Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2012. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2012. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

TRẤN CÔNG TRỤC: NHÌN LẠI TÌNH HÌNH BIỂN ĐÔNG NĂM 2012

Nhìn lại tình hình biển Đông năm 2012 
Gia Minh, biên tập viên RFA

2013-01-01

Tình hình tại khu vực Biển Đông trong năm qua tiếp tục gia tăng căng thẳng vì những hành động của Trung Quốc. Nguyên trưởng ban Biên giới Chính phủ Việt Nam, ông Trần Công Trục, có một số đánh giá về tình hình đó, cũng như biện pháp cần có trong thời gian tới để duy trì ổn định và chủ quyền trên Biển Đông.

TQ bất chấp luật pháp quốc tế


Trước hết ông nói về những hành động bị cho là ‘quyết đoán’ của Trung Quốc trong thời gian qua:

Trần Công Trục: Như mọi người biết trong thời gian một năm vừa rồi Trung Quốc có rất nhiều hoạt động rất quyết đoán và rất mạnh mẽ, những hành động có thể nói bất chấp luật pháp quốc tế trong hoạt động trên vùng Biển Đông. 
 Năm vừa rồi TQ có rất nhiều hoạt động rất quyết đoán và rất mạnh mẽ, những hành động có thể nói bất chấp luật pháp quốc tế trong hoạt động trên vùng Biển Đông.(Trần Công Trục)
Tại sao lại có chuyện đó?  Theo tôi, đó là những hoạt động đã nằm trong chiến lược của Trung Quốc đã vạch sẵn từ lâu rồi chứ không phải mới bây giờ. Đây là những bước đi được tính toán và sở dĩ gần đây mạnh lên có lẽ họ cũng tính toán tình hình quốc tế và khu vực, và cả trong nội bộ của họ nữa để thực hiện những bước đi đó. Mà theo tôi đó là cũng là một phép thử để xem phản ứng của quốc tế và những nước có quan tâm đến khu vực này như thế nào để họ tính toán trong bước thực hiện các mục tiêu của họ như chúng ta đã biết. Đó là thực hiện ý đồ trong việc muốn biến vùng Biển Đông trong khu vực thành vùng mà họ chiếm diện tích gần như hoàn toàn đến 80%, trong đường biên giới mà họ gọi là đường biên giới lưỡi bò.

Như vậy trong thời gian vừa rồi họ làm như vậy là có sự tính toán, cân nhắc các bước thực hiện. Thêm nữa là họ thực hiện một số bước trong khu vực các nước ASEAN mà có những vấn đề về nội bộ; tức chưa thực sự thống nhất trong ‘loại việc’ này. Đó là một nguyên nhân nữa mà họ (Trung Quốc) đẩy mạnh hơn nữa mọi hoạt động của họ.

Gia Minh: Hoạt động của ASEAN trong năm vừa rồi không được như những năm trước, như năm 2010 khi Việt Nam làm chủ tịch. Năm vừa qua thì Kampuchia làm chủ tịch?

Trần Công Trục: Theo tôi đúng như vậy, và như đã nói họ tính toán mọi cơ hội có thể được, đặc biệt tình hình thế giới và khu vực. Rò ràng khu vực ASEAN trong năm vừa rồi, tổ chức ASEAN có những vấn đề nội bộ.

Năm vừa rồi Kampuchia làm chủ tịch, và chúng ta biết Kampuchia có những phát biểu không thuận lợi lắm cho khối này trước những động thái mà Trung Quốc gây ra. Hội nghị ngoại trưởng ASEAN tại Kampuchia hồi tháng 7 lần đầu tiên không ra được thông cáo chung, và hội nghị gần đây rõ ràng có những phản ứng, động thái của Kampuchia mà nói chung Trung Quốc có thể khai thác điều đó. Tôi nghĩ đây là một trong những lý do, một trong những nguyên nhân gần như rất quan trọng mà Trung Quốc tính toán để thực hiện những bước đi của họ.

Gia Minh: Philippines có những phản ứng mạnh mẽ, vậy ông thấy  những biện pháp của Philippines và Việt Nam trước những động thái của Trung Quốc thế nào?

Trần Công Trục: Theo tôi có nhiều ý kiến cho rằng Philippines là nước tiên phong trong mặt trận gọi là cản phá, cản trở lại hoạt động của Trung Quốc. Thế nhưng tôi nghĩ rằng không phải hoàn toàn như vậy, vì mỗi nước sẽ có liên quan trực tiếp hay gián tiếp đối với những hoạt động của Trung Quốc đã gây ra trong năm vừa rồi. Philipines là nước có lợi ích liên quan, ví dụ như Bãi cạn Scaborough rõ ràng trực tiếp đến Philippines nên nước này phải có những phản ứng mạnh mẽ hơn so với nhiều nước khác là chuyện đương nhiên. Hay chuyện Trung Quốc cho đấu thầu chín lô dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam rồi vấn đề họ cắp cáp..., thì Việt Nam có tiếng nói mạnh mẽ. Có nghĩa là quyền lợi liên quan trực tiếp hay gián tiếp để các nước có những thái độ phản ứng; chứ không phải hoàn toàn nước này đi đầu hoặc đi thứ hai. Tôi cho việc phản ứng của Philippines, của Việt Nam và của các nước khác tùy thuộc vào mức độ và tính chất trực tiếp hay gián tiếp liên quan đến lợi ích của từng nước đưa đến phản ứng của họ. Theo tôi ở mức độ có thể thấy rõ là có một sự phản ứng chừng mực. Thực tế là như vậy.

ASEAN cần đoàn kết


Gia Minh: Sự đoàn kết giữa các nước có quyền lợi trên Biển Đông mà bị Trung Quốc vi phạm như vậy, ông thấy mức độ liên kết với nhau thì ra sao rồi? 
Theo tôi nghĩ, hiện nay một số động thái của các nước ASEAN trước tình hình đó thì người ta cũng đã ý thức được rằng họ cần phải có sự đoàn kết.

Trần Công Trục
Trần Công Trục: Tôi cho rằng một trong những lý do mà Trung Quốc triển khai mạnh hơn là vì điều đó. Theo tôi nghĩ, hiện nay một số động thái của các nước ASEAN trước tình hình đó thì người ta cũng đã ý thức được rằng họ cần phải có sự đoàn kết. Tuy nhiên muốn làm điều đó phải có điều kiện và thời gian cụ thể. Nhưng tôi nghĩ có những hoạt động tích cực ví dụ như ngoại trưởng Indonesia, trong thời gian sau hội nghị khi không ra được tuyên bố chung, ông ta đã đi từng nước một để có gặp gỡ và những nước có liên quan trực tiếp như Malaysia, Philippines, Việt Nam có những chuẩn bị cho các cuộc gặp gở nhằm bàn bạc những biện pháp để đối phó với tình hình này. Và tiếp đến các nước sẽ còn, và đã thống nhất với nhau dự thảo COC, tức bộ luật ứng xử trên Biển Đông. Họ tiếp tục thúc đẩy quá trình này để làm sao lôi kéo Trung Quốc vào bàn đàm phán nội dung này. Tôi nghĩ với sự nỗ lực và tích cực đó hy vọng năm 2013 sẽ có tiến triển tốt. Và tôi cũng hy vọng những nước trong ASEAN sẽ có những dàn xếp với nhau để có tiếng nói thống nhất. Thực sự mọi người cũng ý thức việc cản trở mọi hoạt động gọi là bất thường và phi pháp là có lợi chung cho khu vực. Từng nước đều có lợi ích, và chỉ là việc đóng góp cho nền hòa bình, ổn định khu vực và thế giới thôi.

Tôi hy vọng rằng tất cả những điều mình làm với động cơ đúng đắn và rất trong sáng đó thì chắc chắn sẽ có những bước tiến khả thi thôi, không nên vội bi quan.

Gia Minh: Ngày 1 tháng này, lệnh của tỉnh Hải Nam cho lực lượng chức năng lên khám xét những tàu mà họ cho là vi phạm vùng biển của Trung Quốc tại Biển Đông, có hiệu lực. Theo ông tình hình trước mắt này ra sao?

Trần Công Trục: Tôi nghĩ rằng lệnh của bất cứ quốc gia nào là thành viên của Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển thì không thể nào trái với những điều đã tham gia. Vì khi tham gia thì phải tuân thủ mọi qui định của công ước. Nếu lệnh đi trái với công ước thì các nước khác sẽ phản đối và không có hiệu lực đối với những nước có ý kiến. Như vậy nó phụ thuộc vào thái độ của các quốc gia có liên quan và quốc tế nữa. Đương nhiên đối với lệnh sai trái đó, các nước trong khu vực sẽ có phản ứng. Tùy theo mức độ mà người ta sẽ có những lối ứng xử một cách thích hợp nhất và hiệu quả nhất.

Gia Minh: Cám ơn ông về những ý kiến trình bày vừa rồi.



-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

2012 - CHIỀU CUỐI NĂM NHÌN LẠI


2012 - Chiều cuối năm nhìn lại
Lâm Khang & Lê Hà

Chiều nay, chiều cuối năm. Chỉ còn vài canh giờ nữa là bước sang năm mới 2013. Hà Nội trời rét ngọt lừ. Ta ngồi đây, trong chiều không nắng để nhìn lại 2012 - một năm đau buồn của Đất - Trời - và của lòng người, một năm bất hạnh của cả một đất nước!

Hai ngàn không trăm mười hai bt đầu bằng tiếng súng Đoàn Văn Vươn miền "hải tần phòng th". Tiếng súng ấy đã làm chấn động trời đất! Ấy thế nhưng, tiếng súng ấy không vọng đến được cái nơi phải đến, không làm suy suyển gì đến Luật Đất đai. Ngay cả việc lấy Tiên Lãng làm nơi "chỉnh đảng" thì rồi cuối cùng người ta cũng vẫn không chọn. Và đau đớn thay, sắp tròn 1 năm (5.1 -2012 - 5.1- 2013) anh em Đoàn Văn Vươn vẫn còn trong ngục tối. Và sau một năm điều tra, có cả chỉ thị của Thủ tướng hẳn hoi, mà cuối cùng Công an Hải Phòng đứng đầu là Đỗ Hữu Ca vẫn đòi khép cả nhà hĐoàn vào tội Giết người. 

Sau tiếng súng Đoàn Văn Vươn, những tưởng dân lành tan đàn xẻ nghé. Nhưng mà không! Bà con mất đất, mất ruộng, mất nhà, mất sản nghiệp khắp nơi kéo về Tiên Lãng sẻ chia cùng những người con dâu hĐoàn có chồng con đang tù tội. Khi cái Tết cận kề, mt nữ KTS nhân hậu và trực tính đã kêu gọi mọi người chung lo cái Tết cho gia đình hĐoàn. Mặc dù lời đề nghị vừa đưa lên trong chiều 20 Tết - ngày mà vùng quê XĐoài theo phong tục cđi Tảo m, thì chỉ mấy ngày sau, số tiền lo cho cái Tết của gia đình hĐoàn đã được chu tất

Những tưởng cuộc cưỡng chế Tiên Lãng - mà người đứng đầu ngành Công an Hải Phòng gọi là một trận đánh đẹp có thể viết thành sách sẽ chỉ là duy nhất và cá biệt. Nhưng mà không! Hưng Yên theo tiếng hú của Hải Phòng, cũng lại làm một cuộc cưỡng chế kinh thiên động địa. Cả hệ thống chính trị của Hưng Yên của Văn Giang vào cuộc với nguồn chi viện của trung ương khiến cho cuộc cưỡng chế Văn Giang sáng sớm 24.4.2012 có sự tham gia của khoảng 3.000 lính tráng với cả súng ống và các trang bđầy đủ hùng hổ tiến vào cánh đồng 3 xã Xuân Quan - Cửu Cao - Phụng Công mà những người già miêu tả y hệt một trận càn thời chống Pháp. 

Chỉ sau vài giờ, cuộc cưỡng chế đã thành công, trong tiếng kêu ai oán ngập đồng của trẻ em, phụ nữ và người già, trong mùi khói thuốc súng và trong sự hoảng loạn của cả hai bên. Cảnh tượng cánh đồng màu mỡ sau cưỡng chế thật là: Phong trần đến cả sơn khê/ Tang thương đến cả hoa kia cỏ này.

Tiếng súng Đoàn Văn Vươn còn vọng. Khói thuốc súng Văn Giang còn chưa tan thì Nam Định - Vụ Bản đã kịp có một trận cưỡng chế ngay vào 9 tháng 5. Người dân Vụ Bản phải chít khăn tang giữ đất - một chuyện chưa từng xảy ra bao giờ!


Dân không biết dựa vào ai, các nhà trí thức, luật sư đã nắm lấy tay họ. Các bản Kiến nghị, tuyên bđược đưa ra công luận - không đăng được trên báo chí chính thống thì đã có các Blog đăng tải: Kiến nghị Tiên LãngTuyên bố Văn Giang, Tuyên bố Trịnh Nguyễn ....

Và những đoàn người khiếu kiện nối nhau về Hà Nội. Ngày này, ngày khác, tháng này, tháng khác....họ đi khiếu kiện trong hy vọng mong manh. Lang thang vật vờ, ngủ đường ngủ chợ...Thanh tra Chính phủ, trụ sở tiếp dân của nhà nước thực sự chỉ là cái nhà bưu điện để chuyển thư. Đơn gửi ở xã, huyện, tỉnh không trả lời thì họ ra trung ương. Trung ương lại đá về tình, tỉnh đá về huyện, huyện đá về xã. Xã đá lên huyện, lên tỉnh. Cứ thế...cứ thế...Có người đi kiện khi mái tóc còn xanh, đến nay đã phơ phơ đầu bạc. Dân oan khắp các tỉnh trong nam ngoài bắc, miền ngược miền xuôi sáng tạo ra các kiểu trang phục, các kiểu lên tiếng, đứng ngồi đỏ rực cả một góc Hồ Tây trước mặt phủ Thủ tướng. Trời HN rét quá, sáng sớm nay, ngày cuối năm, một số thanh niên trđã mang đến vườn hoa "Dân Oan" những quần áo, chăn màn cũ để tặng cho bà con

Trên các dòng sông cửa bvà các hải cảng xứ người, những còn tàu Vinashin, Vinaline vô chủ bồng bềnh trôi hoặc b neo lại chưa biết đến bao giờ. Đói khát, buồn tủi, vô vọng hiện dần trên khuôn mặt của những người thủy thđoàn.

Sông Tranh ầm ầm động đất liên hồi kỳ trận, như những lời hứa, lời trấn an của các quan chức. Họ muốn làm an lòng dân chỉ bằng lời nói. Nhưng trời cao kia thì không thế, muốn nhắc dân phải cảnh giác bất cứ lúc nào. 

Cả một năm trời, cứ chốc chốc thì đâu đó trên báo chí, truyền hình lại có một tuyên bố của một ông kễnh nào đó. Ông nào nói cũng hay: Nào Đinh La Thăng, nào Vương Đình Huệ, nào Nguyễn Văn Bình, ...ông nào ông nấy cứ như thằng say rượu nói càn. 

.....
Về văn hóa, không cần phải dò lại báo chí hay lục lại trí nhớ, sự kiện ấn tượng nhất, buồn nhất, cười ra nước mắt nhất, và than ôi có lẽ cũng điển hình nhất cho năm 2012, là cái giải Nobel hụt của nhà thơ Thần nhập. Có lẽ chưa bao giờ bộ mặt văn hóa của nước nhà lại bị một vết nhơ chí mạng đến thế. Nạn đạo văn, nạn bằng giả, học vị học hàm giả... thì cũng đã quá quen thuộc trong những năm qua, đến nỗi không còn làm ai sốc nữa. Báo chí bị "lá cải hóa", truyền hình sốt sắng rao truyền những sản phẩm văn hóa ngoại lai... những điều đó cũng quá quen rồi, nên chỉ làm cho ta thêm những tiếng ngao ngán thở dài.
Nhưng sự kiện "thần nhập" này thì phải nói là tận cùng của sự suy đồi. Những gì là thiêng liêng nhất của hồn Việt, của anh linh tiên tổ, của tinh hoa văn hóa cũng bị đem ra giỡn mặt, một cách hỗn láo không tưởng tượng nổi. Thà người ta buôn thần bán thánh chỉ vì lòng tham lợi lộc vật chất, cái đó tuy đáng trách nhưng vẫn còn hiểu được và thông cảm được. Vì dân trí thấp, vì nghèo, vì bần cùng sinh đạo tặc... Đng này, đã trí trá dối lừa lương tâm mình và tổ tiên mình, dối cả thần lừa cả thánh, lại còn cả gan dám nghĩ đến chuyện dự thi giải Nobel, dối lừa cả thế giới. Cái đó phải chăng là dấu hiệu của một căn bệnh văn hóa đã đến mức trầm trọng: sự phản nhân tính và phản tâm linh?
Lớp trẻ là thành phần nhạy cảm nhất, dễ bị tổn thương nhất trong cộng đồng, khi căn bệnh văn hóa - tâm linh đã đến hồi nguy kịch. Chưa bao giờ như năm nay, dân Việt chứng kiến các cuộc tự sát bi thảm của lớp tuổi học sinh chỉ vì những cái cớ rất nhỏ: bị nghi ăn cắp tiền, bị cô giáo đối xử bất công. Đó chẳng phải là những phản kháng cực đoan của người trẻ, phản ứng lại bầu khí văn hóa phi nhân tính và phi tâm linh của chúng ta, bầu khí tồi tệ đến mức không còn chịu đựng nổi? Hãy thử nghĩ xem: khi Hiệu phó đánh học sinh lớp 4 chỉ vì nợ 6.000 đồng tiền mua sách, em học sinh ấy sẽ nghĩ gì, làm gì, phản ứng thế nào? Dường như các em đã không nghĩ đến chuyện cầu cứu người lớn. Dường như các em đã muốn chọn một hành động quyết liệt để nói lên tiếng "Không!".          
Thực ý nghĩa khi người viết lá thư vạch mặt sự gian dối trong vụ "Thần nhập" đã kết bằng những lời rất... tâm linh: "Tôi viết bài này chỉ với một cái tâm trong sáng của một phật tử có pháp danh là THIỆN HÒA, hầu mong anh Thuận sẽ đọc và suy ngẫm về những điều đã làm, để trả về cho “Thi Vân Yên Tử” đúng giá trị của nó. Đó là điều tôi quan niệm rằng : đã giúp anh, vì tôi vẫn là người – bạn – của – anh !".

Ở đất nước mang danh “Văn hiến chi bang” này, những người con dâng hiến cuộc đời mình để phụng sự cho văn hóa, cho tâm linh, có lẽ là những người con thầm lặng nhất. Họ miệt mài làm việc trong âm thầm, không màng đến tiếng tăm hay quyền lợi. Ta khe khẽ dõi theo từng nỗ lực tuyệt vời của họ với lòng yêu kính, không dám quấy rầy, không dám phá vỡ sự yên tĩnh của họ. Cho nên trong giờ phút tĩnh lặng chiều cuối năm này, chỉ nhớ đến họ mà không dám gọi tên. Họ như những hạt giống quí giá đang tự hủy mình đi trong lòng đất, để mai kia những mầm mới sẽ trổ sinh, mang lại một mùa bội thu cho đất nước.
  
Tin buồn vừa nhận được: 

.

 TIN BUỒN CHIỀU CUỐI NĂM 

Hiệp sĩ công nghệ thông tin, người đương thời, giám đốc trung tâm Nghị Lực Sống Nguyễn Công Hùng đã từ trần chiều nay. Hiện di hài của anh đang đặt ở số 79/24/1 dường Âu Cơ, phường 14, quận 11, thành phố Hồ Chí Minh. Di hài anh sẽ chuyển về quê nhà TP Vinh trong nay mai. 

Xin vĩnh biệt cầu nguyện Nguyễn Công Hùng thanh thản yên nghĩ cõi vĩnh hằng! 

Khi viết đến những dòng này, thì được tin Hiệp sĩ Công nghệ thông tin, GĐ Trung tâm Nghị Lực Sống Nguyễn Công Hùng vừa qua đời. "Tôi ví hành trình đời sống của tôi giống như việc đi lấy chân kinh vậy. Khả năng sống độc lập, tự tin, trung thực và yêu thương người đồng cảnh là những quyển kinh mà ai muốn có nó đều phải cần cù chăm chỉ"- Hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng đã trầm ngâm chiêm nghiệm như thế

Và Nguyễn Quang Thạch (Tủ sách dòng họ) đã viết về Nguyễn Công Hùng thật xa xót: "Hùng ơi, em ở chốn trần gian này ngắn hơn anh, nhưng em đã có một cuộc đời rất dài vì em đã làm thay đổi số phận rất nhiều người kém may mắn. Em hãy bình tâm mà đi về với Nước Chúa của mình, những gì em còn trăn trở, chắc chắn sẽ được kế tục bởi những trái tim nhân ái và trách nhiệm trên thế gian này.Vĩnh biệt một trái tim nhân ái và luôn khát vọng mang lại hạnh phúc cho đồng loại của mình!".

Có những cuộc đời ngắn ngủi mà ý nghĩa. Có những con người khuyết tật mà tâm hồn tròn đầy. Có những người đi gây dựng cho người mà quên đi bản thân mình. Nhưng lại cũng có những người chuyên đi gây nghiệp ác. 

Năm qua, các cuộc trấn áp người biểu tình yêu nước chống Tàu vẫn hết sức hung bạo, cở HN và Sài Gòn. Đài Truyền hình Hà Nội, báo An Ninh thđô, báo Hà Nội Mới, báo Quân đội Nhân dân, báo Cựu Chiến Binh Việt Nam luôn tìm cách bêu riếu vô cùng ác ý đối với người lương thiện. Những phiên toà với án bỏ túi bất chấp luật pháp vẫn được vận hành, từ nam chí bắc. 

Các cuộc đánh phá đối với các trang mạng xã hội vẫn diễn ra rất tàn bạo. Đáng chú ý, năm qua nhiều trang mạng xã hội chuyên về văn học nghệ thuật, đã từng đăng tải các bài về vHoàng Quang Thuận bđánh phá ác liệt, đó là các trang; Trần Nhương, Trương Duy Nhất, Lê Thiếu Nhơn, Nguyễn Tường Thụy....

Thôi, năm mới sắp đến rồi! Miên man trong cảm xúc đau buồn. Chỉ còn vài giờ nữa là năm mới lại đến, đem theo hy vọng về một năm an lành hạnh phúc! Nào, cùng nhau "rót đau lòng ấy vào đau lòng này" nâng chén này, chén biệt ly đưa tiễn sầu nhân thế, đưa tiễn năm 2012 trong ê chề buồn thương ....

Xin mượn lời Kinh Hòa Bình: “Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm…”để khép lại chiều cuối năm ở đây!

Chiều 31.12.2012
Lâm Khang & Lê Hà

-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

BÌNH CHỌN NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, TỪ NGỮ CỦA NĂM 2012

Trang SƠN THI THƯ bình chọn:
TOP TEN NHÂN VẬT 2012
1. Lãnh đạo "hot" nhất: Không ai xứng đáng hơn đồng chí X. với nụ cười bí hiểm mà chỉ có nàng Mô na Lida của Lê -ô - na Đa -vanh-xi mới hiểu được.
2. Nhà thơ "hot" nhất: Nào ai dám sánh với nhà thơ " Trời giáng" với tập thơ " ố danh" định dự giải Nobel.
3. Ca sĩ "hot" nhất: Mr. Đờm. Bằng một nụ hôn thần sầu, chàng đã đưa một tu sĩ trở về cõi tục.
4. Người mẫu "hot" nhất: Hồng Hà, cô luôn tâm niệm : Khi nào mua được nhà (lầu) và xe (hơi) là cô sẽ bỏ nghề buôn hương bán phấn. Thật đáng tiếc cho cô, tâm nguyện chưa tròn!
5. Nhà báo "hot" nhất: Beo, cựu nhà báo - tổng biên tập này có một blog cũng rất "hot" như "mãnh danh" của bà.
6. Ông bầu bóng đá "hot" nhất: Đó là ông bầu tóc bạc đầu năm chém gió, cuối năm chém tường (trại giam).
7. Tiến sĩ "hot" nhất: Đó là tiến sĩ có tài "tung vặc" liên khúc và biểu diễn tấu hài trên bục giảng .
8. Người thi hành công vụ "hot" nhất: Đó là người sáng tạo ra " con tự do"- một công sai mẫn cán.
9.Tá "hot" nhất: Tá "viết sách" đất cảng. Chắc chắn rồi, ông vượt lên trên cả  Tá " sổ hưu" bên quân đội.
10. Tướng "hot" nhất: Tướng  "đặc  xá" Sài thành. Ông đã qua mặt được Tướng "thông cảm" xứ nhãn lồng. 
TOP TEN TỪ NGỮ 2012
1. Từ ngữ khủng khiếp nhất: Cưỡng chế. Bằng chứng là ở Tiên Lãng (Hải Phòng), người ta phải nổ súng hoa cà hoa cải để chống lại nó, ở Văn Giang (Hưng Yên), đạn bay, pháo nổ mù trời vì nó, ở Vụ Bản (Nam Định), người ta phải chít khăn tang vì nó và ở Cần Thơ người ta phải cởi truồng vì nó.
2. Từ ngữ được bàn tán nhiều nhất: Đồng chí X. Bằng chứng là từ  nghị trường đến quán nhậu, từ các nguyên thủ quốc gia đến bà bán bánh đều bàn tán và hiểu rõ nghĩa của từ này.
3. Từ ngữ lý thuyết nhất (hay giáo điều nhất): Khách quan, biện chứng. Bằng chứng là nhiều người không hiểu nó có nghĩa lý gì, chủ blog này cũng không hiểu.
4. Từ ngữ kiêng kị nhất: Biểu tình. Bằng chứng là các báo, đài chính thống không được đưa tin có từ này mặc dù nó phản ánh đúng hiện thực.
5. Từ ngữ bị pha trò nhiều nhất: Chính chủ. Bằng chứng là từ ô tô, xe máy ...cho đến ....chó mèo đều phải chính chủ hết.
6. Từ ngữ giải thích nguyên nhân tử vong hay nhất: Có biểu hiện mệt mỏi. Bằng chứng là các nghi phạm, can phạm... khi có biểu hiện này thì chắc chắn Diêm Vương đã chấm sổ rồi, tỉ lệ chính xác 100%.
7. Từ ngữ kỳ diệu nhất: Xin lỗi. Bằng chứng là quan lớn, quan bé, tội lớn, lỗi to ... sử dụng xong từ này thì lại "trắng trong" như thường.
8. Từ ngữ được mổ xẻ nhiều nhất: Cắt, đứt. Bằng chứng là có cả một cuộc giao ban căng thẳng vì nó. Nói như nhà văn Nguyễn Quang Lập thì không nên dùng từ "hiếp dâm" mà dùng từ "gây rách..." cho nó "lành".
9. Từ ngữ cần bảo vệ nhất: Sổ hưu. Bằng chứng là một PGS.TS -NGƯT bảo: Bảo vệ Tổ quốc là bảo vệ sổ hưu!
10. Từ ngữ không có trong từ điển của quan chức: Từ chức. Bằng chứng là các quan chức không bao giờ dùng từ này và họ luôn kiên quyết "không thoái thác nhiệm vụ". 
TOP TEN HOTBOY 2012 
1. Ngài Chữ Ích : Người "Không bao giờ thoái thác nhiệm vụ".
2. Ngài Biện Chứng:  Người đề ra nguyên tắc "Diệt sâu phải biện chứng và nhân văn".
3. Ngài Thuyết Sâu: Người nói sâu nhiều nhưng không biết tên sâu.
4. Ngài La Phí: Người luôn la hối mọi người "Đóng phí là ái quốc".
5. Ngài Bằng Ruồi: Người tự đề cử 50% Nobel.
6. Ngài Đầu Tiên: Người tự than " Làm quan mà trong túi chẳng có đồng nào"!
7. Ngài Vô Huệ: Tôi nói vì 90 triệu người dân nhưng tôi làm vì các doanh nghiệp.
8. Ngài Kê Lậu: Người kêu gọi nói không với gà lậu !
9. Ngài Giao Tuyến: Chuyên gia ảo thuật ngôn từ.
10. Ngài Google.TiênLãng: Người sáng tạo tên miền mới nổi tiếng đất cảng.
TOP TEN 2012 
1. Sự kiện bức xúc nhất: Cưỡng chế. Cưỡng chế đất ở Tiên Lãng (Hải Phòng), Văn Giang Hưng Yên), Vụ Bản (Nam Định), Hương Khê (Hà Tĩnh), Cần Thơ ...và cưỡng chế đá ở Chư Sê (Gia Lai). Thế là cưỡng chế đất, đá đã phổ cập khắp Bắc - Trung- Nam - Tây Nguyên. Có thể khẳng định như "đinh đóng cột" rằng : Năm 2012 là năm cưỡng chế!
2. Chữ cái nổi tiếng nhất: chữ X. Tất cả những gì khó nói, không muốn nói, không dám nói hay không thèm nói ra, chúng ta nên mặc định là X. Đề nghị các nhà ngôn ngữ học lưu ý bổ sung vào từ điển để xuất bản trong năm 2013.
3. Bộ phận "hot" nhất: Bộ phận không nhỏ. Năm 2012 nó chỉ là "bộ phận không nhỏ" , nhưng cứ đà này sang năm 2013 nó sẽ phát triển thành "bộ phận to to". Hãy coi chừng kẻo nó lại lấn át các bộ phận khác thì nguy!
4. Việc khó làm nhất: Từ chức. Đây là việc còn khó hơn "dời non, lấp bể" vì "dời non, lấp bể" thì đã có công nghệ, cơ giới thực hiện còn từ chức thì công quyền và cơ chế chưa cho phép. Song, năm 2012 có người làm được việc này. Đó là huấn luyện viên trưởng Phan Thanh Hùng của Đội tuyển bóng đá Việt Nam. Theo quan điểm của chủ blog này thì nên gọi cựu huấn luyện viên này là Phan Anh Hùng.
5. Phương pháp hiệu quả nhất: Xin lỗi. Đây là một phát hiện mang bản quyền Việt Nam mà không quốc gia nào muốn vi phạm. Hiện phương pháp này đang được nhân rộng theo mô hình từ trên xuống và hứa hẹn còn phát huy tác dụng dài dài.
6. Hoạt động triển khai thành công nhất: Chống biểu tình. Không phải chống tham nhũng, chống buôn lậu, chống tội phạm.... mà là chống biểu tình. Theo thông tin cập nhật trên mạng thì chưa có một cuộc chống biểu tình nào mà không thành công. Kinh nghiệm này nên viết thành sách và có thể xuất khẩu để thu ngoại tệ cho ngân khố quốc gia.
7. Loài côn trùng được nhắc đến nhiều nhất: Sâu. Đây là năm được mùa của loài côn trùng đáng tởm này. Từ một bầy đến một tập đoàn. Từ một tập đoàn đến "nhìn đâu cũng thấy, sờ đâu cũng có". Tuy nhiều như vậy nhưng việc bắt sâu, diệt sâu cũng phải đảm bảo tính "nhân văn" ...không lại gây thù oán giữa người và sâu thì nguy !
8. Loài vật được đảm bảo "súc sinh quyền" nhất: Chó, mèo. Đây là một tiến bộ vượt bậc khi chó mèo cũng được quyền đăng ký "chính chủ" như ai. Chủ blog không nuôi chó nhưng trong nhà lại nuôi đến... chục con mèo, đen có, vằn có, lang có, to có, bé có... Đợt này phải đi đăng ký để đảm bảo " vật quyền" của chúng vậy. Chỉ thương cho con bò, năm 2012 là năm nó bị "cắt lưỡi" nhiều nhất.
9. Phát ngôn gây "sốc" nhất:" Đặc xá là do nhà tù quá tải, không phải do cải tạo tốt" (Thiếu tướng Phan Anh Minh - Phó Giám đốc Công an T.p Hồ Chí Minh). Phát ngôn này hơi "sốc" nhưng có thể tin được vì đây là phát ngôn chính thức trong hội nghị của một vị tướng "trong ngành" và có lẽ cũng rất anh minh nên cấm các "thế lực thù địch" xuyên tạc.
10. Câu thành ngữ đúng nhất của năm: "Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa". Vâng Nhâm Thìn là năm rồng, ăn rồng, nói rồng chỉ có làm là ...không rồng. Hy vọng sang năm Quý Rắn rồi mọi người cần nâng cao cảnh giác kẻo mắc mưu kẻ "khẩu Phật tâm xà", "Miệng thì hảo hảo, tay thì thò dao".


-->đọc tiếp...