Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bí thư Hải Phòng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bí thư Hải Phòng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

PHIÊN TÒA SƠ THẨM: AI CHỈ ĐẠO CHỐNG LẠI KẾT LUẬN CỦA THỦ TƯỚNG ?

Xin mời chư vị đọc lại loạt bài về Ông Nguyễn Văn Thành, Bí thư thành ủy Hải Phòng, để thấy ngay sau khi Thủ tướng kết luận về vụ Tiên Lãng, ông này đã chống Thủ tướng: 


Ngày 18/2, các cán bộ lão thành, người có công với cách mạng sinh hoạt trong CLB Bạch Đằng gồm ông Nguyễn Cục - đại tá quân đội về hưu (84 tuổi, 64 tuổi Đảng), ông Nguyễn Viết Phúc - nguyên phó Bí thư Huyện ủy Kiến An (84 tuổi, 64 tuổi Đảng) và ông Lê Văn Thinh - đại tá quân đội về hưu (78 tuổi, 60 tuổi Đảng) đã có báo cáo - kiến nghị gửi Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội, Thường trực Ban Bí thư, bày tỏ sự bất bình của các thành viên CLB đối với ông Nguyễn Văn Thành - Bí thư Thành ủy Hải Phòng trong việc thông tin trái với kết luận của Thủ tướng về việc cưỡng chế thu hồi đất tại huyện Tiên Lãng. 

Ông Thành đã chống thủ tướng: "Báo chí nói sai, ghép ảnh chỗ khác vào, chứ đâu có chuyện xe ủi nhà ông Vươn, không ca ngợi công an, bộ đội, có biểu hiện bôi nhọ; có cán bộ lão thành nói không chuẩn; ông Vươn xây nhà không trong quy hoạch - trốn nợ thuế - không có tí công tích gì, trong khi đó Tiên Lãng tạo mọi điều kiện thuận lợi cho ông Vươn...”. (Xem toàn bài tại đây)

Bùi Văn Bồng Blog:  

"...hoàn toàn ông Thành không xứng đáng là cán bộ lãnh đạo từ khi còn làm Phó Chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng, cách đây gần cả chục năm, thế mà vẫn trúng cao phiếu, vẫn lên chức ào ào, vẫn là “cây cột trụ chính” đầy quyền lực ở Hải Phòng".

Tô Vĩnh Hà:  
Công cụ đại diện quyền lực của chính quyền trung ương là thiết chế pháp luật bị chính quyền địa phương vô hiệu hóa một cách ngang nhiên. Có cảm giác như là có một “khu tự trị Hải Phòng” giữa lòng Việt Nam với những luật lệ riêng, quyền lực riêng, thậm chí đôi lúc quyền lực riêng này thách thức quyền lực của chính quyền trung ương. Một vị đứng đầu địa phương như ông Bí thư Thành công khai phản bác kết luận của thủ tướng ngay trong một diễn đàn có hàng trăm con người là các nhà lão thành cách mạng trung cao cấp, thiết tưởng không còn sự thách thức nào bạo gan hơn thế. 
Trong tình hình như vậy, việc để cho Hải Phòng xử lý vụ Tiên Lãng là điều không thể chấp nhận. Công luận đòi hỏi một sự kiên quyết từ trung ương để thiết lập lại trật tự. Đã quá đủ cơ sở để khởi tố một vụ án vi phạm các quy định về quản lý đất đai và cố ý làm trái nhằm đưa tất cả những kẻ ngang nhiên chống lại pháp luật nhà nước ra trước tòa, nhưng cho đến nay vấn đề này thậm chí còn chưa được nhắc đến chứ đừng nói là khởi tố. Đây mới chính là vụ án giải quyết dứt điểm cái gốc của vấn đề chứ không phải là vụ án “nhỏ như con thỏ” là hủy hoại tài sản gia đình anh Vươn. Vụ án đó không nói được điều gì quan trọng vì thật ra nó chỉ là hậu quả của một cơn nổi giận tức thời của những người nắm quyền lực mà thôi. Vụ án cố ý làm trái mới là “vụ án bản chất”, “Vụ án gốc”.
Từ những dẫn chứng và nhận định trên, cho phép nhận định rằng, chính Ông Nguyễn Văn Thành, Bí thư thành ủy Hải Phòng đã chđạo Viện KSND và Tòa án Nhân dân Tp Hải Phòng đưa ra bản cáo trạng và bản án đã tuyên kết tội Anh Đoàn Văn Vươn và họ Đoàn - bản cáo trạng và bản án chống lại Kết luận của Thủ tướng chính ph.
Nhưng Ông Thành vẫn luôn được ưu ái, xin xem tại đây.

-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

THÔNG BÁO VỀ VIỆC CHUYỂN KIẾN NGHỊ VỀ VỤ ÁN ĐOÀN VĂN VƯƠN

Hà Nội, ngày 2 tháng 03 năm 2012

THÔNG BÁO
(Về việc chuyển Kiến nghị của công dân về vụ án Đoàn Văn Vươn)

Sáng thứ năm, ngày 01/03/2012 chúng tôi gồm Đại tá Nguyễn Đăng Quang, luật sư Trần Vũ Hải, ông Nguyễn Hữu Khánh (cử tri tại Hải Phòng) đã đến trụ sở Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Hải Phòng (VKSNDTPHP) để trao Kiến nghị của công dân về vụ án Đoàn Văn Vươn cùng danh sách 1361 người tham gia và ký Kiến nghị (xem ở đây http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/02/danh-sach-tham-gia-ky-kien-nghi-vu-tien.html ). Ông Lương Văn Thành – Viện trưởng VKSNDTPHP, đại biểu Quốc Hội do có việc đột xuất nên ủy quyền cho 2 cán bộ cấp Trưởng phòng (trong đó có ông đang trực tiếp kiểm sát vụ án Đoàn Văn Vươn) thay mặt ông tiếp và nhận Kiến nghị. Theo chúng tôi được biết ông Lương Văn Thành đã dự kiến tiếp chúng tôi nhưng có thể do Ông tham gia đoàn Đại biểu Quốc Hội giám sát tại Tiên Lãng vào sáng cùng ngày nên sẽ dành dịp khác để tiếp các công dân có quan tâm đến vụ án Đoàn Văn Vươn.
Sau đó chúng tôi đã gửi nội dung bản Kiến nghị của công dân về vụ án Đoàn Văn Vươn cùng danh sách những người tham gia và ký Kiến nghị tới:
1.  Ông Nguyễn Sinh Hùng - Chủ tịch Quốc Hội .
2.  Ông Nguyễn Hòa Bình – Viện Trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao.
3.  Đoàn Đại biểu Quốc Hội thành phố Hải Phòng.
4.  Ông Nguyễn Văn Thành – Bí thư thành ủy Hải Phòng, Chủ tịch HĐND thành phố Hải Phòng.  
Chúng tôi tin rằng những vị trên sẽ quan tâm và đôn đốc giải quyết Kiến nghị (Đề nghị Viện Kiểm sát nhân dân Thành phố Hải Phòng xem xét thay đổi tội danh và biện pháp ngăn chặn đối với các bị can bị tạm giam trong vụ án chống lại cưỡng chế trái pháp luật tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, TP. Hải Phòng).

Chúng tôi xin cảm ơn những người đã tham gia, ký tên, quan tâm Kiến nghị.
            Trân trọng!
Nguyễn Đăng Quang - Trần Vũ Hải
 
 


Sau khi gửi Kiến nghị, mọi người đi thăm phế tích nhà anh Vươn
 Tin và ảnh: VP Luật sư Trần Vũ Hải. 

-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

MỘT BÀI BÁO LỆCH LẠC VÀ LẠC LÕNG TRÊN TRANG CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM


Vụ Tiên Lãng cần giải quyết thấu tình đạt lý
26/02/2012

Lời bình và dẫn của Cu Làng Cát:
Gửi tác giả An Dân, sự việc Tiên Lãng phanh phui sự bất nhẫn của quan chức thoái hóa biến chất. Dưới ánh sáng của nghị quyết trung ương 4 mà các báo đã đăng, thì rõ ràng sự suy thoái của quan chức Tiên Lãng đã đẩy dân vào đường cùng. Chính báo chí cả nước đã vạch trần các thủ đoạn để bảo vệ Đảng bảo vệ chế độ. Tác giả đã đi quá xa, sa đà vào những cái viễn vông. Trong khi đó lại bảo vệ văn bản của chủ tịch CLB Bạch Đằng, không thể quá mù ra mưa. Bà con bình luận rõ ràng nhé, trích dẫn những sai phạm từ lời ăn tiếng nói của ông Thành đến quan xã Tiên Lãng để chứng minh cho tác giả An Dân thế nào là an dân. An dân không phải là đập nhà dân, phá nhà dân, đánh vợ con dân.
Đặc biệt, tác giả đã trích sai câu của Bác Hồ: "Chí công vi thượng". Bác Hồ nói là: "Dĩ công vi thượng" chứ! Ai lại đi xuyên tạc lời Bác Hồ thế, xấu hổ chết! (Cu làng Cát).
Nhà văn Nguyễn Quang Lập bình:  
Một bài viết lệch lạc và lạc lõng, nếu không muốn nói cố ý bao che cho ông (Nguyễn Văn) Thành.
Anh Ba Sàm có "đôi lời": 
Kẻ có bài viết theo kiểu lu loa chửi đổng, thậm chí đe dọa, dưới đây, thứ bây giờ đã quá hiếm hoi trên báo chí nhà nước Việt Nam, có lẽ cũng lo sợ và tự thấy xấu hổ nên không dám lấy tên thật, nhưng lại trơ tráo sử dụng thứ bút danh bồi sặc mùi đạo đức giả.
Trơ tráo tới mức đến cả những việc làm nghĩa cử của người dân cũng bị hắn dễ dàng coi như hành động chống đối cả đất nước.
Vậy thì có lẽ phải đặt nghi vấn ngược lại, đó là phải chăng đây mới chính là kẻ đang tìm cách phá hoại chính đảng và nhà nước mà y đang đeo mặt nạ để phụng sự? Lên giọng “cảnh giác” để bảo vệ cho bầy sâu mọt bè đảng của mình đang ngày đêm đục khoét mục ruỗng chế độ? “An Dân” ư? Không! Phải gọi hắn là “Ngu Dân“. (ABS).
Vụ cưỡng chế khu đầm nuôi thủy sản của ông Đoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng thu hút sự quan tâm của dư luận cả nước. Đã có gần 1000 bài báo thông tin về vụ việc này. Rất nhiều ý kiến của các đồng chí là lãnh đạo hoặc nguyên là lãnh đạo Đảng, Nhà nước, quân đội, các nhà làm luật hoặc chuyên gia hoạch định chính sách vạch ra những yếu kém, bất cập của chính quyền và các tổ chức chính trị xã hội ở địa phương, sự thiếu trách nhiệm hoặc quan liêu trong kiểm tra giám sát, sự lạc hậu và chồng chéo của luật đất đai cùng các văn bản pháp luật kèm theo, sự lạm dụng và vi phạm pháp luật trong cưỡng chế thu hồi đất, giải phóng mặt bằng. Đã có nhiều ý kiến khác nhau thậm chí trái ngược. Vấn đề đã sáng tỏ khi Thủ tướng Chính phủ tổ chức cuộc họp của các bộ, ban ngành đoàn thể và lãnh đạo thành phố Hải Phòng vào ngày 10-2-2012 và có kết luận cụ thể rõ ràng được nhân dân cả nước đồng tình.

Điều cần ghi nhận là trước khi có kết luận của Thủ tướng, Thành ủy Hải Phòng đã nghiêm túc kiểm điểm, nhận trách nhiệm trước Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Đảng bộ và nhân dân thành phố vì đã để xảy ra sự việc gây tác động tiêu cực. Đồng thời ngay sau khi có kết luận của Thủ tướng, thành phố Hải Phòng đã khẩn trương tổ chức thực hiện. Một là thành lập Ban chỉ đạo giải quyết vụ việc do Phó Chủ tịch UBND Thành phố Đan Đức Hiệp phụ trách có nhiều thành viên của các Sở, Ban, ngành. Hai là Thường vụ thành ủy đã quyết định cảnh cáo tập thể Ban thường vụ huyện ủy Tiên Lãng, cảnh cáo Bí thư huyện ủy. Chủ tịch và Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng đã bị cách chức. Nhiều cán bộ của xã Vinh Quang và huyện Tiên Lãng đã bị kỷ luật. Ba là đã thu hồi Quyết định cưỡng chế thu hồi đất của ông Đoàn Văn Vươn, có một số việc làm cụ thể bảo đảm quyền lợi và cuộc sống cho vợ con và gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Bốn là chỉ đạo các cơ quan bảo vệ pháp luật khẩn trương điều tra, củng cố chứng cứ để truy tố trước pháp luật các cán bộ làm sai và công dân vi phạm pháp luật có tính đến tình tiết giảm nhẹ cho ông Đoàn Văn vươn và các công dân khác. Năm là chỉ đạo việc dừng các quyết định thu hồi đất, rà soát lại toàn bộ việc giao đất, thu hồi đất để báo cáo Chính phủ về chủ trương và biện pháp giải quyết vấn đề nóng bỏng và rất phức tạp là đất đai, không chỉ riêng Hải Phòng mà là cả nước. Vụ Tiên lãng cần được giải quyết thấu tình đạt lý đem lại niềm tin cho nhân dân về hiệu lực của chính quyền của dân, do dân và vì dân.

Nhưng từ vụ việc cụ thể ở Tiên Lãng đã xuất hiện những luồng dư luận không lành mạnh, thậm chí là nguy hiểm ảnh hưởng xấu đến tư tưởng, tình cảm của nhân dân, xâm hại uy tín của lãnh đạo, gây mất đoàn kết nội bộ, chia rẽ phe phái tạo cớ cho các thế lực thù địch chống phá Đảng và Nhà nước ta. Không ai phủ nhận vụ việc ở Tiên Lãng là nghiêm trọng, hành xử của chính quyền xã Vinh Quang và huyện Tiên Lãng là sai trái, thậm chí vi phạm pháp luật. Cũng không ai cho rằng vụ việc này không là vụ điển hình cần được rút kinh nghiệm sâu sắc và nghiêm khắc để làm bài học chung cho nhiều tỉnh, thành phố trong cả nước để không để xảy ra vụ việc tương tự nhằm bảo đảm quyền lợi hợp pháp chính đáng của nhân dân, bảo đảm an sinh xã hội, quan tâm hơn nữa đến vấn đề nông nghiệp, nông thôn và nông dân. Từ vụ Tiên Lãng cũng cần tiến hành nhiều việc để xây dựng củng cố Đảng, chính quyền, các đoàn thể chính trị - xã hội ở địa phương. Tuy nhiên, dường như vụ việc ở Tiên Lãng đã được chính trị hóa, dẫn đến hệ lụy khó lường. Thật không thể xem thường việc nhiều tổ chức quốc tế đã lập tức bám vào vụ Tiên Lãng để kích động làn sóng phê phán và chống đối Đảng, Nhà nước ta, cho là bộ máy Đảng, Nhà nước đã hư hỏng không thể cứu chữa. Một số kẻ ở nước ngoài lâu nay chống phá quyết liệt Việt Nam thì lại lớn tiếng bênh vực và phát động chiến dịch góp tiền của cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn, thực ra đó chỉ là cái cớ mà cái đích sâu xa là bôi nhọ và làm mất uy tín Đảng, chính quyền và các tổ chức chính trị xã hội ở Hải Phòng. Một luồng dư luận khác là từ phía nội bộ cũng rất đáng suy nghĩ để tìm nguyên nhân và cách khắc phục. Đó là dư luận cho rằng lãnh đạo Hải Phòng không nghiêm túc hoặc cố ý trì hoãn việc triển khai Kết luận của Thủ tướng gây hoài nghi, bức xúc trong nhân dân. Chẳng hạn việc đồng chí Bí thư thành uỷ Hải Phòng đến thông báo cho CLB Bạch Đằng gồm 1.800 hội viên nguyên là lãnh đạo trung cao cấp đã bị quy kết là nói ngược lại Kết luận của Thủ tướng. Theo báo cáo của Ban chủ nhiệm CLB Bạch Đằng thì trước khi thông báo, Văn phòng Thành uỷ đã phát hai văn bản quan trọng cho CLB : Kết luận số 02KL/T.Ư ngày 7-2-2012 của Thường vụ Thành ủy và Kế hoạch số 24 KHT.Ư ngày 12-2-2012 của Thường vụ Thành uỷ về việc triển khai thực hiện Kết luận của Thủ tướng Chính phủ về vụ việc Tiên Lãng. Cũng theo báo cáo này thì Bí thư Thành uỷ đã truyền đạt trung thực tinh thần Kết luận của Thủ tướng. Thế nhưng do nhận thức và nắm bắt thông tin của các hội viên có sự khác nhau, hầu hết hội viên đã đồng tình nhưng cũng có hội viên chưa nhất trí hoặc còn băn khoăn, đó là điều bình thường. Nhưng không bình thường là ở chỗ thông tin về Bí thư Thành uỷ Hải Phòng nói ngược với Kết luận của Thủ tướng nhanh chóng được phát tán và đưa lên mạng, gây ra sự phản ứng gay gắt trong xã hội. Mặt khác cũng có luồng dư luận cho rằng trách nhiệm của vụ việc Tiên Lãng là của Thành uỷ. Thoạt nghe thì có vẻ đúng bởi vì Thành uỷ là cơ quan lãnh đạo cao nhất của thành phố lẽ đương nhiên phải chịu trách nhiệm nhưng ẩn chứa đằng sau đó là sự né tránh hoặc làm nhẹ trách nhiệm của chính quyền thành phố.

Từ vụ việc ở Tiên Lãng cần rút ra nhiều việc cần làm trong công tác chính trị tư tưởng, công tác tuyên truyền báo chí và định hướng dư luận xã hội. Đối với cán bộ đảng viên cần thấm nhuần sâu sắc lời dạy của Bác Hồ là cần kiệm liêm chính, chí công vi thượng trong thi hành công vụ. Và điều căn bản cốt lõi nhất của mỗi cán bộ đảng viên vẫn là phẩm chất, đạo đức, lương tâm và trách nhiệm, tuyệt đối không được lợi dụng thừa cơ đục nước béo cò.

An Dân
-->đọc tiếp...

Hiệu Minh: TIÊN LÃNG VÀ LỀ TRÁI SẢY MIỆNG

Tiên Lãng và lề trái sảy miệng 

Hiệu Minh

Mấy hôm nay, giới blog thi nhau post lại lời phát biểu của Bí thư Thành ủy Hải Phong Nguyễn Văn Thành nói tại CLB Bạch Đằng, lấy từ Blog của nhà văn Nguyễn Quang Vinh. Hiện trên blog này có tới gần 3000 comment, trong đó anh đã xóa gần 1000 phản hồi.

Sau khi xem và nghe vài lượt clip trên, do bức xúc, Hiệu Minh blog đăng lại entry, phần text lại lấy y nguyên từ Blog Quechoa và Cu Vinh. Sau đó Hiệu Minh có một bình luận. 

Mọi việc đều ổn chỉ trừ một thông tin sai. Một số bạn đọc phát hiện, đoạn clip từ 1 phút 14 giây (1:14) đến 1 phút 30 giây (1:30) trong đó Bí thư Nguyễn Văn Thành không gọi “THẰNG VƯƠN” như lời dịch gốc của anh Nguyễn Quang Vinh, được Quechoa và rất nhiều blog đăng lại, trong đó có cả HM Blog.

Cái vấn đề nữa là tác động về chính trị. Khi xảy ra một cái thì lập tức là ý kiến của các đồng chí như đồng chí Lê Đức Anh, đồng chí Đặng Hùng Võ, và một số người lập tức hùa theo thằng Vươn luôn”. 

Ảnh Quechoa chụp 22:30 26-2-2012

Sau khi nghe lại nhiều lần video gốc, thú thực là tôi không thấy từ nào là THẰNG VƯƠN vì tiếng ồn ào, không rõ.

Nếu Bí thư Thành ủy gọi “THẰNG VƯƠN” là không thể chấp nhận thì cũng như bạn đọc không thể chấp nhận blog đã dịch sai lời phát biểu, từ đó có những lời bình luận a dua và nhầm lẫn tai hại của các bloggers và bạn đọc đối với Bí thư Nguyễn Văn Thành.

Đến thời điểm này, do nhận ra sai sót nên Blog Nguyễn Quang Vinh đã sửa lại “Cái vấn đề nữa là tác động về chính trị. Khi xảy ra một cái thì lập tức là ý kiến của các đồng chí như đồng chí Lê Đức Anh, đồng chí Đặng Hùng Võ, và một số người lập tức bắt đầu từ đó luôn”. “THẰNG VƯƠN” không còn trong văn bản nữa.


Blog Cu Vinh chụp 22 giờ 30 ngày 26-02-2012

Hiệu Minh blog xin lỗi Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Thành và bạn đọc vì đã đưa tin không kiểm chứng về cụm từ “THẰNG VƯƠN”.

Vụ việc ở Tiên Lãng đã gây ra bức xúc trong dư luận, nhưng không vì thế mà chúng ta có quyền đưa tin sai lệch.

Tuy nhiên, HM Blog vẫn giữ nguyên quan điểm về vụ việc Tiên Lãng vì các quan chức địa phương đã làm sai, đùn đẩy và chối tội.

Vì thế bài  “Đuổi đảng viên, lợi bất cập hại” đã được sửa cho đúng với phát biểu của anh Thành trên YouTube.  Nếu ai còn dùng bài này, xin biên tập hoặc tốt nhất là rút bài, để đảm bảo thông tin chính xác.

Xin đăng lại lời bình của bạn đọc DUNG NGUYEN trên HM Blog

Thưa nhà báo KIM DUNG.

Có đôi điều tôi muốn trao đổi cùng Chị. Thưa Chị, kể từ hôm nhà văn NGUYÊN QUANG vINH công công bố clips vềphát biểu của bí thư HP sau đó là làn sóng trỉ trích của cộng đồng dân cư mạng về những phát biểu của ông ta trong đó có đoạn gọi anh VƯƠN bằng”THẰNG VƯƠN “nguyên văn “HÙA THEO THẰNG VƯƠN “.

Tôi nghe đi nghe lại hoàn toàn không thấy có đoạn này qua blog CUVINH tìm hiểu thì gặp một comment trùng với mình và anh ta có nói lại với Cu Vinh là không có câu đó và Cu Vinh trả lời phản hồi là đoạn đó khó nghe và có nói đến tên Vươn cứ có Vươn là được, cho đến ngày hôm nay một bạn đọc vì tính trung thưc của đoạn băng đã ra băng nghe đi nghe lại từng chi tiết từng âm một  và cái câu HÙA VÀO THẰNG VƯƠN LUÔN thực ra là BẮT ĐẦU TỪ ĐÓ LUÔN và tất cả bám vào câu này dể tổng sỉ vả quan điểm được nâng hết tầm một blog có uy tín vói 1 góc nhìn khác hoàn toàn đứng ngoài cuộc từ đầu về tiên lãng với lý do có quá nhiều người viết về Tiên Lãng rồi anh ta không cần viết nữa mặc cho độc giả muốn biết cái khác của anh trong góc nhìn sự việ Tiên Lãng là gì mà giờ đây cũng  lôi entry từ đời nào ra đăng  để múa phụ họa
Rồi rất nhiều còm sĩ quen mặt ở Quê Choa có nhưng comment, thật lòng xin lỗi chị, a dua nói lấy được. Rồi Bọ Lập mải kiểm duyệt comment mà không luu ý đến entry đọc bài mới đây, phát ngương làm gì có chuyện một cựu chiến binh chỉ mặt ông THÀNH…
Nếu không KHÁCH QUAN cũng cần phải TRUNG THỰC.

Và đây là trả lời của nhà báo Kim Dung

“ Tôi đồng ý với quan điểm của bác dung nguyen là phải trung thực.

Đó là yêu cầu đầu tiên của người cầm bút. Dù trong thực tế, có thể do những lý do này khác của tòa soạn, thì sự trung thực của cá nhân người viết báo vẫn là điều đầu tiên, để lương tâm mình ko xấu hổ, và ko trở thành làm điều ác.

Tôi ko theo dõi được hết câu chuyện về clip ý kiến của ông Nguyễn Văn Thành và lại ko làm về vấn đề này, nên ko có bình luận gì về ý kiến của bác. Nhưng sao bác dung nguyen ko có comm ngay ở Blog QC của Bọ Lập, để ít ra, chúng ta phải sòng phẳng trong một vụ việc cụ thể.

Trước đó, bên QC, tôi thấy có bài của Cu Vinh, có nói rõ ông Nguyễn Văn Thành ko phải là người tham gia chỉ huy cuộc cưỡng chế, tôi đã cảm ơn Cu vinh vì thông tin đó, và cho rằng, sự trung thực là điều cần thiết của người làm báo “có đúng nói đúng, có sai nói sai”.
Tôi xin chia sẻ với bác dung nguyen về điểm này. 

Cũng nói thật, nhiều khi đọc các comm, có những comm viết theo kiểu a dua, kiểu “cơ hội” chủ nghĩa. Đó cũng là điều ko nên. Nhưng vì mạng ảo, và người ta ko dùng tên thật, nên dễ xảy ra những điều đó.

Cảm ơn bác đã thẳng thắn”

Cảm ơn bạn đọc đã lưu ý và mong được thông cảm.

H.M

Lời dẫn của Nhà văn Nguyễn Quang Lập trước khi đăng lại bài của Hiệu Minh trên Quê Choa:

Định viết bài Quê choa xin lỗi thì gặp ngay bài của bác Hiệu Minh ( tại đây!), đúng ý mình đến nỗi giống như bác thay mặt mình nói vậy, có thay Hiệu Minh bằng Quê choa là ra bài Quê choa xin lỗi. Vì vậy mình đăng bài này lên, coi đây là lời xin lỗi của Quê choa gửi tới ông Nguyễn Văn Thành và bạn đọc về sự nhầm lẫn câu ” vào hùa với thằng Vươn”. Và cũng như Hiệu Minh, Quê choa chỉ xin lỗi về sự nhẫm lẫn này thôi, còn quan điểm của Quê choa về những phát biểu của ông Nguyễn Văn Thành tại CLB  Bạch Đằng vẫn không thay đổi. Ngay câu có sự nhầm lẫn thì dù có bỏ ” vào hùa với thằng Vươn” để thay vào ” bắt đầu vào đó luôn” thì bản chất của câu đó vẫn không thay đổi. (Báo Người Lao Động ( tại đây!) thì viết: “lập tức cùng phát ngôn”)  Hơn nữa, mình thì nghe không rõ nhưng có nhiều nghe kĩ, họ vẫn khẳng định là họ nghe rõ” vào hùa với thằng Vươn” chứ không phải ” bắt đầu vào đó luôn”. (Nguồn: Quê Choa).

-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

HẢI PHÒNG - TRIỀU ĐÌNH RIÊNG MỘT GÓC TRỜI

HẢI PHÒNG ĐÃ CÁT CỨ QUYỀN LỰC, 

TRUNG ƯƠNG CẦN RÚT CÁC VỤ ÁN LÊN XỬ LÝ

Luật gia TRẦN ĐÌNH THU

Phát biểu của vị bí thư thành ủy Hải Phòng tại Câu lạc bộ Bạch Đằng vừa qua đã làm rõ thắc mắc lâu nay của chúng ta là, tại sao một vị chủ tịch của một huyện lại dám làm những điều ngạo ngược bất chấp pháp luật, tại sao một vị trưởng ban tuyên giáo huyện ủy lại dám đem uy tín của Đảng ra bảo chứng những điều sai trái, tại sao lực lượng công an quân đội địa phương bị huy động làm những việc không đúng chức năng nhiệm vụ của mình mà không hề phản ứng. Cát cứ quyền lực của chính quyền địa phương ở thành phố Hải Phòng là câu trả lời duy nhất cho những điều khó hiểu nói trên.

Từ trên xuống dưới, từ vị lãnh đạo cao cấp nhất của thành phố cho đến người đứng đầu đơn vị hành chánh cấp thấp nhất là xã, tất cả đều cùng một lòng một dạ bảo vệ cho bằng được “thiết chế pháp luật Hải Phòng”, bất chấp khuyến cáo của các chuyên gia cả nước, bất chấp sự phản đối của toàn xã hội, sự lên tiếng của các vị cựu lãnh đạo Đảng và nhà nước cao cấp, bất chấp kết luận của người đứng đầu chính quyền trung ương là Thủ tướng chính phủ. Điều gì khiến tạo nên một hiện tượng kỳ lạ như thế? Xin thưa, chỉ một lý do duy nhất là sự cát cứ quyền lực.

Đây là hiện tượng nguy hiểm cho xã hội. Công cụ đại diện quyền lực của chính quyền trung ương là thiết chế pháp luật bị chính quyền địa phương vô hiệu hóa một cách ngang nhiên. Có cảm giác như là có một “khu tự trị Hải Phòng” giữa lòng Việt Nam với những luật lệ riêng, quyền lực riêng, thậm chí đôi lúc quyền lực riêng này thách thức quyền lực của chính quyền trung ương. Một vị đứng đầu địa phương như ông Bí thư Thành công khai phản bác kết luận của thủ tướng ngay trong một diễn đàn có hàng trăm con người là các nhà lão thành cách mạng trung cao cấp, thiết tưởng không còn sự thách thức nào bạo gan hơn thế.

Công cụ đại diện quyền lực của chính quyền trung ương là thiết chế pháp luật bị chính quyền địa phương vô hiệu hóa một cách ngang nhiên. Có cảm giác như là có một “khu tự trị Hải Phòng” giữa lòng Việt Nam với những luật lệ riêng, quyền lực riêng, thậm chí đôi lúc quyền lực riêng này thách thức quyền lực của chính quyền trung ương. Một vị đứng đầu địa phương như ông Bí thư Thành công khai phản bác kết luận của thủ tướng ngay trong một diễn đàn có hàng trăm con người là các nhà lão thành cách mạng trung cao cấp, thiết tưởng không còn sự thách thức nào bạo gan hơn thế.

Trong tình hình như vậy, việc để cho Hải Phòng xử lý vụ Tiên Lãng là điều không thể chấp nhận. Công luận đòi hỏi một sự kiên quyết từ trung ương để thiết lập lại trật tự. Đã quá đủ cơ sở để khởi tố một vụ án vi phạm các quy định về quản lý đất đai và cố ý làm trái nhằm đưa tất cả những kẻ ngang nhiên chống lại pháp luật nhà nước ra trước tòa, nhưng cho đến nay vấn đề này thậm chí còn chưa được nhắc đến chứ đừng nói là khởi tố. Đây mới chính là vụ án giải quyết dứt điểm cái gốc của vấn đề chứ không phải là vụ án “nhỏ như con thỏ” là hủy hoại tài sản gia đình anh Vươn. Vụ án đó không nói được điều gì quan trọng vì thật ra nó chỉ là hậu quả của một cơn nổi giận tức thời của những người nắm quyền lực mà thôi. Vụ án cố ý làm trái mới là “vụ án bản chất”, “Vụ án gốc”.

Trước đây, yếu tố “cát cứ” của Hải Phòng chưa lộ diện, thì có thể để địa phương xử lý, nhưng sau phát biểu của ông Bí thư Hải Phòng, thiết tưởng vấn đề đã quá rõ. Việc rút vụ việc lên trung ương là yêu cầu cấp thiết hiện nay. 

 Nguồn: Quê choa
-->đọc tiếp...

TÔ VĨNH HÀ: BÍ THƯ THÀNH ỦY HẢI PHÒNG CÓ BÔI NHỌ ĐẢNG?

Bí thư thành uỷ Hải Phòng Nguyễn Văn Thành có bôi nhọ Đảng? 

Tô Vĩnh Hà

17:40’, 24.2.2012, đọc và nghe video clip của Cu Vinh (qua ABS) về cái chuyện CÃI ĐẰNG TRỜI - nguyên văn lời phát biểu của Bí thư Thành uỷ Hải Phòng (BTHP) mà không dám tin vào cả tai lẫn mắt của... chính mình. ABS mới trích một đoạn thôi, tôi viết ngay sau khi biết đoạn này, phần còn lại, nếu bí, tôi sẽ xem hết - bởi, tôi nghĩ rằng chỉ chừng đó cũng đủ phanh phui cái bộ mặt vừa dốt, vừa trơ của ông BTHP. 

Trên trang tin điện tử của UBND TP HP, lý lịch của ông BTHP ghi rõ 4 bằng cấp, trong đó có bằng CỬ NHÂN ANH VĂN. Tôi không tài nào hiểu nổi trình độ Anh văn so với tôi là siêu việt hơn nhiều bậc ấy mà lại phát âm Google thành “goóc gồ”(!)? Chỉ cần chừng đó thôi cũng đủ biết tỏng tòng tong cái bằng cấp của ông í nó bi hài đến cỡ nào. Cái tiếp theo là ông BTHP nói “1.343 bài báo và 5 triệu lượt người vào Goóc gồ Tiên Lãng”. Cha mẹ ơi, có bằng cử nhân luật mà nói năng không bằng bác xe thồ: Làm gì có cái Goóc gồ nào riêng cho Tiên Lãng? Riêng điều này ông BTHP đã bắn về phía độc giả, thính giả một mũi tên trúng cả 3 đích: Ông chẳng biết Google là cái gì, tức là mù thông tin, tức là lãnh đạo bằng cách nói nhăng, nói cuội; 1.343 bài báo có chân đâu mà “vào” vô mạng Tiên Lãng được, tức con người ông ưa chi nói nấy, mặc xác dư luận, ta là trời, thối mấy cũng phải nghe; và, coi thường gần 500 vị lão thành cách mạng, gián tiếp khinh thường luôn hàng triệu cán bộ hưu trí đang sống – theo cách nói của đảng là chiến đấu đến hơi thở cuối cùng nên các đảng viên lão thành đó không hề hưu trí(!)

Viết đến đây, tôi chợt nghĩ rằng mình phải đọc cho hết (chưa có băng vidéo), theo Cu Vinh nói là mọi người giục quá nên đang cuống cả cu. Trời hỡi trời khi biết thêm mấy cái tội tày đình của ông BTHP: Ông ta nói rằng việc báo chí (phê phán HP – TL) như thế là “bôi nhọ hệ thống chính trị của đảng...” và, việc anh em đi thi hành công vụ “bất biết đúng sai”...(!)? Xin hỏi ông BTHP, ông và các quan tham dưới quyền ông bôi nhọ chứ báo chí thì chẳng dám đâu,chẳng có thằng điên nào lại ngứa miệng đến mức chọc vào hang hùm bằng các thông tin bịa đặt. Vậy, có nghĩa là, ông có quyền bôi nhọ mà không hề sợ bất kỳ ai, có phải vậy không (tôi không thưa ông nữa, vì đến nước này, nói thật, tôi chẳng thèm thưa ông). Cán bộ, chiến sĩ công an, QĐND VN thi hành công vụ mà ông dám nói bất biết đúng sai thì có lẽ là cả Hiến pháp và pháp luật của chế độ này đã bị ông vất vào sọt rác? Con người chứ có phải con vật đâu mà hành động bất kể đúng sai?

Chỉ có một đoạn văn ngắn mà ông sai nhiều quá, đến mức tôi không thể nghĩ một Uỷ viên Trung ương mà dốt nát và tệ hại đến thế. Ông nói cả “đồng chí Lê Đức Anh, đồng chí Đặng Hùng Võ và một số người lập tức đều hùa vào thằng Vươn luôn” mà không giật mình sao? Một, nói như thế, ông coi Đại tướng, cựu Chủ tịch Nước giống như một đứa trẻ con, cứ HÙA vào như ông, bất kể đúng sai. Hai, ông gọi anh Vươn là THẰNG trước cử toạ đông đảo là thiếu tôn trọng cử toạ đó, tức vô cùng thiếu văn hoá. Ba, Một khi anh Vươn là THẰNG thì bất kể ai hùa vào với anh Vươn cũng là thằng tuốt luồn luột, phải không?

Với ý định đăng bài này càng sớm càng tốt nên tôi chỉ bình luận đến đây, mong bà con còm tiếp. Xin nói một ý cuối cùng: Nếu Trung ương Đảng mà còn để cho Nguyễn Văn Thành tại vị thì đúng là cách bôi nhọ Đảng không thể nào hiệu quả hơn!
-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012

TS. TÔ VĂN TRƯỜNG: NGUY CƠ VỤ PMU 18 TRỞ LẠI

NGUY CƠ VỤ PMU 18 QUAY TRỞ LẠI
Tô Văn Trường
.
Ngay sau khi bài báo “Bí thư Hải Phòng không nói trái với kết luận của Thủ tướng” đăng trên một vài tờ báo, nhiều người báo động các nhà báo phải thận trọng, đừng để nguy cơ vụ PMU 18 quay trở lại. Hy vọng các tờ báo đó khi đăng tin là tôn trọng thông tin đa chiều chứ không phải chịu tác động của các chuyến viếng thăm của đoàn công tác Hải Phòng hay chỉ thị của cấp nào đó để  “tự kiểm duyệt”!   

Suốt thời gian qua, ngoại trừ hệ thống tuyên truyền của thành phố Hải Phòng và vài tờ báo mang danh “tiếng nói của nhân dân”, hầu hết các  tờ báo, nhà báo đã có cơ hội khẳng định, vượt lên chính mình nói lên tiếng nói của công lý về sự kiện Tiên Lãng.

Nói, viết, làm đúng sự thật, tôn trọng, bảo vệ sự thật là một nét văn hóa đẹp, một phẩm hạnh đẹp của con người, một tiêu chuẩn cơ bản của lòng tin giữa người với người, một điều cần thiết cốt tử của cuộc sống yên lành, trong sáng.  Người làm báo trong nghề nghiệp của mình càng cần sống thật, viết thật, tôn trọng, bảo vệ sự thật. Đó là điểm số một của lương tâm nghề nghiệp, của lòng tôn trọng bạn đọc và tự  trọng bản thân. Bài báo sai sự thật, xuyên tạc sự thật, dù vô tình hay cố ý, đều có tác dụng xấu, hại người, hại việc, và bôi nhọ sự cao quý của nghề làm báo.

Có ý kiến cho rằng  nhà báo cũng là một nghề. Trong xã hội tham nhũng trở thảnh chuyện “thường ngày của huyện” thì  chả có nghề nào được phép làm người lương thiện 100% cả đâu, thậm chí 50% còn khó. Một số nhà báo tử tế cũng bị áp lực kiếm tiền để sống nên đôi khi cũng phải viết theo chỉ đạo, chưa kể lỗi kỹ thuật vì lĩnh vực đó không hiểu hết. Báo chí có mặt trái là tìm kiếm người đọc, lợi nhuận và tranh thủ đánh bóng mình, đôi khi bằng mọi giá và không từ thủ đoạn nào.
 
Vấn đề của Tiên Lãng mà bây giờ chỉ chăm chăm đánh cá nhân, địa phương là sai lầm, dễ bị phe phái lợi dụng, lái đi chệch khỏi các vấn đề chính để đánh lạc hướng.

Đó là chỉnh đốn Đảng, là sửa đổi Hiến pháp và luật đất đai, là mức độ quan liêu của bộ máy chính quyền đã đến mức báo động, tham nhũng tràn lan.

Nhìn rộng ra cả đất nước thấy tương lai Việt Nam nằm trong đường hầm vì điều này là do chính mình tự chọn và không muốn thoát. Một nền kinh tế nào muốn phát triển đều cần thứ nhất là một nền khoa học và công nghệ tiên tiến. Điều này đòi hỏi một nền giáo dục có thực chất. Phát triển bền vững phải dựa tăng năng suất lao động. Cái gì làm tăng năng suất? Thứ hai là một xã hội có công lý, công bằng và có kỷ cương. Điều này đòi hỏi một nền tư pháp hoàn toàn độc lập, không bị chính trị thống soái và một nền hành chính được tuyển chọn dựa trên nghiệp vụ và đạo đức. Thứ ba, một giai cấp lãnh đạo (nếu còn giai cấp như hiện nay) được tuyển lựa dân chủ. Thử hỏi, nước ta liệu đã có được 1 trong 3 điều kiện kể trên?

Trở lại vụ Tiên Lãng, chính một số nhà báo không thận trọng, sơ hở  để một vài sai lầm kỹ thuật dễ bị đối tượng  vin vào đó phản pháo! Không có dẫn chứng cụ thể nào để nói ông Nguyễn Văn Thành bí thư thành ủy đứng ra chỉ huy cuỡng chế. Báo Pháp luật thành phố Hồ Chí Minh lấy ảnh chiếc xe ủi ở nơi khác để  minh họa cho việc phá nhà ông Vuơn (báo Sài gòn tiếp thị đăng lại). Tuy chỉ vài ngày sau biết sai đã rút bài  xuống nhưng không xin lỗi bạn đọc là thiếu sòng phẳng!

Nhà báo đại tá Bùi Văn Bồng đã tổng kết về ông bí thư thành ủy Hải Phòng Nguyễn Văn Thành sai lầm có hệ thống, còn vụ Tiên Lãng chỉ là giọt nước làm tràn ly. Thực tình, nếu như Hải Phòng không xảy ra vụ rùm beng Tiên Lãng thì cũng chưa ai để ý nhiều đến hiện tượng độc chiêu ngôn ngữ ở xứ này. Điều tất nhiên là mỗi người đều có một vùng quê, cuộc đời gắn bó biết bao kỷ niệm với dòng sông quê hương:

“Sinh ra ở đâu mà ai cũng anh hùng?
 Tất cả trả lời sinh bên một dòng sông
Quê hương Việt Nam mườn mượt những cánh đồng
 Mỗi con người gắn bó một dòng sông…”  (Bế Kiến Quốc).

Nhưng vì thế nên ai cũng cần phải biết sống thế  nào để phát huy truyền thống tốt đẹp của quê hương mình, đem lại niềm tự hào cho quê hương mình. Còn như các vị “tham quan lại nhũng” gây nhiều chuyện trái đạo lý nhân tâm, làm rối xã hội, gây sự kiện thành dư luận xấu cho xã hội, thì tự nhiên họ đã làm cho thiên hạ có những bình phẩm đa chiều về quê hương mình. Thế là cũng có tội với quê hương, dòng tộc. Như thế là họ đã tự mình đánh mất những truyền thống tốt đẹp của quê hương, gây phản cảm cho thiên hạ. Dù có trăm phương ngàn kế “chạy tội” nếu liêm sỉ và tự trọng, khá nhiều vị lãnh đạo ở thành phố Hải Phòng phải xin từ chức trước khi bị cách chức! (Mời đọc bài “Liêm sỉ và Từ chức” đăng trong mục sự kiện nóng của TuanVietnam.net ngày 22/2/2012- tác giả Tô Văn Trường).

Tuy chỉ là nhà báo nghiệp dư, không biên chế của hàng chục tờ báo, tôi nghiệm ra chân lý nhà báo trước tiên về nhân cách phải trung thực, tôn trọng sự thật. Về nghề nghiệp, phải bản lĩnh, khi đã viết phải có nguồn trích dẫn hoặc mình đi thẩm tra đảm bảo sự khách quan, tin cậy của nguồn tin. Khi biết sai phải mạnh dạn xin lỗi công khai, minh bạch.

Nhớ lại, lúc tôi còn làm Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam, có lần bức xúc trước việc thi công bê bối của nhà thầu Trung Quốc, tắc trách trong quản lý của một số cơ quan ở  thành phố Hồ Chí Minh liên quan đến dự án Nhiêu Lộc-Thị Nghè, và kẽ hở của quy chế chấm thầu dự án ODA, tôi viết lá thư riêng phản ánh gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ngay sau khi nhận thư, Thủ tướng đã quan tâm, có bút phê yêu cầu Bộ Kế hoạch Đầu tư cho đi kiểm tra xử lý, báo cáo Thủ tướng! Đoàn kiểm tra của Bộ KHĐT, do ông Vụ trưởng (kiêm Tổng biên tập báo Đầu tư) vào TP.HCM, cử một thành viên trong đoàn gọi điện thoại mời tôi sang làm việc. Tôi trả lời qua điện thoại đại ý tôi không sang, vì  không viết thư cho Bộ KHĐT, nếu các vị quan tâm thì sang gặp tôi tại trụ sở của Viện, sẵn sàng đón tiếp, đối thoại.  Hôm sau,  đoàn sang, lúc đầu họ chỉ quan tâm truy hỏi vì sao tôi lại  có những nguồn tin chỉ  ít người trong cuộc mới am hiểu hết ngọn ngành. Tôi đáp lại, nhiệm vụ của đoàn là cần xác minh các điểm trong thư tôi nêu đúng  sai ra sao, biện pháp  khắc phục như thế nào để báo cáo Thủ tướng chứ không phải mục đích là đi truy tìm “chính ủy nằm trong đống rơm”! Thực tế diễn biến sau này tất cả các điểm tôi nêu trong thư đều chính xác để lại bài học khi viết hay nói phải trung thực, lập luận chặt chẽ, dẫn chứng cụ thể (có nguồn hoặc do chính mình đi thẩm tra) nhưng vẫn phải biết bảo vệ nguồn tin riêng của mình.

Tin rằng Tiên Lãng với tiếng súng “hoa cải” chính là thuốc thử cho việc đưa cuộc sống vào Nghị quyết Trung ương 4 của Đảng. (không phải chỉ đưa Nghị quyết vào cuộc sống!).  Nhân dân, các vị lão  thành cách mạng, các tướng lĩnh, các nhà báo và đặc biệt người dân thành phố hoa phượng đỏ cần phải cảnh giác không để vụ Tiên Lãng có nguy cơ biến thành vụ PMU18! 

*Bài viết do tác giả gửi trực tiếp cho NXD- Blog cách đây ít phút.
-->đọc tiếp...

CÔNG BỐ VIDEO PHÁT BIỂU CỦA BÍ THƯ HẢI PHÒNG TẠI CLB BẠCH ĐẰNG

Hôm qua và hôm nay, rất nhiều báo đăng thông tin: Lãnh đạo CLB Bạch Đằng: ‘Bí thư Thành ủy Hải Phòng không nói trái kết luận của Thủ tướng’

Công văn trên do Chủ tịch CLB Bạch Đằng Trần Văn Thức* đã ký như sau:

Ngày 17-2-2012 Hội đồng Câu lạc bộ có mời đồng chí Nguyễn Văn Thành Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND thành phố đến thông tin về vụ cưỡng chế thu hồi đất tại xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng và kế hoạch của Chính phủ về việc này và đồng chí vũ Khoan nguyên Bí thư Trung ương Đảng, nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ nói về tình hình kinh tế của Việt Nam và thế giới năm 2011; Triển vọng của năm 2012 và các năm tới.

Đồng chí Bí thư Thành ủy thông tin nhanh thời gian khoảng 30 phút, trước khi đồng chí Bí thư sang nói chuyện, Văn phòng Thành ủy đã gửi sang cho Câu lạc bộ 100 bộ tài liệu để chuyển cho các tổ trưởng tổ hội viên, tài liệu gồm:

Kết luận số 02-KT/TƯ ngày 7-2-2012 của Ban Thường vụ Thành ủy về việc cưỡng chế thu hồi đất đai tại xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng.

Kết luận số 02-KT/TƯ ngày 12-2-2012 của Ban Thường vụ Thành ủy về việc triển khai kết luận của Thủ tướng Chính phủ về việc cưỡng chế thu hồi đất ở xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng tại thông báo số 43/TB-VPCP.

Đồng chí Bí thư Thành ủy đã thông báo tóm tắt diễn biến của vụ việc đã xảy ra, phân tích những nguyên nhân khách quan và chủ quan làm nẩy sinh vụ việc, nêu rõ những khuyết điểm, thiếu sót của lãnh đạo huyện Tiên Lãng và cá nhân ông Đoàn Văn Vươn (nội dung như thông báo kết luận của Ban Thường vụ Thành ủy đã gửi cho các tổ trưởng), đồng thời đồng chí Bí thư cũng thông báo kế hoạch của Ban Thường vụ Thành ủy về triển khai kết luận của Thủ tướng Chính phủ và các biện pháp lãnh đạo chỉ đạo của Ban Thường vụ Thành ủy trong thời gian tới để sớm ổn định tình hình ở huyện Tiên Lãng.

Qua thông báo của đồng chí Bí thư Thành ủy, hội viên Câu lạc bộ Bạch Đằng rất hoan nghênh và nhất trí cao với kết luận cuả đồng chí Thủ tướng Chính phủ, đồng tình với những chủ trương giải pháp của Ban Thường vụ Thành ủy nhằm thực hiện kết luận của Thủ tướng Chính phủ.

Hội đồng Câu lạc bộ Bạch Đằng khẳng định những thông báo của đồng chí Bí thư Thành ủy không có gì trái với kết luận của Thủ tướng Chính phủ và kết luận của Ban Thường vụ Thành ủy.

Cuối phần nói chuyện của đồng chí Bí thư, có một số ít hội viên phản ứng khi đồng chí Bí thư Thành ủy phân tích về một số bài viết của một vài tờ báo đưa tin chưa đầy đủ, chưa khách quan, thông tin một chiều, đưa một số hình ảnh “nhạy cảm” về quân đội, công an nhiều lần là không cần thiết làm hội trường ồn ào mất trật tự.

Khi kết thúc phần nói chuyện của đồng chí Bí thư Thành ủy, hội nghị tạm nghỉ giải lao tại chỗ chờ đồng chí Vũ Khoan nói chuyện. Trong khi đồng chí Bí thư Thành ủy cùng các đồng chí lãnh đạo Câu lạc bộ lên phòng khách chào đồng chí Vũ Khoan thì ở dưới hội trường đồng chí Hoàng Châu đứng lên bày tỏ ý kiến không đồng tình với một số nội dung thông báo của đồng chí Bí thư Thành ủy.

Đồng chí Châu cho rằng, đồng chí Bí thư Thành ủy coi thường người nghe, nói không đúng với kết luận của Thủ tướng Chính phủ và đề nghị Bộ Chính trị cách chức Bí thư.

Qua thông tin trên mạng Internet, chúng tôi được biết có một số ít hội viên Câu lạc bộ Bạch Đằng đã gửi đơn kiến nghị lên các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước, đồng thời cung cấp thông tin cho phóng viên một số tờ báo theo ý kiến cá nhân, đây không phải là ý kiến đông đảo của hội viên Câu lạc bộ Bạch Đằng…..( Hết trích)

Cu Vinh: Mình đã không muốn đưa Clip này lên, vì đã có kiến nghị của các cụ lão thành cách mạng gửi Trung ương Đảng, nhưng do có công văn trên của CLB Bạch Đằng gửi Trung ương, nghĩ rằng, nếu mình không đưa clip lên thì các cụ dễ bị quy chụp. Đoạn clip sau đây cho thấy sự phản ứng dữ dội của các lão thành cách mạng với ý kiến của Bí thư Thành như thế nào, và có đúng như công văn của CLB Bạch Đằng là Hội viên CLB Bạch đằng rất hoan nghệnh và nhất trí cao hay không.

Đây là lời Bí thư Nguyễn Văn Thành nói tại CLB Bạch Đằng:


"Khi xảy ra, báo chí một chiều, hậu quả nó xảy ra thứ nhất bôi nhọ hình ảnh của hệ thống chính trị, của đảng, của các ủy ban nhân dân ở dưới, đặc biệt với quân đội nhân dân Việt Nam, công an nhân dân Việt Nam.

Thưa các đồng chí, anh em đi thi hành công vụ như thế, bất biết câu chuyện đúng sai, không có bất cứ một bài báo nào nói đến chuyện các đồng chí ấy…thì tôi xin thưa là đây là một nguy cơ, nếu xảy ra sau này ai sẽ đứng ra xả thân mà bảo vệ. Đây là một vấn đề…Trong quá trình thực hiện công tác tổ chức của chúng ta thì có đúng có sai, nhưng mà phải phân tích như thế nào cho nó đúng, người ra quyết định đã xử lý rồi, còn anh em, trách nhiệm bảo vệ Đảng, bảo vệ nhà nước

Còn tác động về chính trị, khi xảy ra một cái, là ý kiến các đồng chí như đồng chí Lê Đức Anh, đồng chí Đặng Hùng Võ, và một số người lập tức hùa vào thằng Vươn luôn, lập tức các bài báo liên tục xuất hiện, phải thế nọ phải thế kia, phải phải liên tục, phải cho đến ngày hôm qua là 1343 bài báo và 5 triệu lượt người vào mạng Gu gờ chấm Tiên Lãng, cho nên thiệt hại ở đây là thiệt hại cả về vật chất, cả nước chỉ có lao vào chuyện Tiên Lãng, không để ý phát triển kinh tế xã hội, cứ làm như đất nước Việt Nam này, thành phố này…Không cẩn thận, chúng ta sẽ vào một cái vòng xoáy do cái âm mưu từ ở đâu đó…"

(Hội trường ồn ào náo động, có những tiếng cười rất to, có tiếng nói xuống đi, thôi đừng nói nữa)

Thưa các bác các đồng chí, vấn đề thứ 4 là do cái kỷ cương, anh em nó làm như vậy là do kỷ cương không đúng cho nên là phải xử lý…

__________________________ 

Giải thích: Các bác chỉ ghi từng đoạn một bằng máy điện thoại không liền mạch, có những câu nói ” hay” nữa nhưng không kịp ghi. Tất nhiên, chỉ cần từng ấy cũng đã quá đủ.

Và đây là lời của bác Châu, lên nói: … đề nghị Bộ Chính trị cách chức Bí thư Thành và tiếng vỗ tay hưởng ứng của toàn bộ Hội trường.

Nguồn: Blog Nguyễn Quang Vinh. 

* Chủ tịch CLB Bạch Đằng Trần Văn Thức là bố vợ Ông Đan Đức Hiệp, Phó Chủ Tịch Thành phố Hải Phòng.

 

-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

CU VINH: KHÔNG CÓ CHUYỆN BÍ THƯ THÀNH CÓ MẶT TẠI NƠI CƯỠNG CHẾ

 

KHÔNG CÓ CHUYỆN BÍ THƯ THÀNH CÓ MẶT TẠI NƠI CƯỠNG CHẾ

Thông tin phải trung thực. Nhất là vào lúc này, nói phải có chứng cứ rõ ràng. Cu Vinh quan niệm thế. Dù với ông Nguyễn Văn Thành, Cu Vinh đã dành nhiều thông tin để chỉ rõ sai phạm và trách nhiệm của ông Thành trong vụ Tiên Lãng, nếu Trung ương xử lý đàng hoàng, chắc chắn Bí thư Nguyễn Văn Thành phải bị kỷ luật nặng nhất là cách chức. Tuy nhiên không vì thế mà đưa những thông tin không chính xác, những thông tin bịa đặt hoặc không  được kiểm chính, làm ảnh hưởng đến sự trong sáng trong cuộc đấu tranh đang rất căng thẳng và đầy tính giằng co này.

BBC dẫn lời ông Luân ở Chi hội nuôi trồng thủy sản Tiên Lãng nói, Bí thư Thành có mặt chỉ đạo cưỡng chế là thông tin sai.

Thông tin đó làm nóng rực cư dân mạng.

Cộng tác viên của Cu Vinh và chính Cu Vinh đã mất một ngày kiểm chứng, khẳng định thời điểm cưỡng chế không có mặt Bí thư thành ủy Nguyễn Văn Thành.

Cu Vinh trực tiếp hỏi ông Luân, ông Luân xác nhận, tại thời điểm cưỡng chế ông Luân cũng không có mặt, và chỉ nghe có người nói lại thế.

Lại có thông tin, hôm đó có mặt ông Đỗ Trung Thoại chứ không phải ông Thành. Thông tin này cũng chỉ nghe nói, không được kiểm chứng.

Một ủy viên thường vụ thành ủy cho Cu Vinh biết: Khi tại xã Vinh Quang đang tiến hành cưỡng chế theo kế hoạch, thường vụ thành ủy đang họp dưới sự chỉ đạo của Bí thư Thành.

Thông tin này trùng hợp với thông tin trong buổi tiếp xúc với Cu Vinh cách đây mấy chục hôm, đại tá Đỗ Hữu Ca trong câu chuyện của mình kể có đoạn:” Tôi đang họp thường vụ Thành ủy do Bí thư Nguyễn Văn Thành chủ trì thì nhận được điện thoại đội cưỡng chế có người bị thương vì người dân tấn công bằng mìn tự tạo và bắn đạn hoa cải. Tôi xin anh Thành nghỉ họp và lên đường xuống hiện trường …”

Mình đề nghị BBC cải chính.

Nguồn: Blog Cu Vinh.

-->đọc tiếp...

BÙI VĂN BỒNG: ĐỘC CHIÊU NGÔN NGỮ HẢI PHÒNG

ĐỘC CHIÊU NGÔN NGỮ HẢI PHÒNG
Bùi Văn Bồng

Có lần, tôi hỏi nhà thơ Hải Như, rằng những gì gợi ra cảm xúc để ông viết bài thơ “Thành phố hoa phượng đỏ”? Ông nói, khi đó đang chiến tranh, bỗng nhiên tôi thấy màu hoa phượng đỏ rực cả khoảng trời, màu cờ, màu đỏ chiến công, hoa phượng xen với màu băng, cờ, khẩu hiệu rực rỡ tiễn chân thanh niên lên đường “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Cái màu hoa phượng thắm cứ bừng lên như hào khí chiến thắng của thành phố cảng. Và tôi đã viết bài thơ này, sau đó nhạc sĩ Lương Vĩnh phổ nhạc. “Những cái tên nghe chẳng thơ đâu / Nhưng với ta vô cùng oanh liệt / Ôi, thân thiết tự hào quê hương!... Hải Phòng đó, hiên ngang chỉ biết ngẩng đầu”…

Lâu nay, tôi vẫn thích nghe bài hát ấy, lời hay, nhiều ý nghĩa, nét nhạc trữ tình, đằm thắm, lại rất hào hùng. Nhưng, từ trước tết Nhâm Thìn, khi báo chí nêu gay gắt và miêu tả đầy nỗi oan khốc, mất trị an về cái vụ cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng, sao bỗng dưng những lời ca hay, những âm điệu trữ tình của bài hát truyền thống ấy cứ lặn đi đâu mất. Nhất là khi đã gây ra vụ việc tày đình, kinh thiên động địa như vậy, mà các quan chức Hải Phòng cứ nghênh ngang lờ tịt đi, lo ăn tết, chúc tụng nhau một cách rất vô tư, làm cho thiên hạ phát nóng ruột, tôi lại có sự liên tưởng đến cái gọi là “khí phách” hiên ngang ấy. Cụ Tú Xương có sống lại cũng buộc phải đọc lên: “Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu / Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu?”.
.
Lại nói đến câu hát mà ngẫm thấy đúng quá: “Hải Phòng đó, hiên ngang chỉ biết ngửng đầu”. Họ ngang nhiên đến mức chỉ biết ngẩng cao đầu, mặt vênh như bánh đa nướng, thách thức với pháp luật, với cả dư luận, tỏ ra bất chấp. Thậm chí khi Thủ tướng đã chỉ rõ hàng loạt cái sai cần phải khắc phục và phải nhanh chóng làm rõ, nhưng ông Bí thư thành ủy lại nói trong cuộc găp mặt “Diên Hồng” với các vị bô lão: “Báo chí sai, ông Vươn sai, …”. Một địa phương giàu truyền thống cách mạng, nhưng nay lãnh đạo mà như thế làm sao mà gọi là An Lão? Có tội mà không chịu cúi đầu nhận tội, cứ nghênh cái mặt lên, thì đúng là trong tâm trạng, hoàn cảnh nào cũng “chỉ biết ngửng đầu”. Mà làm con người lúc nào đầu cũng ngẩng vểnh lên là biểu hiện của thứ bệnh thường thấy là “hội chứng đao (down)”, cứ ngơ ngơ, nghênh nghênh, thiên hạ nói gì cũng mặc kệ, không thể bình thường hoặc cúi xuống được, kể cả khi mắc sai lầm khuyết điểm lớn, bị thiên hạ chửi cho rát mặt, vẫn hiên ngang, không cần cúi đầu.

Mới đó, trong dân gian có người đã xin lỗi nhà thơ Hải Như và nhạc sĩ Lương Vĩnh, nhại lời bài hát: “Những cái tên nghe chẳng thơ đâu / Nhưng với dân vô cùng oan nghiệt”…Rồi từ tên bài hát, lời trong câu hát, suy nghĩ loanh quanh thế nào lại bắt gặp những cái tên người ở Hải Phòng. Chỉ riêng trong vụ Tiên Lãng, về mặt nghĩa của danh từ riêng (với tên người), đã gợi ra hai luồng (dòng) ý nghĩa. Hai luồng ý nghĩa đó là: Hầu hết, tên gọi các vị quan từ xã lên huyện mà báo chí nêu nhiều, chức danh chủ chốt, đều bị nghịch nghĩa. Do đạo đức, lối sống, tác phong và cả phát ngôn của họ đã sinh ra những cái tên nghịch nghĩa, bị ngược phẩm cách. Luồng ý nghĩa thứ hai: Những người dân lao động chân chất, thật thà, cha mẹ đặt tên sao thì cứ nguyên nghĩa như vậy, cái tên như áp số phận cho cuộc đời.

Cứ thử “giám sát” từ dưới lên trên, “rà soát” từ xã lên huyện, rồi đến thành phố, thấy đa số họ đều mang cái tên nghịch nghĩa, ngược phẩm cách. Ông Lê Thanh Liêm, Chủ tịch UBND xã Vinh Quang, từ nhiều năm nay cứ nhăm nhe giành giật khu đầm của ông Vươn, mong ông anh trên huyện lợi dụng chức vụ, quyền hạn giúp để tìm cách sớm thu hồi đất, giao cho UBND xã, thế nên tên là Thanh Liêm mà lại rất tham lam.

Ông Hoan, Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang, bị kỷ luật, bị mất chức, do ông buông lỏng vai trò lãnh đạo của Đảng ở địa phương. Hoan mà chẳng vui vẻ gì, rất buồn.

Ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, vì nóng vội lấy đất giao cho em ruột là Thanh Liêm quản lý, cho đối tác khác thuê, nên sinh ra ác. Riêng cặp đôi anh em ruột họ Lê làm đến chức danh là “người đứng đầu chính quyền” ở huyện và xã đã mang tội bất hiếu. Ông bố đặt tên là Hiền, nhưng lại ác; là Liêm, nhưng lại tham. Thật đúng như thi sĩ Tú Xương đã nhận diện từ mấy đời trước: “Nhà kia hỗn phép con khinh bố”. Ông Nghĩa, Bí thư huyện ủy Tiên Lãng, dính vào vụ này cũng là việc làm phi nghĩa. Nghĩa bị phi nghĩa.

Thử “rà lại tên” các ông lãnh đạo thành phố Hải Phòng đã xuất hiện trên công luận từ khi xảy ra vụ Tiên Lãng, thì thấy: Ông Thành, Bí thư thành ủy, trực tiếp “mặc áo choàng đen, đội mũ bảo hiểm” xuống tận hiện trường cưỡng chế, nhưng nay lại bất thành. Ai cũng biết, thành phố Hải Phòng có hai ông (hai đời) Bí thư Thành ủy tên là Thành. Nhưng kiểm chứng, đánh giá, thấy ông Đoàn Duy Thành (làm các chức danh ở UBND và Thành ủy Hải Phòng từ 1979-1985) đã để lại nhiều công tích, làm nhiều việc có lời cho “quốc kế dân sinh” trên thành phố Hoa phượng đỏ, nên được thiên hạ bình xét là ông Đại Thành. Ngược lại, từ vụ đất đai Đồ Sơn, Cát Bà đến vụ Tiên Lãng, ông Nguyễn Văn Thành, đương kim Bí thư thành phố hiện nay lại bị dân chúng xúm nhau gọi là ông Bất Thành. Trong vụ Tiên Lãng này, ông Nguyễn Văn Thành cũng bộc lộ để thiên hạ thấy rõ hơn là “mục đích bất thành, âm mưu bại lộ”.

Kế đến, ông Điền, Chủ tịch UBND thành phố, mà lo chuyện điền thổ không xong, dẫn tới các quyết định thu hồi đất bị sai pháp luật, cưỡng chế thu hồi đất cũng phạm luật rất nặng và mất dân chủ trầm trọng.

Ông Đỗ Trung Thoại, Phó Chủ tịch thường trực thành phố, “Thoại” là nói, “Trung” là phải thực, nhưng phát biểu với báo chí thì ông Trung Thoại lại thiếu trung thực, phát ngôn theo lối “bừa phứa cầu cảng”, bị dư luận lên án.

Lại nữa, ông Đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc công an thành phố, tên là Ca, chữ C và A thường được viết tắt của “công an”, nhưng lại làm mất uy tín ngành công an, làm sai cả 6 điều Bác Hồ dạy công an. Còn nữa, ông bày ra cái lối tung tin đánh lạc hướng, coi vụ cưỡng chế thu hồi đất của ông Vươn là “cuộc diễn tập”. Cho nên, tên ông là “Ca” mà diễn trò quá dở.

Nay, đương kim Phó chủ tịch UBND thành phố có ông Đan Đức Hiệp, người được phân công thay ông Thoại làm tổ trưởng giải quyết hậu họa vụ Tiên Lãng. Nhưng trong vụ này, ai cũng thấy từ dưới lên trên đã cùng một giuộc, vào hùa với nhau, cùng “đoàn kết” cãi quanh, chống chế, thì ông Hiệp dù có muốn “làm tốt phận sự” cũng khó mà hiệp sức, hiệp lực, hiệp đồng mà cữu vãn được tình hình bi bét, bi đát này.

Trong vụ Tiên Lãng còn thấy xuất hiện thêm ba cái tên liên quan nữa, là  ba ông: Tài-Đoàn-Kết. Ba ông này được ông Thanh Liêm bày trò thuê xe ủi phá nhà ông Vươn, nhà ông Quý. Nhưng họ cũng đâu có dễ mà “Đoàn Kết” với chính quyền, họ không bao che, không chối tội, mà họ đã mạnh dạn khai ra, tố cáo những người đã mướn họ làm việc phi pháp…

Lại nói đến những danh từ riêng trong những tên người là những nông dân như gia đình họ Đoàn ở Cống Rộc. Cũng là sự ngẫu nhiên, họ là nông dân, người lao động, mộc mạc, tên cha mẹ đặt sao thì khiêm tốn giữ đúng như vậy, trọn nghĩa, không hề bị nghịch nghĩa, không bị ngược phẩm cách. Như ông Vươn, là điển hình của người cựu chiến binh, của nông dân nhà nòi, luôn luôn phải có nghị lực để vươn lên. Ông Quý, cùng mấy anh em nỗ lực làm ăn, muốn nhanh chóng thoát nghèo, nuôi hy vọng vươn lên phú quý. Sau gần 20 năm bỏ công sức, vay vốn khai hoang lấn biển, mở mang đầm nuôi thủy sản, thế là rất quý, vốn bất động sản đã tạo dựng được, nay cũng thành của quý. Của quý mới bị người ta rình ngó nghĩ kế thu hồi để chụp giật. Còn em ông Quý là ông Vệ, có tài sản thì phải lo bảo vệ, bị ức hiếp, bị phá nhà, cướp đất thì phải lo tự vệ. Đến như hai bà con dâu nhà họ Đoàn, tên Hiền và tên Thương. Họ cũng rất hiền thục và đáng thương. Nhất là cảnh bà Thương giữa ngày Tết phải cùng mấy đứa con chui lủi trong căn lều trên đống xà bần hoang tàn đổ nát thị đúng là thảm cảnh thật đáng thương.

Nghĩ đến tên người ở Hải Phòng, tạm nhận diện như sau: Làm dân còn giữ được nguyên ven ý nghĩa của tên gọi; nhưng nếu làm quan, dễ bị nghịch nghĩa. Tôi lại cứ nghĩ đến những địa danh nơi đây mà thấy lạ: Sông thì có sông Cấm, sông Lấp; cầu thì bị Rào, mà có cầu Đất nữa. Sông bị Lấp, rồi bị Cẩm, nước chảy về đâu? Cầu bị Rào, ai mà đi được? Bãi tắm biển thì lại mang tên núi (Đồ Sơn), thế mới ngược đời. Thực tình, nếu như Hải Phòng không xảy ra vụ rùm beng Tiên Lãng thì cũng chưa ai để ý nhiều đến hiện tượng độc chiêu ngôn ngữ ở xứ này. Có lẽ cũng từ những suy tư ấy, Tiến sĩ Tô Văn Trường, nhà khoa học trị thủy (nguyên Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam) đã phải bật ra những câu thơ:

Sông mà bị Cấm chảy về đâu
Rào lại, sao ai dám qua cầu
Lắm chuyện tùm lum sao An Lão
TiênLãng nhách khối tình sầu.

Giờ đây, nghĩ về tên đất, tên sông, địa danh ở Hải Phong, thấy nó cứ lộn tùng phèo, đang cái này bỗng nhảy sang cái khác, không thể thứ tự sự việc, thời gian, hầu như trong sự việc này ai cũng cứ sợ nói ra bị loạn ngôn. Bỗng nhớ, Tiên Lãng ngày xưa còn có các tên gọi là Bình Hà, Tân Minh, Tiên Minh. Những cái tên này thì lại giàu chất thơ: Bình Hà, là trị thủy, làm chủ được sông nước; Tân Minh, vùng ánh sáng mới; Tiên Minh, cũng hay, là ánh sáng soi đường, đi đầu. Người ta nói vì đây là vùng đất hình thành nên do các công trình khai hoang, lấn biển từ lâu đời mà nên. Nhưng có lẽ do lấn biển là việc cơ khổ, gian nan, cho nên sang đời nhà Nguyễn mới đặt tên là Tiên Lãng, theo nghĩa Hán Nôm của Tiên Lãng là đầu sóng, nơi đầu sóng ngọn gió. Mà cũng đúng vậy, nay là Tiên Lãng đang là nơi đầu sóng ngọn gió của vụ cố ý làm trái của lãnh đạo Hải Phòng, nơi đầu sóng ngọn gió thực thi chủ trương chỉnh đốn Đảng, cả một dây từ Đảng đến chính quyền, từ xã, huyện, lên thành phố. Cả nước cũng đang rất quan tâm đến cái nơi “đầu sóng” ấy. Như trên đã nêu, phải nhắc lại địa danh huyện An Lão. Nghe phát biểu rất bừa phứa của ông Bí thư Nguyễn Văn Thành hôm 17-2 mới rồi, làm sao mà An Lão, các vị lão làng ở Hải Phòng, sao mà yên lòng được? Buộc họ phải nhảy dựng lên cùng ký tên vào kiến nghị cách chức Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Thành.

Nói về sự độc chiêu, về nét đặc trưng ngôn ngữ ở Hải Phòng, cũng cần đề cập đến địa danh sông Lấp. Tôi nhớ bài thơ “sông Lấp” của cụ Tú Xương:

Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai
Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình lại tưởng tiếng ai gọi đò.

Nhờ có những người nông dân, như mấy anh em họ Đoàn, dám lấp sông, lấn biển mới có làng quê trù phú, phố phường đông đức như hôm nay: “Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai”. Bài thơ của cụ Tú hay là thế, ý nghĩa nhân văn, nhân  bản sâu xa. Nhìn cảnh nay, nhớ sông xưa, con sông có tên rất thơ mộng: sông Vị Hoàng. Con sông bị lấp, mang tên sông Lấp mà nay chẳng còn sông. Tên gọi xưa là sông Vị Hoàng có nghĩa là nơi vua từng ở, có thể là nơi vua đến, hoặc đi vi hành đến vùng đất này, neo thuyền trên sông chăng?  Nhưng khi quan lại ở địa phương nhũng nhiễu, sợ vua đến thì lộ tẩy hết mọi việc mờ ám, cho nên lấp sông đi, khỏi cần Vị Hoàng, quan sở tại như muốn toàn quyền cứ việc tung hoành ngang dọc, muốn àm trời làm đất gì cũng được. Oan cho dòng sông thơ mộng bị lấp đi. Thảo nào, cụ thi sĩ họ Trần (Tế Xương) tiếc cho con sông đã bị lấp cho mất tăm mất dạng. Ông đã làm bài thơ sông Vị Hoàng:

Có đất nào như đất ấy không ?
Phố phường tiếp giáp với bờ sông.
Nhà kia lỗi phép con khinh bố,
Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng.

Keo cú người đâu như cứt sắt
Tham lam chuyện thở những hơi đồng.
Bắc Nam hỏi khắp người bao tỉnh
Có đất nào như đất ấy không ?

Con sông ấy bây giờ đã bị người ta lấp đi, nơi cao thì dân làm nhà ở, nơi thấp thì đã nên đồng nên bãi trồng ngô trồng khoai. Nhưng, vào thời buổi và thời điểm  này, đọc bài thơ “sông Lấp” của cụ Tú, tôi lại mạo muội xin vong hồn linh thiêng của cụ thứ lỗi, nhại thơ cụ cho nó có chất thời sự chính trị-xã hội từ hậu họa vụ Tiên Lãng - Cống Rộc. Ví dụ như:

Sông kia ai đã lấp rồi
Lại thêm khu đất bãi bồi Vinh Quang
Nghe rền những tiếng kêu oan
Giật mình lại tưởng có quan huyện về.

Không hiểu có cái duyên nợ gì, mà riêng sông Lấp, cụ Tú đã có hai bài thơ. Ngày xưa, làng quê yên tĩnh là thế. Đêm, ngồi bên đồng vắng, chỉ vang lên tiếng ếch kêu mà cụ Tú bỗng “giật mình lại tưởng tiếng ai gọi đò”. Tôi không hình dung ra lúc đó cụ Tú sao lại dễ giật mình như thế. Có thể là sự diễn tả, tu từ đúng với tâm trạng lúc đó của thi sĩ. Sông mà bị lấp, thật là tiếc. Đâu rồi cảnh hữu tình “dòng chảy êm đềm qua lau lách”? Cụ đang ngồi tưởng tượng dòng sông năm xưa, rồi bến sông vào khuya nghe nhịp mái chèo, tự nhiên nghe tiếng ếch kêu. Thế nên, cụ Tú giật mình là có lý. Còn bây giờ, xảy ra vụ cưỡng chế thu hồi đất phát kinh thiên động địa, dân chúng sinh ra tâm lý giật mình khi thấy quan huyện về. Dân Cống Rộc còn nói: “Ông Hiền mà đâu có hiền, ác phát sợ. Sau này, nếu như trẻ con khóc, cứ dọa là im đi, nín ngay, không nín, tao gọi ông Hiền!”.

Tiếng ếch vẳng kêu trong đêm ở nơi đồng bãi ngô khoai heo hút, gợi nhớ tiếng gọi đò da diết thu nào. Những âm thanh cuộc sống thanh bình và rất tự nhiên nơi đây như thể đang sống lại cả một chiều sâu lịch sử với biết bao biến cố thăng trầm. Trải bao biến đổi thời cuộc, thiên nhiên, thời gian, và cả con người đã góp phần làm đổi thay cảnh vật, cải tạo địa hình, đổi thay cả không gian văn hoá hữu hình và phi vật thể, như một hiện hữu của hạnh phúc mà không sao níu giữ được. Như đầm nuôi trồng thủy sản của họ Đoàn ở Cống Rộc, mới ngày nào cá tôm cũng sướng, nhảy tung tăng. Con thuyền nhỏ lướt sóng êm đềm của người nông dân cần cù, kiên nhẫn, gắn bó với đất đai, đầm nước. Bây giờ, đến chú ếch cũng sợ, im re. Đầm bị cướp hết tôm cá, trở lại cảnh hoang hóa năm nào. Thật là cám cảnh. Đúng là ông Vươn đang rơi vào cảnh huống đau lòng: “Mồ hôi mà đổ xuống đầm / Chưa thu hồi vốn, giam cầm oan khiên”. Chính điều ấy đã tạo nên niềm tiếc nuối khôn nguôi của bao người tâm huyết, bao người cả nghĩ như cụ Tú của chúng ta năm xưa đã từng cảm nhận. Dẫu đẹp như Tiên cũng bị rơi vào hoàn cảnh bị Lãng nhách khối tình sầu thương. Một thời, thành phố Hoa Phượng Đỏ, nay còn đâu?
B.V.B

*Ảnh kèm trong bài không phải do tác giả gửi đến, và chỉ có tính chất trang trí, 
không liên quan đến các đối tượng được đề cập trong bài.

-->đọc tiếp...