng ếch kêu mà cụ Tú bỗng “giật mình lại tưởng tiếng ai gọi đò”. Tôi không hình dung ra lúc đó cụ Tú sao lại dễ giật mình như thế. Có thể là sự diễn tả, tu từ đúng với tâm trạng lúc đó của thi sĩ. Sông mà bị lấp, thật là tiếc. Đâu rồi cảnh hữu tình “dòng chảy êm đềm qua lau lách”? Cụ đang ngồi tưởng tượng dòng sông năm xưa, rồi bến sông vào khuya nghe nhịp mái chèo, tự nhiên nghe tiếng ếch kêu. Thế nên, cụ Tú giật mình là có lý. Còn bây giờ, xảy ra vụ cưỡng chế thu hồi đất phát kinh thiên động địa, dân chúng sinh ra tâm lý giật mình khi thấy quan huyện về. Dân Cống Rộc còn nói: “Ông Hiền mà đâu có hiền, ác phát sợ. Sau này, nếu như trẻ con khóc, cứ dọa là im đi, nín ngay, không nín, tao gọi ông Hiền!”.

Tiếng ếch vẳng kêu trong đêm ở nơi đồng bãi ngô khoai heo hút, gợi nhớ tiếng gọi đò da diết thu nào. Những âm thanh cuộc sống thanh bình và rất tự nhiên nơi đây như thể đang sống lại cả một chiều sâu lịch sử với biết bao biến cố thăng trầm. Trải bao biến đổi thời cuộc, thiên nhiên, thời gian, và cả con người đã góp phần làm đổi thay cảnh vật, cải tạo địa hình, đổi thay cả không gian văn hoá hữu hình và phi vật thể, như một hiện hữu của hạnh phúc mà không sao níu giữ được. Như đầm nuôi trồng thủy sản của họ Đoàn ở Cống Rộc, mới ngày nào cá tôm cũng sướng, nhảy tung tăng. Con thuyền nhỏ lướt sóng êm đềm của người nông dân cần cù, kiên nhẫn, gắn bó với đất đai, đầm nước. Bây giờ, đến chú ếch cũng sợ, im re. Đầm bị cướp hết tôm cá, trở lại cảnh hoang hóa năm nào. Thật là cám cảnh. Đúng là ông Vươn đang rơi vào cảnh huống đau lòng: “Mồ hôi mà đổ xuống đầm / Chưa thu hồi vốn, giam cầm oan khiên”. Chính điều ấy đã tạo nên niềm tiếc nuối khôn nguôi của bao người tâm huyết, bao người cả nghĩ như cụ Tú của chúng ta năm xưa đã từng cảm nhận. Dẫu đẹp như Tiên cũng bị rơi vào hoàn cảnh bị Lãng nhách khối tình sầu thương. Một thời, thành phố Hoa Phượng Đỏ, nay còn đâu?
B.V.B

*Ảnh kèm trong bài không phải do tác giả gửi đến, và chỉ có tính chất trang trí, 
không liên quan đến các đối tượng được đề cập trong bài.

-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

ĐÃ ĐỦ CƠ SỞ ĐÌNH CHỈ CHỨC VỊ CỦA ĐỖ TRUNG THOẠI VÀ KHỞI TỐ VỤ ÁN

ĐỦ CƠ SỞ ĐÌNH CHỈ CHỨC VỤ CỦA ĐỖ TRUNG THOẠI VÀ KHỞI TỐ VỤ ÁN

Nguyễn Quang Vinh

Với chức vụ Thường vụ thành ủy, phó chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng, rõ ràng, đồng chí Đỗ Trung Thoại ( sau này gọi tên, không kèm đồng chí nữa) là một vị trí rất to. Vì thế để nói đình chỉ chức vụ và khởi tố không thể là nói cho vui, nói cho hả, nói cho sướng, nói lấy được, mà căn cứ vào chứng cứ pháp lý.

Nay khẳng định: Đã đủ cơ sở để Ban Bí thư, Chính phủ ra quyết định đình chỉ ngay chức vụ của Đỗ Trung Thoại và giao Bộ Công an khởi tố vụ án : Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng là có căn cứ.

Một.

Chắc chắn quá trình thu hồi, cưỡng chế đất tại huyện Tiên Lãng được Thường vụ Thành ủy thông qua, sau khi có ý kiến của Thường vụ Thành ủy, Đỗ Trung Thoại, với chức trách phó chủ tịch UBND thành phố trực tiếp chịu trách nhiệm mảng nông nghiệp đã ký cho phép huyện Tiên Lãng thực hiện. Hồ sơ vụ việc này đã có, báo chí cũng có, Thủ tướng cũng có. Thủ tướng kết luận, các quyết định giao đất, thu hồi và cưỡng chế đất gia đình Đoàn Văn Vươn là trái pháp luật và trái đạo lý, điều đó nghĩa là gì: Tập thể thường vụ Thành ủy sai phạm ( chắc chắn Bí thư thành ủy, Phó Bí thư thành ủy Chủ tịch UBND thành phố không thể không bị kỷ luật vì sai phạm này, và cả tập thể thường vụ thành ủy cũng đều phải có án kỷ luật). Đỗ Trung Thoại sai phạm có yếu tố phạm pháp vì: Đỗ Trung Thoại là lãnh đạo phụ trách một ngành. Công văn xin thu hồi cưỡng chế của Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền gửi lên đã được Đỗ Trung Thoại ” nghiên cứu, xem xét, cân nhắc” báo cáo thông qua Thường vụ thành ủy, sau khi được Thường vụ thành ủy đồng ý, Đỗ Trung Thoại ký. Xét về phân cấp trách nhiệm thì Đỗ Trung Thoại phải chịu trách nhiệm cá nhân. Và như Thủ tướng kết luận, vụ việc trái pháp luật, gây hậu quả rất nghiêm trọng, làm bất bình trong nhân dân, gây dư luận xấu, như thế là sai phạm của Đỗ Trung Thoại đã cấu thành tội phạm.

Hai.

Sai phạm như vậy thì chắc chắn phải đình chỉ chức vụ ngay để tạo điều kiện cho các cơ quan kiểm tra, thanh tra, cơ quan điều tra vào cuộc.

Ba.

Phải khởi tố vụ án thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng trong vụ cưỡng chế đất gia đình nhà anh Đoàn Văn Vươn theo kết luận của Thủ tướng: là làm trái pháp luật. Vậy, vụ án này ai là đầu vụ? Hai người đầu vụ là Đỗ Trung Thoại, người chịu trách nhiệm ký quyết định cho tiến hành trái pháp luật việc thu hồi và cưỡng chế đất gia đình Đoàn Văn Vươn và Lê Văn Hiền, người chịu trách nhiệm vừa đề xuất vừa thực hiện quá trình thu hồi, cưỡng chế đất này.

Những người liên quan? Một, chỉ huy bộ đội địa phương, chỉ huy bộ đội biên phòng địa phương, chỉ huy lực lượng công an địa phương và giám đốc Sở công an Đỗ Hữu Ca. Vì sao? Trước hết, lực lượng vũ trang như Trung tướng Nguyễn Quốc Thước từng khẳng định: quân đội tham gia cưỡng chế là không cho phép, trong trường hợp cần thiết phải có lệnh từ cấp chỉ huy cao hơn. Ở đây, tỉnh đội, bộ chỉ huy biên phòng thành phố đều không hay biết.

Vì sao phải truy cứu trách nhiệm của Đại tá Đỗ Hữu Ca giám đốc công an tỉnh: Anh xuất hiện tại hiện trường với tư cách chỉ  huy lực lượng tác chiến, mà anh còn không biết vị trí mục tiêu ở đâu, không biết tình hình ” địch ” như thế nào, bỗng dưng anh cho bao vây một vị trí không nằm trong diện bị cưỡng chế, ném quả nổ, xả súng, tự đào bới, phá phách ngôi nhà của người dân ( ngôi nhà được pháp luật bảo vệ) đã là một sai phạm không chỉ mang tính hành vi mà mang màu sắc chính trị, là phá hoại tài sản nhân dân, đe dọa mạng sống của nhân dân. Nắm đối tượng lúng túng tới mức, chỉ có một đối tượng Quý trong nhà mà tất cả đều nói ba người, trong khi Đoàn Văn Vươn đang mang đơn kêu cứu lang thang ở thành phố vẫn nhận định có anh Vươn trong nhóm này. Trong các lần trả lời báo chí, đại tá Đỗ Hữu Ca nói còn có ý định xả súng bắn chết kẻ chống đối trong khi kẻ chống đối chỉ sử dụng những vật nổ tự tạo, súng hoa cải với khoảng cách xa…Đại tá Ca khi báo cáo thành tích thì chúng tôi đã bao vây ngôi nhà của tội phạm ….đến khi thấy ngôi nhà nằm ngoài khu vực cưỡng chế, thấy sai thì vội nói là lều, là chòi giữ cá, rồi lại còn hùa theo Đỗ Trung Thoại nói rằng nhân dân bức xúc phá nhà anh Vươn chứ không phải lực lượng cưỡng chế, bây giờ thì chính Công an Hải Phòng lại phải ký quyết định khởi tố vụ án hủy hoại tài sản công dân mà người hủy hoại lại chính là lực lượng cưỡng chế. Chỉ  riêng những phát ngôn tiền hậu bất nhất, thiếu trung thực của một sĩ quan công an cao cấp, một ủy viên Thường vụ thành ủy, một giám đốc Công an như đại tá Đỗ Hữu Ca đã xứng đáng nhận kỷ luật cách chức vì gian dối, vì làm mất lòng tin của nhân dân, vì làm sai lệch hồ sơ vụ án, có dấu hiệu bao che tội phạm. Tính đến việc liều lĩnh sử dụng lực lượng có vũ trang bao vậy, truy bắt, đe dọa tiêu diệt dân trong khi mục tiêu sai, nhận định sai, phục vụ cho một mệnh lệnh cưỡng chế trái pháp luật thì dù biện minh kiểu gì, đại tá Đỗ Hữu Ca cũng phải chịu trách nhiệm cá nhân trong vụ vây ráp này.

Không thể không đình chỉ công tác Phó Chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng Đỗ Trung Thoại.

Không thể không đình chỉ công tác giám đốc công an thành phố đại tá Đỗ Hữu Ca.

Không thể không khởi tố vụ án thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.

Bộ Công an phải làm việc này.

Làm được như thế là cách để Bộ công an khẳng định trước nhân dân vụ việc không bỏ sót người, lọt tội và thực sự có thể ngẩng cao đầu để sáng thứ 2 đọc lời Bác Hồ dạy công an nhân dân.

Đây không còn là niềm mong mỏi của nhân dân. Mà đây chính là việc phải làm, là trách nhiệm, là việc thực thi pháp luật, thực thi nghiêm túc kết luận của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.

Nguồn: Nguyễn Quang Vinh-Blog.

 

-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

SAU KẾT LUẬN CỦA THỦ TƯỚNG, HẢI PHÒNG LẠI "VỀ MO"?

SAU KẾT LUẬN CỦA THỦ TƯỚNG, HẢI PHÒNG LẠI "VỀ MO"?
Hoàng Anh

Đỗ Trung Thoại, ông quan hàng tỉnh đang nằm trong diện điều tra theo chỉ đạo của Thủ tướng chính phủ lại vừa được “bổ nhiệm” làm Tổ trưởng tổ triển khai thực hiện chỉ đạo khắc phục hậu quả. Ngay khi người ta chưa kịp quên chính ông quan này tùy tiện  phán rằng nhà ông Vươn là do dân bất bình đến phá sập; và cũng là lúc đang hồi hộp chờ kết quả điều tra để truy cứu trách nhiệm của ông với những sai lầm ông đã gián tiếp gây ra, thì ông quan này lại có dịp để tiếp tục vênh váo. Nếu như một ông quan khi xảy ra sự cố, bất chấp lẽ phải và đạo lý, đã  đổ thừa tội cho người dân để phủi tay đảm nhiệm một công việc liên quan đến chính hệ quả mà mình gây ra, thử hỏi xem ông ta sẽ làm gì?

Dân ta thường ví von “miệng quan, trôn trẻ”. Hình như cũng có ý căn dặn rằng người làm quan nên biết đến cái liêm sỉ của kẻ cai trị, nên lấy sự trung thực và nhân đức làm đầu. Chớ có cứ hễ mở mồm ra là giống cái lỗ trôn con trẻ (chúng vốn chưa ổn định tiêu hóa, nên lúc nào cũng có thể “bậy”, mà “bậy” ra thì thối lắm). Chưa biết quan có tài kinh bang tế thế ra sao, nhưng một lời nói ra tựa ngăn sông bạt núi, hàng trăm hàng vạn người nhìn vào đấy mà hành xử, mà điều chỉnh bản thân. Nhưng dân cũng có dăm bảy loại dân, đâu phải người nào cũng ngu ngu ngơ ngơ mà không thèm hiểu cái ông quan ấy nói gì, làm gì?

Người ta sẽ lại phải hoài nghi sau khi tưởng rằng đã có thể hoàn toàn tin tưởng. Cái không khí hào hứng khi biết rằng, rồi đây sẽ có những động thái mạnh mẽ để lôi hết ra ánh sáng cái mớ quan bất trị làm hoen ố thanh danh Đảng trong vụ việc của anh nông dân Đoàn văn Vươn, tự nhiên lại trũng xuống. Chợt nhớ trước buổi chiều những chiếc xe hú còi lao vào sân Ủy ban Nhân dân huyện Tiên Lãng, ông phó hay trưởng huyện gì đó, một trong những kẻ đã trực tiếp chỉ đạo chiến dịch hợp đồng hất cẳng anh Vươn, vẫn ầm ầm quát tháo và đòi đuổi nhà báo ra ngoài. Thế mới biết, miệng quan không phải chỉ được so với trôn trẻ mà còn được ví như có gang có thép, cà cuống chết đến đít còn cay.

Chưa kể đến cái dớp chẳng mấy tốt đẹp mà ông quan kia đang có bên người, đây rõ ràng là một cách sắp đặt hết sức vụng về và thiếu khôn khéo. Có lẽ ai đó nghĩ rằng đây là cơ hội để ông Thoại “đoái công chuộc tội”. Ông không kiên quyết nên để sự việc diễn ra đến mức thế này, rồi chính ông lại được cử về giải quyết cái mớ bòng bong mà mình đã gây ra. Giải quyết thế nào hãy còn chưa biết. Nếu ông làm qua loa lấp liếm để “cứt trâu hóa bùn” thì chắc sẽ phải giải thích nhiều lắm trước Thủ tướng, người vừa chỉ đạo làm sáng tỏ trách nhiệm của từng cá nhân lãnh đạo thành phố. Còn ví thử ông tự nhiên trở nên công tâm và có trách nhiệm thì chả hóa ra chính bàn tay ông đang nhúng chàm đó sao? Người ta ai chẳng quý thân, quý thế, quý sự nghiệp của mình. Chẳng nói đâu xa, ông ngồi trên tỉnh xa lắc xa lơ, ấy thế mà khi nghe đến trách nhiệm đối với việc phá nhà anh Vươn, ông cũng chột dạ, “chết, khéo mà nó lôi mình vào thì rách việc”. Thế là đường đường chính chính, ông đăng đàn báo chí và phán một câu xanh rờn: nhà ông Vươn không phải ai ra lệnh phá, người phá là những người dân bức xúc. Ông Đặng Hùng Võ, người đã dõi theo vụ anh Vươn từ đầu phải thốt lên: “không có căn cứ”. Tưởng đâu chỉ những kẻ chuyên đâm thuê chém mướn, dân giang hồ anh chị mới có thói quen nói năng mà không cần suy nghĩ, hóa ra không phải vậy.

Sự việc Đoàn Văn Vươn, ở một khía cạnh khác còn chỉ ra một cách trần trụi những trăn trở mà nghị quyết Trung ương IV vừa nêu ra. Nghị quyết đó nêu rõ rằng: “Bên cạnh kết quả đạt được, công tác xây dựng Đảng vẫn còn không ít hạn chế, yếu kém, thậm chí có những yếu kém khuyết điểm kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ chậm được khắc phục, làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng; nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ”. Đây chẳng phải là một tiếng chuông thống thiết về sự thoái hóa của một bộ phận Đảng viên quan chức đang làm mất thanh danh của Đảng hay sao? Nghĩa là, với ngần ấy những thông tin và sự kiện trong và bên lề sự việc, uy tín của Đảng đang là một vấn đề hết sức nhạy cảm. Một hệ quả của nó là thực trạng kinh tế tồi tệ đang kéo lê đất nước bằng một cỗ máy không còn động lực. Nói như vậy để thấy rằng, việc lấy ai, chọn ai vào để giải quyết hậu quả quyết không thể làm một cách tùy tiện bất chấp dư luận và tâm lý nhân dân. 

Bên cạnh đó, rõ ràng đây là một sự bổ nhiệm không đúng pháp luật. xét cả hai mặt, về Đảng và Chính quyền, ông Thoại đang là “người có vấn đề.” Một mặt, ông sẽ phải trải qua một quy trình kiểm điểm trách nhiệm đảng viên vì đã không hoàn thành trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng và mất lòng tin trong nhân dân. Mặt khác, nếu coi vụ Đoàn Văn Vươn dưới góc độ pháp lý, thì rõ ràng chính quyền thành phố và chính quyền huyện Tiên Lãng, nói riêng đang là đương sự trong vụ việc và đang trong quá trình điều tra. Nói cách khác, từ thông tin phản ánh sự việc đến thông báo kết luận của Thủ tướng, ông Thoại chính là một trong những bị đơn. Trao cho bị đơn thẩm quyền giải quyết hậu quả chẳng khác nào đưa cho nó công cụ để triệt hạ nguyên đơn.

Trách nhiệm thực hiện việc giải quyết hậu quả phải được giao cho những người khác không có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan. Nếu đã có một động thái mạnh mẽ và thực sự muốn giải quyết vấn đề, cần hết sức nghiêm túc và tỉnh táo khi thực thi phương án. Vốn dĩ “ giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời”. Đặc biệt, cần nhận thấy tính chất nhạy cảm của vụ việc sau khi đã được công bố một cách rộng rãi như vậy, uy tín và trách nhiệm của Đảng đang là rất  nặng nề. Nghị quyết Hội nghị Trung ương IV đã đặc biệt nhấn mạnh đến sự suy thoái trong hàng ngũ cán bộ Đảng viên như một mối nguy cơ mất còn của đất nước. Hành động lúc này là hành động theo cam kết, hành động để làm sạch, làm khỏe bộ máy chứ không hành động để giấu giếm bệnh tật nữa. Bình rượu có mới thế nào, dán tem mác gì đi nữa mà vẫn đổ rượu cũ vào, nhất là thứ rượu đã khê, đã biến chất thì cũng là vô dụng mà thôi.
H.A

 
-->đọc tiếp...