Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Báo Đất Việt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Báo Đất Việt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

AI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ VIỆC XẢ LŨ VÀO DÂN?

Ai chịu trách nhiệm về việc xả lũ vào dân?

(Người Việt) - Miền Trung tan hoang vì lũ, Hốt hoảng chạy lũ, Bất ngờ vì lũ, Vật lộn với lũ dữ… là những tít báo ngập tràn cuối tuần qua. Thương thay miền Trung, vừa thoát bão thì nay lại lũ ập xuống đầu mà trong đó có phần chính là nước từ 15 hồ thủy điện đồng loạt xả tràn. Chết người, mất tài sản, ai phải chịu trách nhiệm?

Chạy lũ
Người dân miền Trung bồng bế nhau chạy lũ

Tính đến hết ngày 16.11, tại 6 tỉnh Nam Trung Bộ và Tây Nguyên đã có 29 người chết, 8 người mất tích, hàng chục nghìn ngôi nhà bị nhấn chìm, giao thông chia cắt... vì trận lũ lịch sử. Con số đau lòng này e là sẽ càng tiếp tục tăng lên vì mưa lũ vẫn chưa có điểm dừng.

Trong số những người chết vì lũ, có cái chết thương tâm của 2 cô giáo trẻ ở hai ngôi trường nhỏ tại xã Kông Lơng Khơng (huyện Kbang, tỉnh Gia Lai) đang trên đường đến với học trò. Có nhiều em bé trên đường đến trường, có em nhỏ bơi qua sông chăn bò bị lũ cuốn trôi…Phận người mong manh trong cơn đại hồng thủy.

Ông Phạm Thế Dũng- Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai khẳng định: Các hồ chứa nước thủy điện xả lũ mà báo trước quá gấp nên dân trở tay không kịp, nhiều gia đình chỉ kịp chạy tháo thân mà không kịp mang theo gì, tất cả tài sản bị nhấn chìm dưới nước.

Đã nhiều năm nay, miền Trung khốn khổ vì các nhà máy thủy điện, nhà máy thủy điện xây tràn lan thiếu quy hoạch, dung tích hồ chứa nước bé, cứ đến mùa mưa lũ chẳng còn cách nào khác là xả lũ xuống đầu dân ở hạ du. Nước trong hồ chứa xả ra hòa lẫn với nước sông, dâng cao tràn vào làng xóm, giết hại dân lành, nhấn chìm nhà cửa, hoa màu, thật là một tội ác âm thầm và êm thấm.

Báo Tuổi trẻ cho biết, tại kỳ họp Quốc hội đang diễn ra, phần tiếp thu, giải trình của Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng để kết thúc cuộc thảo luận về kết quả rà soát quy hoạch thủy điện cũng không khiến các đại biểu hài lòng, có người đã nói thẳng: “Không hiểu Bộ trưởng nói gì” khi ông Vũ Huy Hoàng cho biết: “Quy hoạch thủy điện trải qua nhiều thời kỳ là quy hoạch chung của cả nước chứ không phải quy hoạch riêng của Chính phủ hay Bộ Công thương... 

Chúng ta nói về chúng ta chứ không phải chúng ta nói về Chính phủ, cũng không phải chúng ta chỉ nói về bộ, ngành này hay bộ, ngành khác mà chúng ta nói về chúng ta”.

Chạy lũ
Những mái nhà dân chìm trong nước

Cấp Bộ thì đổ lỗi cho cấp địa phương phê duyệt quy hoạch, nhưng cấp địa phương lại phản pháo cho rằng không lãnh đạo địa phương nào dám đặt bút ký quy hoạch thủy điện của địa phương mình nếu không có sự đồng thuận của Bộ Công thương và Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn.

Giữa cái đống bùng nhùng của các vị đá qua đá lại quả bóng trách nhiệm đó, năm nào dân cũng chết vì lũ, mất nhà cửa, mất cơ nghiệp vì lũ, trong đó đóng góp một phần trách nhiệm lớn từ thủy điện xả lũ và việc phá rừng tràn lan làm thủy điện.

Nhìn cảnh lũ mênh mông nhấn chìm những nóc nhà, cuốn trôi cầu huyết mạch trên Quốc lộ 1A ở Bình Định, đường Gia Lai sạt lở và bị đứt tuyến giao thông, người dân bồng bế nhau chạy lũ, rối ren như kiến chạy mưa càng thấy xót thương và bức xúc.

Chúng ta đã tốn tiền thuế cho một bộ máy gồm những người chịu trách nhiệm phê duyệt các quy hoạch ở cấp Bộ, những người có trách nhiệm kiểm tra chấn chỉnh hoạt động của thủy điện tại các địa phương hàng bao nhiêu năm qua ra sao để hàng chục năm nay, dân vẫn phải gánh chịu những “nhân tai” như vậy?

Người chết, nhà mất, đường sá cầu cống trong phút chốc tan hoang và việc khắc phục sẽ kéo theo sự tốn phí bao nhiêu tiền của, thời gian, sức người. Tất cả chỉ là hệ lụy của những chữ ký vô trách nhiệm, của tầm nhìn ngắn hạn, của những báo cáo thẩm tra qua quýt bị che mờ bởi lợi ích nhóm.

Tất nhiên, người thiệt thòi mất mát bao giờ cũng là dân, dân nghèo cùng đinh và chẳng biết kêu ai, ngửa mặt lên Trời thì Trời chẳng thấu, nhìn bốn bề xung quanh thì chỉ có nước là nước, trong cơn đại hồng thủy nhấn chìm tất cả. 29 người đã chết và bao nhiêu người mất tích, ai sẽ nói với họ rằng họ chết bởi vì đâu, trách nhiệm tại ai?

Một đồng nghiệp của tôi- người có nhiệm vụ theo dõi kỳ họp Quốc hội đang diễn ra đã chia sẻ một con số rất đáng chú ý này: “Trong 498 đại biểu Quốc hội được hỏi xin ý kiến sẽ chất vấn ai, thì có 202 vị chẳng có ý kiến gì, nghĩa là ai cũng được. Điều này nghĩa là sao nhỉ? Các đại biểu ấy đã thực sự chán ngấy với bất cứ thành viên Chính phủ nào trả lời nên ai chẳng được? Hay họ đã hoàn toàn vô cảm trước bức xúc cử tri về lũ lụt, về giá-lương-tiền, về những vụ án oan, về những cái chết tức tưởi của người dân khi gặp bác sĩ?”

Thật sợ hãi biết bao khi trước những tai họa mà người dân đang hàng ngày gánh chịu, những người chịu trách nhiệm là đại-biểu- của-dân, để bảo vệ quyền lợi của dân lại im lặng, thờ ơ, vô cảm thế này.

Sự thờ ơ, nín câm, vô cảm này đang gây ra “nhân tai” cho chính chúng ta, và cái thứ “nhân tai” này mới đáng sợ làm sao, ghê rợn hơn nhiều “thiên tai” khi nó đến từ sự dốt nát và lạnh lùng của chính con người.   

Mi An
-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

THÀNH LẬP VIỆN KHỔNG TỬ Ở VIỆT NAM, NÊN CHĂNG?

Việt -Trung sẽ thành lập Viện Khổng Tử


Đất Việt - Sau cuộc hội đàm vào ngày 13/10, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Thủ tướng Lý Khắc Cường đã chứng kiến lễ ký kết văn bản hợp tác thỏa thuận về việc thành lập Viện Khổng Tử tại Trường Đại học Hà Nội và một số văn kiện hợp tác kinh tế khác. 
.
Vấn đề thành lập Viện Khổng Từ ở Việt Nam đã được bắt đầu từ năm 2009, khi Chính phủ Việt Nam chủ trương xây dựng Học viện Khổng Tử, có chức năng giảng dạy tiếng Hoa; đào tạo giáo viên Hoa ngữ; tổ chức thi trình độ tiếng Hoa; chiếu phim Trung Quốc, tư vấn du học; tổ chức các hoạt động trao đổi văn hóa, hữu nghị...

Được biết, Trung Quốc có chủ trương xây dựng hơn 100 Viện Khổng Tử ở các nước trên thế giới với mục đích xóa tan những nghi ngờ về việc ảnh hưởng văn hóa, ngôn ngữ Trung Quốc trong xã hội phát triển hiện đại.

Trong khi, Michel Juneau-Katsuy, một quan chức tình báo Canada về hưu, cảnh báo rằng các Viện Khổng Tử có thể là mặt trận do thám thì trong các bức điện tín của Bộ Ngoại giao Mỹ mà WikiLeaks thu thập được và công bố không chia sẻ những quan ngại đó, mô tả các viện này đơn thuần chỉ là công cụ của quyền lực mềm.
 

Chea Munyrith, Giám đốc Viện Khổng tử Campuchia, bác bỏ những lo ngại kể trên. "Chính phủ Campuchia ủng hộ chính sách một Trung Quốc", ông nói. "Nhưng chúng tôi không quan tâm về ngoại giao hay chính trị. Chúng tôi ở đây để dạy ngôn ngữ và văn hóa".
 

Các Viện Khổng tử là một phần của những gì được cho là một sự hiện diện mới, cởi mở của Trung Quốc ở nước ngoài.


Ý kiến của TS. Nguyễn Xuân Diện:

"Học viện Khổng Tử ở Việt Nam nếu được thành lập trong tương lai thì cũng giống như những học viện Khổng Tử khác trên thế giới thực chất là trung tâm truyền bá và quảng cáo văn hóa của Trung Quốc. Tôi hình dung ra là trong đó sẽ có những hoạt động như dạy tiếng Hoa, giới thiệu về ẩm thực, về thư pháp về trà đạo...Bên cạnh đó còn có các hoạt động giao lưu giữa các nghệ sĩ Trung Quốc để giới thiệu về các hoạt động văn hóa nước họ. Bên cạnh đó, có thể có những trung tâm tư vấn về du học nữa”

“Tuy nhiên, có một điều như thế này. Hiện nay, phải thừa nhận rằng giới lãnh đạo về văn hóa của Việt Nam có một sự hiểu biết rất hạn chế về văn hóa của Trung Quốc. Mà việc tuyên truyền, gây sức ép cũng như ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc lên Việt Nam là quá mạnh. Điển hình là vừa rồi có những công trình tu bổ hoặc xây mới mang đậm dấu ấn Trung Quốc. Thêm vào đó, có hàng loạt các ngôi chùa từ Nam chí Bắc trùng tu, trang trí theo kiểu Trung Quốc. Nhiều công trình mới xây cũng có tượng sư tử Trung Quốc. Rồi hàng hóa, đèn lồng Trung Quốc xuất hiện tại Việt Nam”

“Vì vậy, để những học viện Khổng Tử như thế tồn tại ở Việt Nam đòi hỏi những nhà lãnh đạo về tư tưởng và văn hóa phải có sự hiểu biết sâu sắc, một bản lĩnh vững vàng. Nếu không, nó sẽ là cuộc xâm lăng về mặt văn hóa hay còn gọi là “quyền lực mềm” sẽ bị áp đặt tại Việt Nam. Lúc ấy, chúng ta sẽ không thể nào chống lại được. Văn hóa là một nền tảng của đất nước, một khi văn hóa bị thuần hóa thì đó là một điều nguy hiểm”.
 
  
-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

MỸ ĐÌNH - BÁI ĐÍNH: CON ĐƯỜNG DẪN VÀO MỘT NGÔI CHÙA VONG BẢN

.

Xây đường Mỹ Đình - Bái Đính phục vụ 6,5 triệu dân Hà Nội?


(Tin tức thời sự) - "Đây là một dự án rất cần thiết sẽ đáp ứng nhu cầu du lịch, tâm linh của 6,5 triệu dân Hà Nội. Bên cạnh đó dự án chỉ là nối liền 3 dự án đã có sẵn. Do vậy, sẽ phát huy hiệu quả vốn đầu tư, chi phí thấp, vậy lý do gì mà chúng ta lại không làm?" - Ông Nguyễn Đức Thắng, quyền Tổng cục trưởng Tổng cục Đường bộ Việt Nam khẳng định.

Đường du lịch Mỹ Đình-Bái Đính: Nếu làm được sẽ rất tuyệt vời

PV: Vừa qua, Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) vừa có cuộc họp với các cơ quan thuộc bộ để chuẩn bị cho việc lập dự án xây đường du lịch Mỹ Đình - Bái Đính. Tổng cục đường bộ đã được giao trách nhiệm làm chủ đầu tư. Xin ông cho biết, hiện nay kế hoạch xây dựng tuyến đường này đã được thực hiện đến đâu và cụ thể ra sao?

Ông Nguyễn Đức Thắng: Hiện nay dự án này mới đang làm báo cáo đầu kỳ, vẫn chưa có gì cụ thể để thông tin nhiều cho các bạn. Theo quy định bước chuẩn bị đầu tư một dự án thì có 3 bước thẩm định: đầu kỳ, giữa kỳ, và cuối kỳ. Cuộc họp mới rồi là bước đầu kỳ. 

Xác định hướng tuyến, điểm đầu, điểm cuối, các điểm khống chế, giữa kỳ thì mới so sánh các phương án để chọn ra phương án có lợi về kinh tế và kỹ thuật, rồi đến cuối kỳ mới quyết định đầu tư với quy mô như thế nào, chi phí bao nhiêu, thời gian thi công, nguồn vốn huy động...

Thời gian lập dự án tùy thuộc vào quy mô dự án lớn hay nhỏ, dài hay ngắn là theo quy hoạch đã được duyệt của Thủ tướng Chính phủ, đây không phải là dự án đường cao tốc.

Bộ GTVT đã giao cho Tổng cục đường bộ lập dự án, Tổng cục đang giao cho tư vấn nghiên cứu, mọi việc còn phụ thuộc vào kết quả nghiên cứu của tư vấn.

PV: Theo lập luận của ông, dự án đường du lịch Mỹ Đình - Bái Đính sẽ có những tác động như thế nào đến kinh tế, xã hội, du lịch của những địa phương có tuyến đường này đi qua?

Ông Nguyễn Đức Thắng: Đây là một dự án rất hay. Sở dĩ tôi nói như vậy là bởi 3 lý do sau.

Thứ nhất, tuyến đường này sẽ nối trục kinh tế phía Nam của Hà Tây cũ (đường Cienco 5), mà đường này đã nối vào khu vực Chùa Hương, rồi từ Chùa Hương đến Ba Sao, Bái Đính là một vùng núi non đẹp đẽ, qua hồ Ba Sao như một Hạ Long trên cạn, rồi lại qua khu sinh thái ngập nước Vân Long, phong cảnh rất đẹp.

Với 6,5 triệu dân Hà Nội mà cuối tuần xuống đó nghỉ ngơi du lịch thì rất tuyệt vời. Hơn nữa, hàng năm vào mùa lễ hội, con đường nối chùa Hương đi Bái Đính nhu cầu giao thông càng tăng cao.

Thứ hai là dự án này sẽ rất hiệu quả về mặt kinh tế vì nếu thực hiện thì thực chất là nối các đoạn đã có sẵn. Đoạn ở Hà Nội thì đã có 30km của trục kinh tế phía Nam, còn đoạn Hương Sơn cũng có rồi, đoạn Ba Sao của Hà Nam thì cũng đang thi công. Khúc Vân Long đi đến cầu Trường Yên cũng của Ninh Bình đang thi công rồi, Cầu Trường Yên của Bái Đính cũng đã thi công gần xong. 

Thứ ba là các điểm mà tuyến đường này đi qua đều là các khu vực du lịch tâm linh, mang ý nghĩa lịch sử, văn hóa dân tộc.
Xây dựng đường là để phục vụ nhu cầu du lịch của 6,5 triệu dân Hà Nội
Xây dựng đường là để phục vụ nhu cầu du lịch của 6,5 triệu dân Hà Nội

PV: Hiện nay đã có khoảng 3 tuyến đường từ Hà Nội đến Ninh Bình, thậm chí tuyến đường Cầu Giẽ - Ninh Bình còn chưa khai thác hết công suất mà chúng ta vẫn đầu tư xây dựng thêm tuyến đường mới. Theo ông, điều này có hợp lý không?

Ông Nguyễn Đức Thắng: Theo tôi đánh giá thì tuyến đường này rất phù hợp. Bởi vì hiện nay tuyến đường từ Hà Nội đến Ninh Bình có đường cao tốc Cầu Giẽ - Ninh Bình và đường Quốc lộ 1A cũ, đều nằm ở bìa phía Đông Hà Nội. Còn một con đường khác là đường Hồ Chí Minh thì nằm ở bìa phía Tây Hà Nội, còn tuyến đường này là nằm ở lõi Hà Nội. 

Khi làm tuyến đường này, người dân sẽ không phải đi vòng qua con đường phía Đông hay phía Tây nữa mà chỉ cần đi thẳng vào đường lõi, sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Hơn nữa, đường đi Chùa Hương hiện nay lúc nào cũng chật chội, tắc đường, vậy nên đoạn đường hơn 30km từ Hà Nội đi Chùa Hương là cực kỳ quan trọng, và hiện nay Hà Nội đã quyết định làm rồi.

Vậy ta đã có 1 đoạn lõi từ Hà Nội đến Chùa Hương là rất tốt, bây giờ chỉ cần nối thẳng vài chục km xuống thẳng Ba Sao, Bái Đính, đâu cần phải vòng lại phía Đông hay phía Tây để đến các địa điểm du lịch ở Hà Nam hay Ninh Bình. Đó là một cái lợi rất lớn. 

Xây dựng đường là để phục vụ nhu cầu du lịch của 6,5 triệu dân Hà Nội

PV: Tuyến đường này có tên là đường du lịch Mỹ Đình - Bái Đính. Phải chăng mục đích chính để xây dựng tuyến này chỉ là phục vụ du lịch, thưa ông?

Ông Nguyễn Đức Thắng: Đúng vậy, tuyến đường này chủ yếu để phục vụ nhu cầu du lịch và tâm linh. Hiện nay tại Ba Sao cũng đang xây dựng chùa Ba Sao cũng tương tự như chùa Bái Đính, cùng với cảnh quan thiên nhiên tại Vân Long sẽ là những khu du lịch rất tuyệt vời để đáp ứng cho nhu cầu nghỉ ngơi và du lịch cuối tuần của 6,5 triệu dân Hà Nội, nên tuyến đường này là rất cần thiết.

PV: Năm 2012, lượng khách du lịch đến Ninh Bình khoảng 3,7 triệu người, còn lượng khách đến Hà Nam cũng trong khoảng 40.000 - 50.000 lượt người. Bỏ hàng nghìn tỷ để đầu tư xây dựng tuyến đường chỉ phục vụ nhu cầu du lịch của vài triệu người một năm liệu có thỏa đáng không, thưa ông?

Ông Nguyễn Đức Thắng: Thực tế hiện nay vào các ngày nghỉ, dịp lễ tết là con đường nào dẫn đến các khu du lịch cũng chật kín người, giao thông rất vất vả, nguy cơ tai nạn tăng cao.
Khi có con đường thuận tiện thì nhu cầu du lịch và giao thông sẽ tăng cao và tăng đến mức nào con phụ thuộc vào kết quả nghiên cứu của tư vấn lập dự án.

PV: Bộ GTVT đưa ra kế hoạch thực hiện dự án xây dựng đường du lịch và giao cho Tổng cục đường bộ thực hiện trong bối cảnh nền kinh tế đang khó khăn, ngân sách hạn hẹp, còn rất nhiều ngành nghề cũng cần được quan tâm, đầu tư, đã khiến dư luận không khỏi đặt ra câu hỏi về tính bức thiết. Ông đánh giá sao về vấn đề này?

Ông Nguyễn Đức Thắng: Cũng như tôi đã nói, dự án này vẫn còn đang nghiên cứu. Tuy nhiên tuyến đường này chỉ nối một số đoạn đã có sẵn rồi nên rất rẻ. Chính vì vậy lý do gì mà chúng ta lại không làm.

PV: Ông đã nói rất nhiều đến những tiện lợi của tuyến đường mới này. Với những sự tiện lợi đó hứa hẹn sẽ thu hút được một lưu lượng xe cộ lớn để tham gia giao thông. Vậy, Tổng cục đường bộ đã tính đến bài toán ách tắc, và thay vì chuyển hướng đi đường Cầu Giẽ - Ninh Bình hay đường Hồ Chí Minh, người dân sẽ đồng loạt chuyển sang đi tuyến đường mới và 2 tuyến đường phía Đông, phía Tây vốn vẫn chưa khai thác hết lại càng vắng bóng và lãng phí hơn?

Ông Nguyễn Đức Thắng: Tư vấn lập dự án sẽ tính toán với quy mô như thế nào thì sẽ đáp ứng nhu cầu giao thông đến khi nào và khi nào sẽ phải đầu tư để nâng cao khả năng thông xe khi đó sẽ trình Bộ quy định lựa chọn các phương án phù hợp về kinh tế và kỹ thuật.

Xin chân thành cảm ơn ông!

Duyên Duyên
Nguồn: Đất Việt

Ý kiến của cư dân mạng:
Này ông Thắng, Hay, hay là hay với nhà ông thôi nhé! Tâm linh gì cái chỗ kệch cỡm, nô lệ Tàu Khựa, mất gốc ấy!

Vậy đừơng này đang phục vụ ai nhỉ? Ai kiếm được tiền từ con đường này?.

Năm 2012, lượng khách du lịch đến Ninh Bình khoảng 3,7 triệu người, còn lượng khách đến Hà Nam cũng trong khoảng 40.000 - 50.000 lượt người. Bỏ hàng nghìn tỷ để đầu tư xây dựng tuyến đường chỉ phục vụ nhu cầu du lịch của vài triệu người một năm liệu có thỏa đáng không? Hỏi thế này là vả vào mặt ku Thắng và ku Thăng....

Sao nó có thể chạy đc dự án ngang ngược như thế đc nhi?  

Vẽ ra dự án để kiếm tiền thôi... Việt nam là vậy chứ tâm linh sử dụng để kinh doanh thì khác gì lũ "buôn thần bán thánh"

Đang lúc đói kém mà đi làm những con đg như vậy cho nhanh đi với ông bà.

Bái đính mới 100% tàu,chả có gì là tâm linh !

Để phục vụ kinh doanh thần thánh siêu lợi nhuận, tiền ngân sách bỏ ra để phục vụ công ty kinh doanh chùa bái đính.

Các bác đừng ầm ỹ làm gì. Công ty Cổ phần dịch vụ thương mại tâm linh Bái Đính sẽ lên sàn nhanh nhất có thể nhờ con đường này.

Năm nào 6,5 triệu dân HN cũng đi chùa Bái Đính à ?

Hỗi ơi một đất nước, một dân tộc và một ... lũ người tham. Đến cảnh thanh tịnh của nhà Phật cũng chẳng còn chốn dung. Ngẫm mà buồn, mà đau quá!

Chùa Bái Đính cũ do Lý Quốc Sư Minh Không dựng, chùa linh thiêng vì đạo hạnh của ngài. Chùa nào dựng lên để kiếm tiền thì chỉ là chùa phò phạch, bất chấp xây to kiểu gì.

...................         
 
-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

GS. PHẠM DUY HIỂN LÊN TIẾNG VỀ VIỆC XÂY DỰNG NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN


GS Phạm Duy Hiển: 
Với điện hạt nhân, phải nói cho đúng!

(Quan điểm) - "Trước mắt, việc khởi công nhà máy ĐHN đầu tiên năm 2014 coi như hỏng? Muốn khởi công phải có tài liệu, có thiết kế, luận chứng… trong khi hiện tại chưa có gì. Nếu nỗ lực một cách nghiêm túc, sớm nhất là năm 2018 mới có thể khởi công. Tôi cho rằng càng chậm càng tốt vì đến năm 2030 sẽ có những loại lò phản ứng rất hiện đại".
Nhân việc Nhật Bản dừng lò phản ứng điện hạt nhân cuối cùng, GS Phạm Duy Hiển, chuyên gia hàng đầu về ĐHN tại Việt Nam bàn tới việc xây dựng nhà máy ĐHN ở Việt Nam..

Nhật Bản tạm dừng hạt nhân vì nghe dân

PV: – Thưa ông, vào sáng 16/9 Nhật Bản đã chính thức đưa ra thông tin dừng lò phản ứng điện hạt nhân cuối cùng tại Ohi và không đưa ra khung thời gian có thể tái khởi động, dù điện hạt nhân chiếm 30% nguồn cung năng lượng của đất nước này. Theo ông, đây có phải là quyết định dễ dàng với Nhật Bản? Và tại sao lãnh đạo nước này phải đưa ra quyết định như vậy?

GS Phạm Duy Hiển: - Đây là một vấn đề phức tạp, nhất là hiện nay đã có hiện tượng rò rỉ phóng xạ xung quanh nhà máy điện hạt nhân Fukushima. Theo kết luận của Chính phủ Nhật Bản, mức độ phóng xạ xung quanh nhà máy điện hạt nhân Fukushima đã cao hơn tới 18 lần so với những báo cáo trước đó mà Công ty điện lực Tokyo Nhật Bản (Tepco) ghi nhận.

Việc Tepco mập mờ về thông tin như vậy khiến người dân càng thêm không yên tâm. Sự thực cũng phải thừa nhận rằng, họ đã cố gắng hết sức nhưng chuyện phóng xạ là tế nhị và nhạy cảm, còn dân thì không thể hiểu hết được.

Cho nên, nói tuyên truyền về hạt nhân chỉ là nói vậy thôi, chứ thực chất vấn đề phức tạp hơn rất nhiều. Tại sao điện hạt nhân lại bị phản đối nhiều như thế, là vì không có nhiều người hiểu biết về nó, trong khi đi tuyên truyền lại không chừng mực.

Nhật Bản đang gặp phải vấn đề như vậy. Nếu Chính phủ Nhật Bản vẫn tiếp tục điện hạt nhân, người dân không nghe, dù họ biết rõ, thiếu điện thì giá điện sẽ tăng lên.  Theo tôi, chắc chắn cuối cùng Nhật Bản sẽ cho một số lò chạy thôi nhưng muốn làm thế thì người dân địa phương phải đồng thuận.
 
Thủ tướng Nhật Bản  Shinzo Abe (mũ đỏ) thị sát nhà máy Fukushima 1 và hối thúc tập đoàn tháo dỡ hai lò phản ứng còn lại của nhà máy
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe (mũ đỏ) thị sát nhà máy Fukushima 1 và hối thúc tập đoàn tháo dỡ hai lò phản ứng còn lại của nhà máy

PV: - Tại Việt Nam, sự việc Lâm Đồng nhắc đi nhắc lại rằng “sợ” điện hạt nhân thời gian gần đây khiến dư luận không khỏi lo ngại (lò phản ứng trong Trung tâm hạt nhân có công suất bằng 1/100 một lò hạt nhân xây dựng ở Ninh Thuận). Thưa ông, phản ứng của Lâm Đồng và dư luận thể hiện điều gì trong thái độ của người dân với điện hạt nhân? Khi tâm lý người dân chưa thật sẵn sàng như vậy, liệu Việt Nam có thể học theo Nhật Bản?

GS Phạm Duy Hiển: - Cách đây hơn một năm, khi tổng kết thảm họa Fukushima, người ta nói rằng: “Đừng nói với người dân rằng điện hạt nhân là an toàn, mà hãy nói hãy tin chúng tôi. Chúng tôi sẽ cố gắng làm cho nó an toàn”. Phải nói cho đúng để người dân tin. Điều này tôi cũng đã từng nói với những người có trách nhiệm, và cả những người nghiên cứu về ĐHN nhưng không biết người ta nghe đến đâu.

Trên thực tế, sau sự cố Fukushima, nhiều nước vẫn làm ĐHN chứ không phải quay lưng hẳn. Nhưng vấn đề làm như thế nào thì các nước được lưu ý rất kỹ.

ĐHN càng chậm càng tốt

PV:Bất chấp nhiều cảnh báo, ĐHN vẫn được coi như là lời giải cho việc thiếu năng lượng của Việt Nam trong 20 năm tới. Đến thời điểm này, theo ông đánh giá, Việt Nam đã làm được những gì và còn thiếu những gì để có thể phát triển điện hạt nhân một cách an toàn? Nhìn vào xu hướng thế giới như vậy, Việt Nam nên có những điều chỉnh như thế nào?

GS Phạm Duy Hiển: - Chính phủ Việt Nam đã ký kết với nước ngoài, quyết làm điện hạt nhân nên giờ rất khó biết phải nói thế nào. Nhưng chuyên gia nếu nói thì cũng phải nói cho đúng sự thật.

Nói nếu có sự cố thì Việt Nam có thể sẽ bị chia cắt ra làm đôi, trong khi xuất khẩu, kinh tế bị tê liệt ngay tức khắc và toàn bộ dải đất miền Trung sẽ bị ô nhiễm phóng xạ bao trùm trong nhiều năm nếu xảy ra một thảm họa hạt nhân như vụ Tchernobyl hay Fukushima cũng không chuẩn. Nói kiểu ‘an toàn tuyệt đối’ cũng là sai. 

Vậy Việt Nam cần phải làm gì? Chỉ có cách làm đúng luật, đúng khả năng, không được chạy theo tiến độ. Trước mắt, việc khởi công nhà máy ĐHN đầu tiên năm 2014 coi như hỏng? Muốn khởi công phải có tài liệu, có thiết kế, luận chứng… trong khi hiện tại chưa có gì.

Nếu nỗ lực một cách nghiêm túc, sớm nhất là năm 2018 mới có thể khởi công. Tôi cho rằng càng chậm càng tốt vì đến năm 2030 sẽ có những loại lò phản ứng rất hiện đại.

Hiện tại, Việt Nam phải đối diện với vấn đề: làm sao để có đủ nguồn nhân lực? Thách thức lớn nhất với chúng ta là vấn đề này.

Trong việc phục vụ cho chương trình ĐHN, phải đào tạo được: chuyên gia vận hành lò phản ứng (để vận hành một lò phản ứng như của Nga, phải cần ít nhất là 300 hoặc 400 người, trong đó phải có những người đứng đầu biết xử lý mọi tình huống, tức phải là những người có kinh nghiệm);

Chuyên gia thẩm định dự án và giám sát thi công; chuyên gia có kinh nghiệm ở các cơ quan pháp quy độc lập với nhà máy (phải làm trong nghề ít nhất 10 năm sau khi tốt nghiệp đại học). Hiện Việt Nam chưa có những người như vậy.
 
GS Phạm Duy Hiển: Làm ĐHN bước được đến đâu đi đến đó chứ không phải nhảy.
GS Phạm Duy Hiển: Làm ĐHN bước được đến đâu đi đến đó chứ không phải nhảy.

Về chuyện đào tạo trong nước, tuy Chính phủ đã chuẩn chi 3 ngàn tỷ đồng cho dự án này nhưng ai sẽ làm thầy? Trong thế hệ “trẻ” hiện nay chưa ai từng kinh qua những trường đào tạo về hạt nhân nghiêm chỉnh, những chuyến xuất ngoại vài ba tuần lễ chỉ đủ để cưỡi ngựa xem hoa.

Vậy làm sao họ có thể đào tạo các chuyên gia ĐHN? Mà trong chương trình lại thấy đào tạo cả thạc sỹ, tiến sỹ nữa? Tiến sĩ chỉ là những người nghiên cứu, chứ vào nhà máy ĐHN để làm gì ở đó?!.

Tôi nghĩ lúc này, không còn cách nào khác, chúng ta phải đối diện thẳng với việc cấp tốc làm thế nào để cho có người làm ĐHN.  Chúng ta cứ làm đi rồi sẽ thấy ta không làm nổi theo tiến độ đã đề ra, không thể đến năm 2020 đã có điện hạt nhân.

Nhiều người nghĩ rằng họ có thể làm được đủ mọi việc. Nhưng với ĐHN, khi bắt đầu vào những việc cụ thể, người ta mới thực sự thấy không giống như khi xây dựng đề án trên giấy.

Ngay từ đầu tôi đã nói điều này và đến bây giờ những người trực tiếp làm ĐHN đang phải đối mặt với chính vấn đề đó. Rất nhiều cán bộ trước đây hào hứng khi Quốc hội thông qua chủ trương làm ĐHN nhưng bây giờ bắt đầu hiểu ra rằng những cảnh báo trước đây là có thật.

Trước đây, trong giới khoa học, có lẽ chỉ mình tôi không ủng hộ việc làm ĐHN, bây giờ đã có nhiều người thừa nhận những lo ngại là có căn cứ.

PV:Một chuyên gia về năng lượng đã tính toán, nếu Việt Nam thay đổi nền kinh tế tiêu thụ năng lượng vô lối, không hiệu quả như hiện nay, rồi tính toán lại nhu cầu điện năng thực tế, có thể Việt Nam sẽ không cần viện tới điện hạt nhân. Ông nghĩ như thế nào về thông tin này? Liệu có nên coi đây là một gợi ý đáng cân nhắc để giải bài toán năng lượng ở Việt Nam mà không phải bằng mọi giá phát triển điện hạt nhân dù hoàn cảnh thực tế chưa phù hợp?

GS Phạm Duy Hiển: - Có chứ nhưng người ta không muốn làm. Đã có số liệu chứng minh Việt Nam sử dụng năng lượng không hiệu quả nhất thế giới. Năm ngoái tăng trưởng kinh tế chỉ có 5,3% trong khi điện xài đến 12,5%, tức là điện hơn gấp đôi tăng trưởng. Tại sao trong cùng một đất nước mà điện năng ở TP Hồ Chí Minh chỉ tăng 7%/năm, tương đương với các nước tiên tiến trong khu vực, trong khi Hà Nội lại tăng đến 17%/năm, Quảng Ninh 21%?

Thông thường khi các nhà quy hoạch xây dựng lộ trình phát triển điện phải căn cứ để GDP tăng thêm 1% điện phải tăng thêm bao nhiêu %, con số này được gọi là hệ số đàn hồi (HSĐH). Chính hệ số này nói lên hiệu quả sử dụng điện của nền kinh tế. Nó càng bé, nền kinh tế càng hiệu quả, đất nước càng hiện đại.

Khát điện như Trung Quốc mà họ cũng thấy rằng HSĐH suýt soát 1 là quá lãng phí. Nhận ra mối nguy, trong kế hoạch 2006-2010 họ kiên quyết giảm tốc độ tăng trưởng điện xuống trong khi vẫn bảo đảm tăng trưởng kinh tế mạnh.

Riêng trong hai năm 2008-2009, lượng điện thương phẩm của Trung Quốc chỉ tăng 6%/năm trong khi GDP tăng gần 10%/năm. Hai con số này ngược hẳn với ta: GDP tăng chưa đầy 6%/năm nhưng điện lại tăng đến 13%/năm.

Việt Nam cần xác định đúng thủ phạm gây lãng phí điện năng và có biện pháp xử lý. Năm 2010 và 2011, khi kinh tế suy thoái, nhiều doanh nghiệp phá sản khiến cho tiêu thụ điện giảm hẳn, hệ số đàn hồi điện/GDP giảm xuống còn 1,8 (2010) và 1,6 (2011). Điều này chứng tỏ thủ phạm chính gây lãng phí điện năng nằm trong khối sản xuất, xây dựng, chứ không phải trong khối hộ gia đình.

Vậy làm thế nào để xử lý tình trạng lãng phí điện như trên? Theo tôi, phải áp tiêu chí tiêu thụ điện năng vào trách nhiệm của lãnh đạo các tỉnh và công khai hóa cho mọi người đều biết. Tiêu thụ điện năng phải được xem như tiêu chí ưu tiên khi xét duyệt các dự án đầu tư trong và ngoài nước.

Những công nghệ lạc hậu tiêu tốn điện năng phải tìm cách loại bỏ dần v.v... Ai vi phạm trong khâu xét duyệt dự án sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự.

Nói như vậy không phải là để tháo lui ĐHN, bây giờ chúng ta đang trong tình thế buộc phải đi tới. Thế nhưng phải đi tới cho đúng, bước được đến đâu đi đến đó chứ không phải nhảy cóc rồi ngã nhào. 

Xin trân trọng cảm ơn Giáo sư về cuộc trao đổi!

GS.Trần Đại Phúc: Báo động đỏ nhân lực Điện hạt nhân VN
Bích Ngọc (Thực hiện)
Nguồn: Đất Việt
 
-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

LẠI MỘT NGƯỜI TREO CỔ CHẾT VÌ CHUYỆN ĐỀN BÙ ĐẤT

Treo cổ vì chưa nhận được tiền đền bù đất


(Tin tức thời sự) - Rạng sáng ngày 28/8, người dân khu vực Tùng Lâm (cũ, nay thuộc tổ 16, phường Hoà Xuân) đã chết lặng khi nhìn thấy anh Thành treo cổ trên cành cây thuộc khu đất của mẹ ruột.
Nạn nhân là anh Nguyễn Viết Thành (41 tuổi, ngụ tổ 16, phường Hoà Xuân, quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng). 
Gia đình anh Thành có 3 người con, con gái lớn vừa thi đỗ Đại học, đã đi nhập trường. Đầu năm 2010, khi không còn ruộng canh tác, anh chuyển sang làm nghề thợ mộc, vợ mở hàng quán nhỏ trước nhà bán buôn kiếm tiền hạy chợ, nuôi các con. Ngôi nhà vợ chồng anh nằm trên lô đất được mẹ ruột tách cho thuộc tổ 16.
Từ năm 2011, sau khi Ban quản lý dự án Khu liên hợp thể thao Hoà Xuân áp giá đền bù nhà ở, một số hộ xung quanh lần lượt đập dỡ để nhường đất cho Dự án và được bố trí về Khu E2 mở rộng cũng thuộc phường.
Thế nhưng nhà anh Thành và một số hộ khác do không có tiền “chạy đất” vào khu mới nên chưa thể đi được.
 
Bà mẹ bên di ảnh người con xấu số

Theo kết quả áp giá đền bù, gia đình anh được 700 triệu nhưng chỉ mới nhận được 230 triệu đồng. Sau đó, dự án bị “treo” và số tiền nhận tiếp theo không biết đến bao giờ mới có.
Cũng bắt đầu thời gian này, một số “cò” lần đến khu vực, tiếp cận với người dân để nhận “chạy” phiếu đất, “sổ xanh” “sổ đỏ” và giúp lấy hết số tiền đã đền bù… Anh Thành nôn nóng muốn có chổ ổn định cho gia đình, cũng làm theo một số hộ, bỏ ra 80 triệu đồng nhờ “cò” lo giúp có được phiếu đất “đẹp” và sớm.
Do tin tưởng, anh uỷ quyền luôn cho “cò” làm các thủ tục khác, nhưng thời gian chờ đợi đã lâu, tiền mất mà kết quả vẫn vô vọng.
Một ngày trước khi tự tử, thấy mẹ ruột mình đã có được “sổ xanh”, anh cũng lên Ban quản lý Dự án hỏi về số tiền đền bù của mình và được trả lời chưa có. Sau đó, anh Thành biết thêm một số hộ khác cũng đã có sổ xanh nên rầu rĩ nói như mếu với vợ:
“Chắc anh không lo được nhà ở cho mấy mẹ con em rồi. Phiếu đất chưa có, tiền đền bù cũng không được nhận hết, anh lại để mất thêm khoản tiền “cò””. Rồi cả cả ngày đó, anh tỏ ra thấp thỏm, bất an.
Được vợ động viên, anh Thành không nói gì. Đến tối anh vẫn giúp vợ trông coi đứa con nhỏ mới 1 tuổi, rồi đi ngủ. Nghi vấn chờ đến khuya, khi ai nấy say giấc, anh mới ra sau nhà mở cửa, lấy đoạn dây dừa dùng cột vật dụng trong nhà, mang sang khu đất nhà mẹ ruột bên cạnh và treo cổ tự tử trên cành cây.
Nhận định ban đầu từ công an cũng như người nhà, anh Thành treo cổ tự tử do nghĩ quẫn khi không lấy được phiếu đất và tiền đền bù giải toả, đã thế còn bị “cò” lừa, ăn chặn rất nhiều tiền.
 
Nơi anh Thành tự tử
Nơi anh Thành tự tử
Được biết, năm 2009 dự án bắt đầu triển khai, người dân nhanh chóng bàn giao phần đất ruộng, hoa màu. Nhưng đến lúc áp giá đền bù đất ở, thì không hiểu vì lý do gì mà dự án bị “treo”. Tiền đền bù, nhận phiếu đất nơi ở mới… cũng theo đó nhỏ giọt. Ruộng vườn đã mất, nghề nghiệp không có, người dân chỉ biết “ngồi nhà chơi” và “ăn” dần số tiền đã nhận từ trước. Song có một điều lạ, từ khi “cò” về hướng dẫn “đường đi nước bước”, một số hộ lại có được phiếu đất, nhận được tiền hỗ trợ làm móng xây nhà.
Bà Nguyễn Thị Nguyệt (72 tuổi, mẹ nạn nhân) cho biết: những đối tượng “cò” gặp rồi hướng dẫn đưa từ 30 đến 80 triệu đồng, cho một người phụ nữ tên Ngọc. Có đến 90% hộ dân ở đây nhờ “cò” đứng ra làm giúp thủ tục đền bù, có người còn tin tưởng ủy quyền luôn cho “cò” lo đi ký nhận tiền, nhận phiếu “cho nhanh” như trường hợp anh Thành.
Cũng vì uỷ quyền mà anh Thành và một số người mới bị “cò” chiếm đoạt số tiền lớn, dẫn đến sự việc đau lòng trên.
Trước đó, chiều 11/9 tại Thái Bình cũng xảy ra một vụ việc xôn xao dư luận khi một người đàn ông cầm súng xông vào UBND TP.Thái Bình bắn thẳng 4 cán bộ, rồi tự tử. Nguyên nhân do mâu thuẫn trong chuyện giải phóng mặt bằng ở địa bàn phường Kỳ Bá - TP. Thái Bình trong thời gian qua. 
Vác súng vào UBND TP.Thái Bình bắn thẳng 4 cán bộ rồi tự tử
Sự việc xảy ra vào chiều ngày 11/9, tại Trung tâm Phát triển Quỹ đất Thành phố (nằm trong UBND TP. Thái Bình, địa chỉ 1 phố Trần Phú, TP Thái Bình).
Đối tượng được xác định là Đặng Ngọc Viết, 42 tuổi, có hộ khẩu thường trú ở số nhà 11, ngõ 345, tổ 48, phường Kỳ Bá, TP.Thái Bình, tỉnh Thái Bình.
Được biết, Viết là đối tượng lao động tự do ở miền Nam, mới về nhà được 10 ngày thì gây ra chuyện. Nguyên nhân được xác định là do mâu thuẫn trong chuyện giải phóng mặt bằng ở địa bàn phường Kỳ Bá - TP. Thái Bình trong thời gian qua
"Buổi sáng trước khi gây án, Viết uống cà phê và than phiền với một người bạn là muốn có giá đền bù cao hơn nhưng không được", một người hàng xóm của Viết nói.
14h ngày 11/9, Viết cầm theo khẩu súng colt Trung Quốc, loại bắn đạn chì lao vào trụ sở UBND TP. Thái Bình để tìm người truy sát. Viết tìm thẳng đến văn phòng của Trung tâm Phát triển Quỹ đất TP. Thái Bình - Đội giải phóng mặt bằng  nhằm từng người có mặt trong văn phòng để bắn.
Hậu quả, ông Vũ Ngọc Dũng, 51 tuổi - Phó Giám đốc Trung tâm Phát triển Quỹ đất TP. Thái Bình, đã tử vong bởi viên đạn đi xuyên qua sọ.
Ngoài ra, ông Nguyễn Thanh Dương, nhân viên của Trung tâm cũng đang được cấp cứu tại Bệnh viện Mắt Trung ương, cùng 3 người đồng nghiệp khác đang được chữa trị tại Bệnh viện Đa khoa Thái Bình.
Sau khi gây án, Viết bỏ trốn khỏi hiện trường, chạy về nhà lấy xe máy rồi phóng về quê ở xã Trà Giang, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.
Tại đây, Viết vẫn còn tỏ ra hết sức bình thản khi còn tắm rửa và ăn cơm tối cùng với bà nội. Sau khi dùng xong bữa cơm tối, Viết biết mình không thể thoát khỏi pháp luật nên đã lên chùa Đông ở địa bàn để tự sát bằng 1 vết bắn vào tim.
Huyền Hồ (Tổng hợp)
Nguồn: Đất Việt.
-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

THÁI BÌNH: VÁC SÚNG VÀO UBND TP THÁI BÌNH BẰN 4 CÁN BỘ TRỌNG THƯƠNG

Vác súng vào UBND TP.Thái Bình bắn thẳng 4 cán bộ


(Tin tức pháp luật) - Sự việc xảy ra vào chiều ngày 11/9, tại Trung tâm Phát triển Quỹ đất Thành phố (nằm trong UBND TP. Thái Bình, địa chỉ 1 phố Trần Phú, TP Thái Bình). 

Theo nhiều nhân chứng có mặt tại hiện trường kể lại, hung thủ là đàn ông, độ tuổi khoảng 30, bất ngờ mở của bước vào phòng làm việc của Trung tâm Phát tiển Quỹ đất Thành phố.

Lúc đó tại đây có 6 người đang ngồi làm việc trong phòng.

Khi nhìn thấy mọi người đang ngồi trong phòng, chẳng nói chẳng rằng, người này nhằm thẳng những người đang có mặt  bắn trọng thương 4 người rồi nhanh chóng bỏ đi khỏi hiện trường.

Hiện trường nơi 4 cán bộ UBND TP. Thái Bình bị bắn.

"Thời điểm xảy ra vụ việc là gần 14 giờ chiều. Lúc đó, do UBND TP tổ chức cuộc họp nghe báo cáo dự thảo quy chế Quy hoạch Kiến trúc TP nên lãnh đạo Văn phòng UBND và các phòng ban khác đều đi họp.

Đúng 14h, rất nhiều người trong UBND TP nghe thấy tiếng nổ “bụp, bụp” rồi nghe thấy tiếng kêu la, huyên náo tại khu vực tầng 1, nơi đặt trụ sở Trung tâm Phát triên Quỹ đất Thành phố", một nhân chứng giọng còn hoảng hốt nói.

Lực lượng chức năng khám nghiệm hiện trường.
Lực lượng chức năng khám nghiệm hiện trường.

Danh tính những nạn nhân bị thương được xác định là Vũ Ngọc Dũng (phó Giám đốc Trung tâm phát triển quỹ đất thành phố - Đội Giải phóng mặt bằng), ba người còn lại là ông Vũ Công Cương, ông Nguyễn Thanh Dương và ông Bùi Đức Xuân, hiện 3 người này cũng đều là nhân viên của Trung tâm phát triển quỹ đất thành phố.  

Ngay lập tức, cả bốn người đều được đưa vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình cấp cứu. Sau đó, 2 người bị thương tích nặng nhất là Vũ Ngọc Dũng và Nguyễn Thanh Dương đã được đưa lên cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức - Hà Nội.

Bên ngoài công tác an ninh, phong tỏa được triển khai gấp rút.
Bên ngoài công tác an ninh, phong tỏa được triển khai gấp rút.

Trao đổi với PV báo Đất Việt vào 19h ngày 11/9, ông Nguyễn Đình Trung - Phó Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình đã xác nhận sự việc.  

Nguyên nhân ban đầu được xác định là do chuyên mâu thuẫn giải phóng mặt bằng. Cách đây khoảng 1 tháng, Đội giải phóng mặt bằng có tiến hành giải quyết đền bù cho một số trường hợp, trong đó có trường hợp của nghi phạm này nhưng gia đình không đồng tình với quan điểm giải quyết của cơ quan chức năng.

Nghi phạm này đi làm tại TP Hồ Chí Minh và mới về địa phương được khoảng 1 tuần.
Hiện vụ việc đang được cơ quan chức năng nhanh chóng điều tra truy bắt đối tượng.
 
Tiếp tục cập nhật...
Việt Thành

-->đọc tiếp...