Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Quang Ngọc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Quang Ngọc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

HỌC GIẢ ĐINH KIM PHÚC BÁO ĐỘNG VỀ TRÌNH ĐỘ NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG

Tp.HCM, ngày 6 tháng 5 năm 2012

Kính gửi TS Nguyễn Xuân Diện

Thưa Tiến sĩ, tôi vừa đọc Tạp chí nghiên cứu Đông Nam Á, số 2 (143) 2012 (số chuyên đề về biển Đông) nhưng phải đọc đi đọc lại nhiều lần vì sợ mắt của tôi có vấn đề. Và bây giờ tôi đề nghị Tiến sĩ Diện đăng thư này để đánh động dư luận về trình độ nghiên cứu Biển Đông của một số học giả Việt Nam.

Được biết vào ngày 1/6/2012 một số học giả Việt Nam lên đường sang Nhật Bản để đối thoại với các học giả Trung Quốc (lần thứ 2) về tranh chấp Biển Đông theo sáng kiến của GS Trần Văn Thọ, Đại học Waseda, Tokyo, Nhật Bản nhưng nếu các học giả Việt Nam trình độ như thế này tôi e rằng “người bạn láng giềng Trung Quốc” sẽ không còn gì mừng hơn?

Trân trọng cám ơn TS Nguyễn Xuân Diện
Đinh Kim Phúc

Báo động dư luận về trình độ nghiên cứu Biển Đông của một số học giả Việt Nam*
Đinh Kim Phúc

- Bài “Đội Hoàng Sa: Cách thức thực thi chủ quyền độc đáo của Việt Nam trên các vùng quần đảo giữa biển Đông trong các thế kỷ XVII, XVIII và đầu thế kỷ XIX” của GS.TS NGUYỄN QUANG NGỌC, tại trang 5 có đoạn viết:

“Chúa Nguyễn Hoàng vào nam dựng nghiệp giữa lúc nhu cầu chiếm lĩnh các quần đảo giữa Biển Đông đặt ra gay gắt và bức thiết. Được thừa hưởng những cơ sở và kinh nghiệm của người Chăm và vương quốc Chămpa trước đây, Nguyễn Hoàng đã sớm chăm lo xây dựng các đội thuyền, mở cửa buôn bán với nước ngoài để phát huy sức mạnh trong nước và chuẩn bị những bước đi đầu tiên cho việc chiếm lĩnh các quần đảo giữa Biển Đông…” [hết trích]

Nhận xét:

Với đoạn viết trên, với trình độ tốt nghệp đại học của tôi nên tôi không dám bình luận, chỉ mong các GS,PGS,TS Sử học chuyên ngành Lịch sử Việt Nam (thời kỳ Trung đại) phân tích dùm, xin đa tạ.

- Trong bài “Nhà nước Việt Nam đã từ lâu và liên tục thực hiện chủ quyền của mình đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa” của PGS.TS Nguyễn Bá Diến, tại trang 24 có đoạn viết:

“Sau khi Đức Quốc xã đầu hàng Đồng Minh, tháng 7 năm 1945, các nước Mỹ, Anh và Liên Xô tổ chức hội nghị Potsdam (tại Đức) để thảo luận về tương lai chính trị của các nước Đông Âu và Trung Âu sau Thế chiến thứ II với BẢN TUYÊN BỐ POTSDAM NGÀY 26-7-1945. Bản tuyên bố này này ấn định thể thức giải giáp quân đội Nhật Bản tại Thái Bình Dương”

- Cũng bài này, tại trang 22, tác giả đã viết:

“Ngày 21/12/1933, thống đốc Nam Kỳ M.j.Krautheimer ký Nghị định sát nhập các đảo Trường Sa, An Bang, Itu Aba, nhóm Song Tử, Loại Ta và Thị Thị Tứ vào địa phận tỉnh Bà Rịa (32).

Tác giả chú thích (32): Nay thuộc tỉnh Đồng Nai

Nhận xét:

- Thứ nhất, PGS.TS Nguyễn Bá Diến không có trình độ về lịch sử thế giới.

Hội nghị Potsdam được tổ chức ở Cecilienhof, cung điện của thái tử Wilhelm Hohenzollern, tại Potsdam, Đức từ 16 tháng 7 đến 2 tháng 8 năm 1945. Các quốc gia tham dự hội nghị là Liên bang Xô Viết, Anh và Mỹ. Đại diện của ba quốc gia gồm có tổng bí thư đảng cộng sản Xô Viết Joseph Stalin, thủ tướng Anh Winston Churchill người sau đó được thay bởi Clement Attlee, vàtổng thống Mỹ Harry S Truman. Stalin, Churchill và Truman - cũng như Atlee, người thay thế Churchill làm thủ tướng Anh sau khi đảng Lao Động giành chiến thắng trước đảng Bảo Thủ trong cuộc bầu cử năm 1945 - đã nhóm họp để thống nhất về cách tái tổ chức nước Đức thời hậu chiến, quốc gia đã đồng ý đầu hàng vô điều kiện chín tuần trước đó. Mục đích của hội nghị bao gồm cả việc thành lập trật tự thế giới mới thời hậu chiến, những vấn đề về hiệp ước hòa bình và cách thức đối đầu với hậu quả của chiến tranh.

Tạm trích: http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%99i_ngh%E1%BB%8B_Potsdam

Ngoài hiệp định Potsdam, vào ngày 26 tháng 7 Churchil, Truman và Tưởng Giới Thạch đưa ra tuyên bố Potsdam trong đó vạch ra những điều khoản đầu hàng cho Nhật Bản trong Thế chiến II.

Tuyên bố Potsdam hay Tuyên bố các điều kiện định rõ cho sự đầu hàng của Nhật Bản (không nên nhầm với Hiệp định Potsdam) là thông báo được Harry S. Truman, Winston Churchill và Tưởng Giới Thạch đưa ra ngày 26 tháng 7 năm 1945, trong đó phác thảo các điều kiện cho sự đầu hàng của Nhật Bản như đã thỏa thuận tại Hội nghị Potsdam. Tuyên bố này thông báo rằng nếu Nhật Bản không đầu hàng thì "họ có thể phải đối mặt với sự hủy diệt ngay lập tức và toàn bộ". Bản tuyên bố này cũng đã hàm ý bóng gió tới việc sử dụng bom nguyên tử chống lại Đế quốc Nhật Bản.

Tuyên bố thông báo rằng toàn bộ lực lượng quân sự của Hoa Kỳ, Vương quốc Anh, Liên Xô và Trung Hoa Dân Quốc có thể đánh đòn cuối cùng đối với Nhật Bản. Tương tự như đối với Đức, lực lượng Đồng minh có thể dẫn tới "sự hủy diệt hoàn toàn và chắc chắn các lực lượng quân sự Nhật Bản và sự tàn phá toàn bộ một cách chắc chắn đất nước Nhật" nếu như Nhật Bản không kết thúc chiến tranh.

Thứ hai, PGS.TS Nguyễn Bá Diến đã viết:

“Ngày 21/12/1933, thống đốc Nam Kỳ M.j.Krautheimer ký Nghị định sát nhập các đảo Trường Sa, An Bang, Itu Aba, nhóm Song Tử, Loại Ta và Thị Thị Tứ vào địa phận tỉnh Bà Rịa (32).

Tác giả chú thích (32): Nay thuộc tỉnh Đồng Nai

Nhưng thật ra, PGS.TS Nguyễn Bá Diến đã chép đoạn này tại dưới đây nhưng “tam sao thất bổn“

“Từ 13-4-1930, đến 12-4-1933, Chính phủ Pháp đã cử các đơn vị hải quân lần lượt ra đóng các đảo chính trong quần đảo Trường Sa: Trường Sa (Spratley), An Bang (Caye d'Amboine), Itu Aba, nhóm Song Tử (groupe des deux iles)[20], Loại Ta và Thị Tứ.

Ngày 21-12-1933, thống đốc Nam Kỳ M. J. Krautheimer ký Nghị định sáp nhập các đảo Trường Sa, An Bang, Itu Aba, nhóm Song Tử, Loại Ta và Thị Tứ vào địa phận tỉnh Bà Rịa[21]”.
http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-02-23-viet-nam-co-chu-quyen-khong-the-tranh-cai-doi-voi-hoang-sa

Bản gốc của tác giả Thủy Xuân trên http://tuanvietnam.vietnamnet.vn, tác giả chú thích [20] và [21] là:

[20] Nay thuộc tỉnh Đồng Nai. Xem Phụ lục V.
[21] Tức đảo Song Tử Tây và đảo Song Tử Đông.


*Đầu đề do Nguyễn Xuân Diện đặt.

-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

HOÀNG SA - TRƯỜNG SA: THẾ NÀO LÀ "NGHIÊN CỨU KHOA HỌC"?

Hoàng Sa–Trường Sa: Thế nào là “nghiên cứu khoa học”? 

 Nguyễn Văn Tuấn

Câu hỏi tưởng đơn giản và sơ đẳng, nhưng lại rất liên quan và mang tính thời sự ở Việt Nam, nhất là vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa. Câu hỏi có phần khó khăn hơn trong lĩnh vực khoa học xã hội và sử học. Người viết bài này dĩ nhiên là “dân ngoại đạo” hai ngành đó, nhưng cũng muốn có vài ý kiến xuất phát từ quan điểm của khoa học thực nghiệm.

Dư luận xôn xao sau bài nói chuyện của Gs Ts Nguyễn Quang Ngọc về “Vấn đề Chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa”. Có ý kiến cho rằng đó không phải là “nghiên cứu khoa học”, mà chỉ là cóp nhặt những tư liệu lịch sử và trình bày lại cho một cử toạ gồm những người quan tâm đến vấn đề. Trước đó (18/6/2011) Gs Ngọc còn có một bài viết trên Tuần Việt Nam với tựa đề “Bằng chứng lịch sử chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa, Trường Sa” nhưng với câu kết như sau:

Chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa là một trong những trang đẹp nhất, bi hùng nhất của lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam ta, mà bất cứ người Việt Nam chân chính nào cũng cần phải biết trân trọng và gìn giữ, không chỉ cho hôm nay, mà còn cho muôn đời sau.”

Có người xem đó là một bài “nghiên cứu khoa học” để phản bác lại những người cho rằng những gì Gs Ngọc trình bày không phải là “nghiên cứu”. Tôi nghĩ để biết đó có phải là nghiên cứu khoa học hay không, chúng ta cần phải xem qua nội dung buổi thuyết trình. Tôi thu thập vài slides của giáo sư Ngọc từ trang web Bảo tàng nhân học và trình bày lại trong một pdf kèm theo dưới đây. Bạn đọc có thể theo dõi và tự trả lời xem đó có phải là “nghiên cứu khoa học”.

Trong khi bạn đọc tìm câu trả lời cho riêng mình, tôi sẽ trình bày có vài ý kiến về định nghĩa nghiên cứu khoa học. Là người từ ngoài ngành nhìn vào khoa học xã hội, tôi nghĩ có lẽ cần phải phân biệt giữa hai việc (cũng có thể xem là khái niệm): khảo cứunghiên cứu khoa học. Phân biệt hai việc làm này cũng có thể có ích trong việc xác định những gì giáo sư Ngọc trình bày là khoa học hay không khoa học.

Khảo cứu (research) bao gồm những việc làm như thu thập dữ liệu, thông tin để hình thành tri thức. Hiểu theo nghĩa này, đọc một bài báo, một cuốn sách, xem một bản tin trên đài truyền hình, nghe tin tức từ đài phát thanh, thậm chí truy tìm trên internet có thể xem là khảo cứu. Những khảo cứu dưới dạng này có thể xếp vào lĩnh vực mà chúng ta hay gọi là tổng quan (review). Ở Úc, học sinh tiểu học và trung học phải làm khảo cứu trong chương trình học của họ. Học sinh từ lớp 4 hoặc 5 đã được huấn luyện cách thu thập thông tin từ internet, báo chí, sách vở để báo cáo và hình thành một ý tưởng về một vấn đề nào đó, như vấn đề môi sinh, kinh tế, gia đình, v.v.

Nghiên cứu khoa học (scientific research hay scientific study) khác với khảo cứu. Khác ở chữ khoa học. Theo quan điểm chung được nhiều người chấp nhận, nghiên cứu khoa học là qui trình thực hiện một thí nghiệm có phương pháp để kiểm định một hay nhiều giả thuyết, hoặc để nhằm tìm câu trả lời cho những câu hỏi chuyên biệt. Dĩ nhiên, “thí nghiệm” ở đây phải hiểu rộng hơn trong khoa học xã hội. Hai từ quan trọng trong định nghĩa này là có phương pháp giả thuyết. Nghiên cứu khoa học phải dựa vào phương pháp khoa học (scientific method). Chính phương pháp khoa học phân biệt một nghiên cứu khoa học thật với một nghiên cứu khoa học dỏm (pseudo scientific research).


Nói một cách ngắn gọn, một nghiên cứu có phương pháp khoa học phải được thực hiện theo trình tự như sau:
  • Đặt câu hỏi (research question): phương pháp khoa học khởi đầu bằng một hay vài câu hỏi. Những câu hỏi có thể liên quan đến những gì nhà khoa học đang quan sát hay có kinh nghiệm. Câu hỏi bắt đầu bằng những tại sao, cái gì, lúc nào, ở đâu, ai, như thế nào (tức là những why, what, when, where, who how).  
  • Khảo sát tài liệu liên quan đến câu hỏi: Không ai có thể bắt đầu từ con số 0, mà phải bắt đầu từ những gì những người đi trước đã làm. Do đó, khảo sát tài liệu, thu thập thông tin liên quan đến câu hỏi là rất quan trọng để hình thành một giả thuyết. 
  • Phát biểu giả thuyết (hypothesis): Giả thuyết ở đây là phát biểu mang tính tiên đoán, kiểu như nếu tôi làm điều này thì kết quả sẽ là thế này. Một nghiên cứu mà không có giả thuyết thì không thể xem là nghiên cứu khoa học được.  
  • Tiến hành thí nghiệm để kiểm định giả thuyết: Trong khoa học, bất cứ giả thuyết nào cần phải kiểm định bằng thí nghiệm. Thí nghiệm có thể là thí nghiệm có kiểm soát hoặc có nhóm chứng (controlled experiment) nhưng cũng có thể là thí nghiệm tự nhiên (natural experiment).  
  • Phân tích dữ liệu từ thí nghiệm và kết luận: Ở bước này, câu hỏi đặt ra là dữ liệu thu thập từ thí nghiệm có phù hợp với giả thuyết đặt ra. Không như bên toán học người ta có thể chứng minh một định lí hay một phát biểu, trong khoa học thực nghiệm và khoa học xã hội, không có chuyện chứng minh giả thuyết, mà chỉ có vấn đề dữ liệu có nhất quán với giả thuyết hay không mà thôi.  
  • Truyền đạt kết quả và kết luận: Một nghiên cứu không thể xem là hoàn tất nếu kết quả chưa được công bố cho đồng nghiệp và công chúng biết và phản biện. Nơi công bố không phải là những báo chí đại chúng, mà là các tập san khoa học chuyên ngành có bình duyệt (peer review) hoặc ít ra là trong các hội nghị khoa học có bình duyệt.  
Quay lại bài của Gs Ngọc, đọc qua nội dung của những slides cho thấy giáo sư bắt đầu bằng giải thích về 5 hình thức “đắc thụ lãnh thổ”, sau đó là quá trình khai chiếm biển Đông, trình bày một số dữ liệu (bản đồ) cổ về biển Đông và ghi chép của các giáo sĩ phương Tây, vương triều Nguyễn xác lập chủ quyền trên Hoàng Sa – Trường Sa, thực trạng tranh chấp, và những việc mà ông cho là cần làm. Không thấy kết luận. Đọc tựa đề “Vấn đề Chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa”, người ta kì vọng một câu trả lời cho những vấn đề, nhưng trong thực tế, ông có một kết luận rằng “cần phải hiểu đúng chủ quyền trên biển theo Công ước của Liên hiệp quốc về Luật biển”. Không biết câu này ông nói cho người Việt Nam hay giới cầm quyền ở Bắc Kinh.

Đối với những ai mới tìm hiểu về Hoàng Sa – Trường Sa, tôi nghĩ những thông tin Gs Ngọc trình bày cũng có ích. Đối với những ai quan tâm và theo dõi vấn đề chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa thì những gì Gs Ngọc trình bày không có gì mới. Người ta có thể vào trang web nghiên cứu biển Đông, đọc sách của tác giả Nguyễn Nhã, Đinh Kim Phúc, v.v. còn có nhiều thông tin hơn. Chẳng những không có gì mới mà những thông tin ông cung cấp có vẻ quá đơn giản, không đầy đủ. Chẳng hạn như trong phần “thực trạng tranh chấp”, giáo sư Ngọc không đề cập đến sự kiện chính quyền China tấn công và xâm chiếm Gạc Ma vào năm 1988 và trước đó hải chiến với VNCH (Hoàng Sa) vào năm 1974. Một thiếu sót khó hiểu và đáng ngạc nhiên! Không rõ những gì giáo sư trình bày có phải là tri thức mới (vì những dữ liệu trong những slides đó đã có trong sách và các nguồn đã công bố từ lâu). Cũng không rõ những thông tin giáo sư trình bày có cái gì là của chính giáo sư nghiên cứu và sáng tạo ra, hay là những thông tin của người khác mà ông chỉ thu thập và trình bày lại. Không rõ nghiên cứu đã công bố ở tập san nào có bình duyệt hay chưa, nhưng một điều khá chắc chắn là nghiên cứu của ông chưa công bố trên một tập san quốc tế nào (vì tìm trong SSCI không thấy bài nào của ông). Có thể kết quả được trình bày trong một báo cáo nghiệm thu chỉ có một số ít được đọc.

Nếu đối chiếu những định nghĩa và qui trình trên đây, chúng ta dễ dàng thấy những gì Gs Ngọc trình bày có lẽ được xếp vào loại “khảo cứu” hay một exercise, chứ không phải là một công trình “nghiên cứu khoa học”. Thật ra, đối với vấn đề chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa, có lẽ khảo sát và lí luận là thích hợp hơn. Chúng ta cần những lí luận sắc bén trên cơ sở pháp lí và logic, với cơ sở chứng cứ từ khảo sát, chứ không cần những khảo sát thuần tuý thu thập dữ liệu. Dữ liệu mà không được biến thành thông tin thì đó là dữ liệu không có ích. Chúng ta không cần những nghiên cứu để viết nên những câu chữ mang đậm tính rhetoric và cảm tính như Chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa là một trong những trang đẹp nhất, bi hùng nhất của lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam ta.” Chúng ta rất cần những công trình lí luận về pháp lí để nói với giới học thuật quốc tế (chứ không phải những khảo cứu dành cho báo chí đại chúng) về chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Nhưng chắc chắn nghiên cứu khoa học cũng có vai trò trong vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa. Nghiên cứu khoa học về chủ đề gì và tiếp cận ra sao? Tôi nghĩ cách tiếp cận trong Eden in the East là một cách để chúng ta tham khảo. Tôi nghĩ đến những nghiên cứu phân tích về thời điểm hình thành và nguồn gốc của thực vật, gia cầm trên các đảo và mối tương quan với thực vật và động vật trên đất liền. Đó cũng là một đóng góp đáng kể để chúng ta có thêm chứng cứ khoa học về chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo.

-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Hoàng Anh: THẤY GÌ QUA CHUYỆN ÔNG NGỌC BỊ "NÉM ĐÁ"?

Thấy gì qua chuyện ông Ngọc bị “ném đá?”

Hoàng Anh

GS.TS Nguyễn Quang Ngọc tại buổi thuyết trình
Người tổ chức buổi thuyết trình với chủ đề “Vấn đề Chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa,” GS Nguyễn Quang Ngọc, ngày 17/03/2012, hẳn đã rất khó xử. Có lẽ ông không chỉ khó xử vào trước thời điểm đăng đàn thuyết trình mà còn thấy khó xử hơn gấp bội sau hàng loạt những phản ứng kể từ khi buổi thuyết trình diễn ra. Phần lớn thông tin phản hồi trên mạng đều coi ông như một tội đồ vì không thể hiện gì sâu sắc và đầy đủ về vấn đề tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc đối với hai quần đảo Trường-Hoàng Sa. Nói cách khác, ông bị kẹt giữa một tình thế nan giải khi mà dư luận nhân dân đang ở đỉnh cao phẫn uất khi người ta không cho phép tổ chức bất cứ sự kiện nào vinh danh các liệt sỹ hy sinh ở Gạc Ma nói riêng, trên hai quần đảo thiêng liêng của tổ quốc nói chung.

Khi tất cả những ý tưởng tổ chức một buổi lễ tưởng niệm bị khống chế, người ta không còn cách nào khác mong chờ vào một sự kiện mà ông chọn thời điểm nhạy cảm này để tổ chức: nói về Chủ Quyền. Có lẽ lỗi lớn nhất của chủ quan ông Ngọc là đã chọn không đúng thời điểm. Và cũng qua sự kiện này, chúng ta đều ngậm ngùi nhận ra rằng: chỉ có một thủ phạm duy nhất, đó chính là ý đồ nô lệ hóa sự tự do học thuật. Nói cách khác, cuộc tranh luận này sẽ chẳng đi đến đâu cả trong một quốc gia mà người ta không tôn trọng bất cứ một quyền chính đáng nào, kể cả quyền được nghiên cứu tự do và công bố các công trình nghiên cứu theo khuynh hướng tự do tư tưởng.

Thật ra, cũng không ít người hiểu rằng, buổi thuyết trình của ông Ngọc sẽ nằm trong giữa hai giả định.

Thứ nhất, nếu ông dám đăng đàn và thuyết trình một cách đúng bản chất sự việc, nghĩa là công bố tất cả các thông tin liên quan, bao gồm cả việc phân tích trên giác độ khoa học sự xâm lược đối với hai quần đảo vốn thuộc về Việt Nam và phản ứng tồi tệ của Việt Nam trong những thời điểm đó, thì chắc chắn buổi thuyết trình không thể diễn ra mà không có vài sự quấy quả. Thậm chí là bị hủy bỏ vì nhiều lí do (ví dụ: ông Ngọc bị tai nạn?).

Thứ hai, nếu ông vẫn đăng đàn và cắt bỏ những vấn đề bị quy chụp là “nhạy cảm”, thì ông sẽ gặp phải một phản ứng dữ dội của dư luận khi mà sau tất cả những cấm đoán bằng nhiều thủ đoạn đối với các hoạt động nhằm vinh danh các chiến sỹ Gạc Ma, người ta đang trông chờ một tiếng nói thật mạnh mẽ và hả dạ. Và quả nhiên, kich bản mấy ngày qua chính là giả định thứ hai này: Ông Ngọc bị kẹt và bị “ném đá” cho tơi bời.

Trên thực tế, kho dữ liệu về vấn đề chủ quyền đối với hai quần đảo này ở Việt Nam và trên thế giới, bao gồm cả những căn cứ mà ông Ngọc đưa ra trong buổi thuyết trình đều là những dữ kiện không thể bàn cãi. Một vài người có thể sẽ cảm thấy vô cùng khó hiểu khi biết điều này, nhưng lại không thấy chúng, các dữ kiện lịch sử và pháp lý, được sử dụng để làm căn cứ cho một cuộc đấu tranh nghiêm túc nhằm phủ nhận hoàn toàn những lập luận mà phía Trung Quốc đang bám vào để cướp trắng hai quần đảo từ tay Việt Nam. 

Slide của GS Ngọc trong buổi thuyết trình.

Điều này thực ra rất dễ hiểu. Ông Ngọc là một trong những Giáo sư nằm trong biên chế của ĐHQG Hà Nội. Cái đại học này lại là một trong những cơ sở giáo dục trực thuộc Chính phủ Việt Nam. Ở một góc độ nào đó, nó thậm chí không thuộc biên chế của Bộ Giáo dục, nghĩa là được xếp ngang hàng với một bộ. Tất cả chúng đều đang chịu một sự “quản lí’ thống nhất và bắt buộc từ một cơ quan cao hơn nữa, chuyên làm nhiệm vụ giám sát các vấn đề Tư tưởng và Văn hóa. Vậy nên, ngay cả khi ông Ngọc là một người có Tài thật, Tâm thật, thì ông ta cũng chẳng thể vượt ra khỏi cái đường ray đã được lắp đặt sẵn ở đó (trừ khi ông xác định đó là sự kiện mang tính khoa học chân chính nhất của mình và rời bỏ khỏi vị trí đương nhiệm sau sự kiện này).

Cho nên, suy cho cùng, cuộc tranh luận đang diễn ra xung quanh việc ông Ngọc đã nói những gì hôm 17/3 cũng chỉ là một cuộc cãi lộn giữa những nạn nhân. Không bao giờ có được một công trình gắn mác khoa học nào đáng gọi là khoa học trong một đất nước mà toàn bộ nền giáo dục chỉ là con tin cho những mục đích chính trị. Nói cách khác, dù ông Ngọc có thêm vài chục lần lên BBC hay CNN gì đó mà nhại đi nhại lại rằng: “tôi làm công trình này, sự kiện này một cách hoàn toàn tự nhiên, không phải chịu một áp lực nào cả,” thì chẳng qua cũng chỉ là sự thừa nhận đầy cam chịu của một người đã tự nguyện từ bỏ cái chân giá trị của một nhà trí thức để chui vào cái bóng mát của võng lọng hư danh. Và xét cho cùng, cũng là đáng thương.

Người tham dự buổi thuyết trình

Đến đây, có lẽ ông Ngọc lại đối mặt với một tình thế khó xử khác: Chứng minh mình là người làm khoa học chân chính và đã tổ chức một cuộc hội thảo thuần túy khoa học về chủ đề Chủ quyền trên Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt nam một cách khách quan đầy đủ và đúng tiêu chuẩn khoa học. Đây sẽ là một nan đề bất khả đáp của ông và có thể là với những người cùng hệ thống của ông nữa. 

Trước hết, các ông sẽ phải chứng minh rằng: Tại Việt Nam, ở diện hẹp, người ta được quyền nghiên cứu, công bố, xuất bản những công trình nghiên cứu mà bản thân các ông cảm thấy có sự đam mê theo đuổi và nó nhằm giải đáp các vấn đề tồn tại của xã hội;

Thứ hai, các ông sẽ phải chứng minh được chân nghĩa của thuật ngữ “Chủ quyền” trên các bình diện Pháp lý, Chính trị, Văn hóa, và cả Khoa học nữa rằng người Việt Nam thực sự có những quyền này. Khi ông đặt ra mục tiêu thuyết trình về Chủ quyền, có lẽ ông đã quá mạnh dạn muốn đề cập đến vấn đề chủ quyền trong trường hợp ghép nó vào sự liên quan đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà quên đi rằng đó chỉ là một phái sinh từ chủ quyền toàn vẹn và thực tế của nhân dân trong một quốc gia cụ thể. Thiết nghĩ, khó mà nói chủ quyền đối với nơi nào khác khi mà quyền làm chủ ở chính đất nước mình lại không hề tồn tại. (Ở đây, xin đưa ra một tham chiếu về thuật ngữ này mà người viết cho là hợp lý. Theo nguồn http://vi.wiktionary.org/wiki/chủ_quyền thì Chủ quyền là : “Quyền làm chủ một nước về tất cả các mặt”);

Thứ ba, nếu thừa nhận ý nghĩa của thuật ngữ “Chủ quyền” như vậy, xét thấy cũng phải làm rõ được ai mới là chủ thể thực sự của chủ quyền này. Và tại sao người ta lại tìm mọi cách ngăn cấm một cuộc hội ngộ tri ân phụ nữ ngày 8-3? Tại sao người ta bắt một người phụ nữ chống ngoại xâm bằng phương pháp hòa bình đi cải tạo không qua xét xử? Tại sao người ta không để cho cả hương hồn của những người chiến sỹ anh hùng được tưởng nhớ, tri ân bởi chính những người là đồng chí, anh em và gia đình của họ?

Đang có rất nhiều người chờ đợi câu trả lời hoặc bất cứ một sự cải chính nào của ông Ngọc. Nhưng cũng có một vài người hiểu được thế bí của ông hiện tại. Ông đang đứng trước nhiệm vụ chứng minh cho một bài toán mà mục đích và đề bài đều đã sai: có khoa học thực sự hay không trong một môi trường học thuật không có tự do tư tưởng? Và, có thể, bây giờ ông đã nhận ra sức ép cho mình là gì.

H. A. 
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
3 ảnh trong bài, nguồn: Blog Dzunglam.

BaSam:
* Mời đọc thêm: + Những thông tin đầu tiên về buổi thuyết trình do Ba Sàm đưa trong Tin thứ Bảy, 17/3/2012;  +  ‘Phải nói rõ nội dung câu chuyện’–(BBC). + TS. Nguyễn Quang Ngọc nói về Hoàng Sa–(BBC);  + Xung quanh buổi thuyết trình của ông Nguyễn Quang Ngọc hôm nay –(Nguyễn Xuân Diện); + Bình luận của Ba Sàm, và nhiều độc giả trong phần phản hồi, trong Tin Chủ nhật 18/3/2012; + Một số hình ảnh buổi thuyết trình của GS.TS. Nguyễn Quang Ngọc về Biển Đông (dzunglam); +  MỘT BUỔI THUYẾT TRÌNH VỀ “VẤN ĐỀ CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM Ở TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA” (HDTG);  +  Nhân dân là người có quyền tối thượng về chủ quyền quốc gia - (boxitvn.net).
-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

TIẾT LỘ ĐỘNG TRỜI VỀ BUỔI THUYẾT TRÌNH CỦA ÔNG NGUYỄN QUANG NGỌC

 

Nhân dân là người có quyền tối thượng 

về chủ quyền quốc gia

Hà Đình Sơn
- gửi trực tiếp cho BVN.

Trong buổi sáng ngày 17/03/2012, tại Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội có buổi thuyết trình do GS.TS Nguyễn Quang Ngọc – Viện trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển, Đại học Quốc gia Hà Nội trình bày về "Vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa". Thành phần tham dự khoảng 100 người bao gồm: chủ yếu là các sinh viên, các cán bộ giảng dạy của nhà trường, một số công dân quan tâm đến “Hoàng Sa – Trường Sa”; những người khác. Tại buổi thuyết trình, chủ tọa, các cán bộ giảng dạy của nhà trường và những người tham dự đều nhất trí quần đảo Hoàng Sa cho đến năm 1974 bị Trung Quốc đánh chiếm toàn bộ và 07 đảo đá thuộc quần đảo Trường Sa bị Trung Quốc đánh chiếm năm 1988 và vùng biển liên quan theo luật pháp quốc tế là thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Cuối buổi thuyết trình có sự trao đổi giữa những người tham dự và những người tổ chức và đã có những ý kiến khác nhau về biện pháp đòi lại chủ quyền đã mất ở Hoàng Sa và Trường Sa nói riêng và bảo vệ chủ quyền của Việt Nam tại biển Đông nói chung. GS.TS Nguyễn Quang Ngọc và những người tổ chức buổi thuyết trình đưa ra quan điểm:

1- Hoàng Sa là vấn đề song phương giữa Việt Nam và Trung Quốc; 

2- Trường Sa là vấn đề đa phương giữa Việt Nam, Trung Quốc và các nước liên quan;

3- Không nên đưa vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa ra Tòa án quốc tế, hay Liên hợp quốc vì chưa biết lợi, hại ra sao…;

4- Hiện nay Việt Nam đang là nước yếu, nên chúng ta vẫn không ngừng tuyên bố Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam còn việc đòi lại và bảo vệ chủ quyền như thế nào thì không nên nôn nóng, để đến trăm năm hoặc nghìn năm sau con cháu chúng ta đòi lại cũng vẫn được;

5- Ai có quan điểm khác với quan điểm trên đều là sai trái và chỉ phục vụ mục đích của một số cá nhân.

Việc những người tổ chức buổi thuyết trình đưa ra những quan điểm trên về đòi lại chủ quyền đã mất và bảo vệ chủ quyền đất nước như trên thật là thất vọng, không khách quan, thiếu khoa học. Vì đây là vấn đề lớn, thiêng liêng đối với mọi người dân Việt Nam, liên quan đến các lĩnh vực khoa học lịch sử, pháp lý, chính trị, quân sự… Vấn đề này cần được thảo luận công khai, mở rộng hơn nữa và phải trưng cầu ý dân mới có thể đi đến kết luận thống nhất.

Nhà nước là là đại biểu cho quyền lực của nhân dân nhưng Nhà nước không thể thay thế ý chí của nhân dân. Vấn đề quan trọng như vấn đề chủ quyền quốc gia, Nhà nước phải tiếp thu ý kiến, nguyện vọng của nhân dân hay nói ngắn gọn là Nhà nước phải thực hiện trưng cầu ý dân và thực hiện quyết định của toàn dân chứ không phải là ngược lại là Nhà nước áp đặt ý chí cho nhân dân về vấn đề chủ quyền quốc gia. Bởi các lẽ sau đây:

Thứ nhất: Lợi ích dân tộc, hay lợi ích quốc gia là phạm trù vĩnh viễn. Lợi ích Nhà nước chỉ là nhất thời (hay phạm trù lịch sử). Vì mỗi Nhà nước, mỗi thể chế chỉ có vai trò và tồn tại trong một giai đoạn nhất định của lịch sử dân tộc; quy luật phát triển xã hội là Nhà nước lỗi thời sẽ bị Nhà nước tiến bộ thay thế.

Thứ hai: Ý chí của nhân dân không luôn trùng khít với ý chí của Nhà nước. Vì nhân dân bao gồm nhiều tầng lớp xã hội mà Nhà nước thì luôn bảo vệ lợi ích của giai cấp thống trị. Theo điều 2 Hiến pháp 1992 quy định, Nhà nước hiện nay là Nhà nước của nhân dân, nhưng điều 4 lại quy định Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo Nhà nước. Và thực tế thì cho đến nay chưa bao giờ nhân dân và Đảng là đồng nhất vì mỗi người dân không phải là một Đảng viên. Do đó lợi ích của nhân dân và lợi ích của Đảng không phải là trùng khít. 

Thứ ba: Theo điều lệ của Đảng CSVN năm 2011, thì Đảng lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin làm tư tưởng, làm định hướng cho hành động. Và theo Tuyên ngôn của Đảng cộng sản 1848, trích: “Những người cộng sản chỉ khác với các đảng vô sản khác trên hai điểm: Một là, trong các cuộc đấu tranh của những người vô sản thuộc các dân tộc khác nhau, họ đặt lên hàng đầu và bảo vệ những lợi ích không phụ thuộc vào dân tộc và chung cho toàn thể giai cấp vô sản;”- (chương II- Tuyên ngôn của Đảng cộng sản). Có nghĩa, nếu phải lựa chọn giữa lợi ích dân tộc và lợi ích giai cấp thì các Đảng cộng sản Mác-Lê nin sẽ chọn lợi ích giai cấp của mình.

Thứ tư: Việt Nam đang là một nước yếu, vì vậy muốn bảo vệ chủ quyền quốc gia thì phải trở thành nước mạnh. Muốn trở thành nước mạnh thì không có con đường nào khác là phải dân chủ hóa toàn diện đời sống xã hội của đất nước. Chỉ khi đó mới có thể thu hút, đoàn kết được mọi nguồn lực của người Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài thì mới bảo vệ được đất nước Việt Nam.

Chủ quyền quốc gia quyền tối thượng là thuộc về nhân dân, Nhà nước phải trưng cầu ý dân, không ai có thẩm quyền quyết định thay nhân dân.

Hà Nội, ngày 17/03/2012
H. Đ. S.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
_____________________________

*Nguyễn Xuân Diện: Đơn vị tổ chức buổi thuyết trình là Trung tâm Liên văn hóa - lịch sử do PGS.TS Phan Phương Thảo làm Giám đốc. Bà Phan Phương Thảo là con gái của GS Phan Huy Lê (Chủ tịch Hội Khoa học lịch sử). 

Ông Hà Văn Thịnh (Khoa Sử, ĐH Khoa học Huế) viết:
Nói cho mọi người hiểu thêm một chút: Hơn 10 năm nay, tôi chưa hề gặp GS TS Nguyễn Quang Ngọc, cũng như không có bất kỳ liên hệ nào. Mới đây, Ngọc và GS Phan Huy Lê có đến khoa Sử, Đại học Khoa học Huế, nhưng tôi cố tình tránh mặt vì thực sự, tôi rất buồn với thầy Lê – thầy công nhận, chịu trách nhiệm chính trong việc phong quá nhiều TS, PGS dổm.

   

-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

TS. NGUYỄN HỒNG KIÊN: ĐÃ TỪNG CÓ YÊU CẦU NGƯNG BUỔI THUYẾT TRÌNH

MỘT BUỔI THUYẾT TRÌNH VỀ "VẤN ĐỀ CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM Ở TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA"

TS Nguyễn Hồng Kiên

Từ 16g24 ngày thứ Tư 29/2/2012, website khoa Lịch Sử- Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội đã thông báo về việc Trung tâm Liên Văn hóa – Lịch sử sẽ tổ chức một buổi thuyết trình của GS.TS Nguyễn Quang Ngọc (Viện trưởng viện Việt Nam học và Khoa học phát triển- Đại học Quốc gia Hà Nội) về “Vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa”, vào 8h30 ngày 17/03/2012, tại tầng 8 nhà E, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn.

Ban Tổ chức đã “Trân trọng kính mời các thầy cô giáo và các bạn sinh viên VÀ NHỮNG NGƯỜI QUAN TÂM đến tham dự”

Là cựu sinh viên khoa Lịch Sử, lại cũng rất quan tâm đến vấn đề chủ quyền Biển-Đảo, nhà cháu cũng đã “bấm lịch” để vào trường nghe.


Thật khó có thể kể lại, tường thuật toàn bộ nội dung một buổi thuyết trình hơn 04 tiếng. Mặt khác đó là thành quả của hơn 20 năm nghiên cứu về chủ quyền Biển-Đảo Việt Nam của GS-TS Nguyễn Quang Ngọc.

Chỉ xin ghi lại đây các ĐỀ MỤC của buổi thuyết trình:
- Quá trình từng bước khai chiếm biển Đông
- Xác lập chủ quyền thông qua các hoạt động của các đội Hoàng Sa và Bắc Hải
- Khẳng định và thực thi chủ quyền bằng hoạt động của đội Thủy quân vương triều Nguyễn.
- Vấn đề chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa trong thời Pháp thuộc.
- CHỦ QUYỀN Ở HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA: THỰC TRẠNG VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ ĐANG ĐẶT RA.

Nhà cháu định sẽ xin GS-TS Nguyễn Quang Ngọc cho copy file trình chiếu để về nghiền ngẫm tiếp, cũng như cung cấp tư liệu cho những người không có điều kiện đến nghe trực tiếp, nhưng rồi sau đó lại vội về vì bận việc nên chưa kịp xin.

Tuy nhiên, file trình chiếu chủ yếu cung cấp thông tin trực quan. Cũng chỉ là cái sườn, mà từ đó GS-TS Nguyễn Quang Ngọc đã mở rộng ra, nói thêm rất nhiều vấn đề.

Sáng qua, nhà cháu đã tiếp thu được nhiều thông tin MỚI và RẤT BỔ ÍCH cho bản thân. (Chắc chắn, KHÔNG ÍT… THÌ NHIỀU đó cũng là cảm nhận của hầu hết những người đã tham dự).

Chỉ xin kể ra đây 01 thu nhận cá nhân:

Mặc dù có ‘rào’ rằng chưa up-date được các kết quả nghiên cứu khảo cổ học, GS-TS Nguyễn Quang Ngọc đã cung cấp cho nhà cháu thêm nhiều tư liệu văn bản, bản đồ khẳng định chủ quyền của Tổ tiên chúng ta TỪ RẤT SỚM.

Ví dụ: Các bản đồ quốc tế có GHI RÕ CÁC QUẦN ĐẢO NGOÀI BIỂN LÀ THUỘC VỀ PHẦN ĐẤT LIỀN MIỀN TRUNG VIỆT NAM BÂY GIỜ:

                          Pracel và ĐẤT LIỀN CỦA Pracel

Champa và bãi ngầm (đảo chìm) CỦA Champa

Có thể với các chuyên gia Biển-Đảo, và cả nhiều các bác khác, điều này không mới. Nhưng đây là những tư liệu lịch sử lần đầu nhà cháu được thấy tận mắt.

Nhờ đó, nhà cháu càng thêm VỮNG TIN rằng: Cái đường lưỡi bò kia của Trung Quốc là giả trá, là láo toét. 

Rằng: TQ đòi tranh chấp chủ quyền 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa với chúng ta là Bành trướng, là xâm lược.

Nhà cháu cũng tin rằng không ít người khi được biết thông tin này, tư liệu khoa học này, căn cứ lịch sử này, cũng sẽ nghĩ như nhà cháu.

Chỉ với 01 thu nhận mới ấy cho bản thân, nhà cháu đánh giá cao buổi nói chuỵện của GS-TS Nguyễn Quang Ngọc.

GS-TS Nguyễn Quang Ngọc cho biết: Tuần trước ông vừa tham dự một hội thảo quốc tế về biển đảo ở Bỉ. Đây là hội thảo LẦN THỨ 18 do Hàn Quốc tổ chức Ở NƯỚC NGOÀI. Mà chỉ để bàn về ĐỘC 1 CHUYỆN: Tên gọi của vùng biển phía Đông bán đảo Triều Tiên. Hiện quốc tế quen dùng (theo Nhật Bản) là Biển Nhật Bản (Sea of Japan (日本海 Nihon-kai, Nhật Bản hải). Nhưng người Hàn không chịu, đòi phải đổi gọi là Đông hải (Donghae 동해, 東海). CHDCND Triều Tiên cũng TỰ GỌI, không đòi quốc tế công nhận, là Biển Đông Triều Tiên Chosŏn Tonghae 조선동해, 朝鮮東海 Triều Tiên Đông Hải).

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc cũng đã từng nêu ý kiến phải đề nghị quốc tế ĐỔI KHÔNG GỌI là Biển Nam Trung Hoa, nhưng xem ra ở ta nhu cầu xác nhận chủ quyền từ tên gọi là không lớn.

Ông Nguyễn Duy Chiến (Phó ban Biên giới, bộ Ngoại giao- “người nổi tiếng” khi nói chuyện tại trường cũ của nhà cháu, và rất nhiều nơi khác, về luận điểm TQ cắt cáp tàu thăm dò dầu khí, cướp-phá-giết ngư dân Việt Nam là “Thương cho roi vọt”) thì cho rằng việc đổi tên là không cấp thiết, chả có ý nghĩa gì. (Nhà cháu nghe đồn vì bị trường cháu phản ứng, ông này đã bị kỷ luật.)

Nhưng từ hơn 20 năm nay, GS Trần Quốc Vượng đã BẮT BUỘC chúng cháu, trong bản đồ khảo cổ học, PHẢI VIẾT là Biển Đông.

Chỉ vì MỘT CÁI TÊN BIỂN, người ta chủ trương đầu tư tiền bạc, công sức… đến như vậy. Tranh chấp trên biển Đông của chúng ta LỚN hơn nhiều, vậy mà đã có bao nhiêu hội thảo được tổ chức? Hội thảo quốc tế đã hiếm, hội thảo trong nước càng hiếm hơn.

Cuộc thuyết trình của GS-TS Nguyễn Quang Ngọc hình như cũng là LẦN ĐẦU TIÊN ở một Đại học Việt Nam.

Tuy nhiên, trên phương diện học thuật, sinh hoạt khoa học, nhà cháu không ngờ là cuộc thuyết trình này lại được NHỮNG NGƯỜI QUAN TÂM, quan tâm đến như vậy, theo những cách khác nhau như đã diễn ra.

Những người thực sự muốn hiểu, muốn nghe đã không đến được nhiều, chỉ ngồi hết non 2/3 hội trường lớn trên tầng 8 nhà E, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Thượng Đình, Thanh Xuân, Hà Nội).

Mà nhu cầu, kỳ vọng của những người quan tâm thì thực là lớn.

Tiếc là đây chỉ là  nói chuyện và trao đổi khoa học TRÊN NỀN TẢNG NHỮNG HIỂU BIẾT CHUNG NHẤT ĐỊNH. Một buổi HỌC chính thức cũng không thể quá ôm đồm chứ đừng nói đến một buổi Ngoại khóa, ai có nhu cầu thì tham gia.

Các Cụ răng đen đã dạy: Trăm nghe không bằng một thấy.

Nhà cháu không hiểu vì sao dư luận trên mạng lại quá ồn ã sau 1-2 ý kiến của các bác CHỈ NGHE NÓI LẠI.

BBC tiếng Việt thì THIẾU VĂN HÓA đến mức tung lên mạng một đoạn ghi âm cắt xén không đầu không cuối, có hỏi không chào. Khiến thông tin bị lẫn quá nhiều.. nhiễu từ, dẫn đến đến không ít ý kiến chủ quan, cực đoan.

Nhà cháu xin phép không bàn đến ý kiến của nhà bác H.V.Đ. Vì bác ấy có đến nghe nhưng đã SAI , khi cho rằng: “Việc các triều đại phong kiến thiết lập chủ quyền một cách tự nhiên hoặc việc ông ca ngợi là độc đáo trong phần lớn nội dung, tôi nghĩ chẳng cần đến MỘT BUỔI THUYẾT TRÌNH QUY MÔ như vậy mới nói lên được- http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/03/xung-quanh-buoi-thuyet-trinh-cua-ong.html”.

Tại đó, nhà cháu cũng định có ý kiến, khi GS-TS Nguyễn Quang Ngọc nói về các hình thức THỤ ĐẮC LÃNH THỔ theo luật pháp quốc tế. Ông chú trọng việc Tổ tiên chúng ta đã thụ đắc bằng chiếm hữu. Nhưng nhà cháu thì cho rằng ở đây còn có vấn đề thụ đắc bằng sự tác động của thiên nhiên.

Nhà cháu định hỏi GS-TS Nguyễn Quang Ngọc về chuyện ngay trên bản đồ vệ tinh cũng có thể thấy thềm lục địa nước ta lan sát tới khu vực có 2 quần đảo. Và về chuyện nhà cháu từng được đọc được một nghiên cứu về ảnh hưởng của sông trong đất liền Việt Nam với việc thành tạo các quần đảo ngòai khơi.



Ngoài việc không còn thời gian thì nhà cháu xác định sẽ về tự tìm hiểu. Không phải cái gì cũng được giải quyết trong một sinh hoạt Ngoại khóa cho sinh viên. Nhất là khi hiểu Đại học là Tự học.

Nhà cháu cũng có được nghe có những người không chỉ quan mà còn… Quản Tâm, từng yêu cầu NGƯNG buổi sinh hoạt khoa học này. Nhưng rồi nó vẫn đã diễn ra.

Những người đó không muốn cho mọi người Việt Nam đều biết “Việt Nam chúng ta khẳng định có đủ căn cứ về pháp lý và lịch sử khẳng định rằng quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam“ ( http://www.na.gov.vn/htx/Vietnamese/C1396/C2094/C2121/default.asp?Newid=52750#qzmy4RQThhWf )
hay sao?

Có lẽ họ đã nhận ra đã đi ngược quyết tâm bảo vệ chủ quyền Biển-Đảo của Dân tộc, nên điều VÔ LÝ đã không xảy ra.

Tất cả mọi người dân Việt Nam đều NÊN và CẦN PHẢI ĐƯỢC BIẾT về các căn cứ lịch sử khẳng định quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa là thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Nếu không được biết, không thể tự tin một cách chắc chắn về chủ quyền ấy từ nhiều đời Tổ Tiên, làm sao có thể “đòi hỏi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa “ ( http://www.na.gov.vn/htx/Vietnamese/C1396/C2094/C2121/default.asp?Newid=52750#qzmy4RQThhWf ) như Thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định trước Quốc hội?

Kết thúc buổi thuyết trình, GS-TS Phạm Xuân Hằng (nguyên Hiệu trưởng ĐH KHXH&NV, nguyên Trưởng ban Tuyên Giáo Thành ủy Hà Nội) đã phát biểu khẳng định chính ông cũng thu nhận được nhiều hiểu biết mới (dù ông từng là người đã đi thuyết trình về vấn đề này ở nhiều cấp, cho nhiều đối tượng). Ông cũng cho rằng những sinh hoạt khoa học tương tự là rất cần thiết KHÔNG CHỈ CHO SINH VIÊN, MÀ CHO MỖI CÔNG DÂN VIỆT NAM.

Và nhà cháu cũng như hầu hết mọi người có mặt đều tán đồng điều GS-TS Phạm Xuân Hằng nói, rằng: Cần có nhiều hơn những buổi thuyết trình như thế này trong tương lai, để mọi người hiểu rõ, hiểu sâu các vấn đề liên quan.

Nhà cháu thì hiểu câu châm ngôn về sự Nóng/Lạnh của con người thế này: Những trái tim và cái đầu Lạnh nên/cần được bơm máu Nóng. Những trái tim đã Nóng thì cái đầu nên/cần tự làm Nguội bớt, tránh ‘bốc hỏa’.


Tất cả mọi người Việt Nam nên làm sao để các buổi sinh hoạt khoa học, thuyết trình, hội thảo “VỀ CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM VỚI CÁC QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA” tiếp tục được tổ chức nhiều hơn, rộng rãi hơn, để thông tin đến với nhiều người hơn, cả ở trong và ngoài nước.
Mong thay !
© Gốc Sậy 2012
-->đọc tiếp...

MỘT SỐ HÌNH ẢNH BUỔI THUYẾT TRÌNH CỦA GS.TS NGUYỄN QUANG NGỌC

Blog DzungLam:

Một số hình ảnh buổi thuyết trình của GS.TS. Nguyễn Quang Ngọc về Biển Đông

Sáng nay tại Hội trường tầng 8 nhà E, Trường ĐHKHXH & NV, ĐHQG Hà Nội, GS.TS. Nguyễn Quang Ngọc, Viện trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học Phát triển, ĐHQG Hà Nội đã có bài thuyết trình khoa học dài hơn 3 tiếng đồng hồ về những chứng cứ lịch sử xác nhận chủ quyền không thể tranh cãi và bác bỏ của Việt Nam đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa nói riêng và Biển Đông nói chung. Đây là những sử liệu khoa học và khách quan thể hiện tâm huyết và công sức của ông và của nhiều nhà khoa học.khác .Bài thuyết trình và những thảo luận sau đó một mặt cho thấy sự cần thiết phải có những chương trình nghiên cứu sâu, rộng kết hợp nhiều ngành khoa học, nhiều lĩnh vực khác nhau trong nghiên cứu chủ quyền biển đảo nói riêng và chủ quyền lãnh thổ nói chung, mặt khác cần có chiến lược tầm quốc gia để phổ biến những tư liệu khoa học xác định chủ quyền và giáo dục tinh thần yêu nước cho mọi thế hệ người dân Việt Nam.

CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM ĐỐI VỚI HAI QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA LÀ THIÊNG LIÊNG VÀ KHÔNG AI, KHÔNG THẾ LỰC NÀO CÓ THỂ PHỦ NHẬN!
Tên của bài thuyết trình khoa học 
.
 GS.TS. Nguyễn Quang Ngọc
.
Khoảng 400 người tham dự, bên cạnh sinh viên và giảng viên của Trường còn có các bạn trẻ ở một số nơi đến nghe thuyết trình 
.
Nội dung chính của bài thuyết trình  
 .
Thực trạng hiện nay về TS và HS 
 .


Rất nhiều bằng chứng khoa học và khách quan về quá trình khai thác Biển Đông và chủ quyền không thể tranh cãi được của Việt Nam đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa
 .
 Slide cuối của bài thuyết trình và đồng thời cũng là tuyên ngôn của nhà khoa học về vấn đề chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải thiêng liêng của TỔ QUỐC VIỆT NAM

Lâm Thị Mỹ Dung

Đính chính về số người tham dự  
Số người tham dự khoảng 1/2 hội trường tức khoảng gần 200 người, tổng sức chứa của HT này là 400 người, nhưng hôm qua được ngăn đôi, do vậy có sự nhầm lẫn số người  tham dự. Xin chân thành cáo lỗi và cám ơn TS. Nguyễn Hồng Kiên đã nhắc người viết bài này.
(Blog của PGS.TS Khảo cổ học Lâm Thị Mỹ Dung)

-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

XUNG QUANH BUỔI THUYẾT TRÌNH CỦA ÔNG NGUYỄN QUANG NGỌC HÔM NAY

Giáo sư Nguyễn Quang Ngọc. Ảnh: lấy từ BBC
WEBSITE KHOA LỊCH SỬ ĐƯA TIN:
Buổi thuyết trình:
"Vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa"

Website Khoa Lịch sử xin trân trọng thông báo: Trung tâm Liên Văn hóa - Lịch sử sẽ tổ chức một buổi thuyết trình với nội dung: "Vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa"

Người thuyết trình: GS.TS Nguyễn Quang Ngọc
(Viện trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển, ĐH Quốc gia Hà Nội)

Thời gian: 8h30 ngày 17/03/2012.
Địa điểm: Tầng 8 nhà E, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, 
336 Nguyễn Trãi, Q, Thanh Xuân, HN

Trân trọng kính mời các thầy cô giáo và các bạn sinh viên và những người quan tâm đến tham dự.

Thông tin từ trang Anh Ba Sàm:
NÓNG MÁU! 9h30′ – Theo TS Nguyễn Xuân Diện cho biết, buổi thuyết trình về “Vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa” do GS-TS Nguyễn Quang Ngọc thực hiện lúc này đang diễn ra tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Tuy nhiên, nội dung thuyết trình đã bị khống chế hoàn toàn, không có một chi tiết nào đề cập tới tranh chấp biển đảo với Trung Quốc. Phần đầu chương trình là về chủ quyền biển đảo thời Pháp thuộc, trình bày một số tấm bản đồ cổ và các thuật ngữ.

Đó là nội dung cho tới 9h15′. Có lẽ để tránh gây … sốc cho những con tim vẫn mãi  tin yêu và cung cúc với “thiên đường XHCN” Trung Hoa, nên nội dung tranh chấp với Trung Quốc sẽ để ở phần sau thì sao? Hề hề!

12h30′ – TS Nguyễn Xuân Diện cho biết buổi thuyết trình đã kết thúc, hầu như chỉ có sinh viên tham gia trong hơn 100 người dự, không có một chữ “Trung Quốc” nào được nhắc đến. Vậy thì Ba Sàm xin gửi một câu hỏi tới ông Nguyễn Quang Ngọc, cũng như những ai rơi vào tình cảnh tương tự: nếu thực sự phải chịu áp lực nào đó để không đề cập chút nào tới tranh chấp Việt Nam – Trung Quốc trên Biển Đông, thì ông có tự vấn mình rằng có nên tổ chức một cuộc thuyết trình như vậy hay không? Bởi nếu đúng như nội dung sáng nay [được phản ánh] thì ông đang dối trá với sinh viên của mình rồi.

16h10′ – Một độc giả phản hồi: “Theo thông tin mới nhận được, thì ông Ngọc có nhắc đến Trung Quốc. Một người tham gia đã quay lại video đầy đủ nên trắng đen sẽ rõ ngay thôi!!!”

Và phản hồi của blogger Gốc Sậy-TS Nguyễn Hồng Kiên: “Thưa bác Ba và mọi người, nhà cháu có đến nghe. Rất nhiều thông tin BỔ ÍCH. Sau phần thuyết trình, còn có cả trao đổi. Xin được nhắc lại lời kết mà nhà cháu tâm đắc: “Chúng ta nên giữ trái tim nóng và cái đầu lạnh!” . Nhà cháu sẽ xin có bài về buổi nói chuyện này.”.

Ghi chú của NXD: Thông tin trên, do một người đến dự thuyết trình cho NXD biết.

BBC hỏi chuyện GS. Nguyễn Quang Ngọc ngay sau khi kết thúc buổi thuyết trình: 
Phải nói rõ nội dung câu chuyện'
Audio phỏng vấn mời bấm tại đây.

Giáo sư thuyết trình về chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa bác bỏ thông tin trên mạng rằng ông chịu áp lực.

Viện trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển, GS. TS Nguyễn Quang Ngọc, vừa hoàn tất bài thuyết trình tại trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn, Hà Nội sáng thứ Bảy, 17/3.

Sau đó, trên mạng internet xuất hiện một số ý kiến cáo buộc rằng nội dung thuyết trình đã bị khống chế và không có một chi tiết nào đề cập đến tới tranh chấp biển đảo với Trung Quốc.

'Không bị áp lực'

Trả lời phỏng vấn BBC chiều 17/3, GS.TS Nguyễn Quang Ngọc bác bỏ thông tin trên mạng rằng ông "không nhắc hai chữ Trung Quốc" trong bài phát biểu.

“Người ta xuyên tạc. Tôi không có áp lực nào cả. Ở đây tôi minh chứng về lịch sử chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa," ông Ngọc nói.

“Bài thuyết trình của tôi là một câu chuyện lịch sử về chủ quyền của Hoàng Sa ở Việt Nam.”

“Mặc nhiên là tôi có nói tới Trung Quốc. Tuy nhiên, đây không phải là đối tượng chính để tôi nói trong hôm nay.”

Giáo sư khẳng định ông “chỉ nói về sự thực lịch sử liên quan đến chủ quyền Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa".

Điểm tôi nhấn mạnh chính là giai đoạn chưa có tranh chấp, tranh biện,” GS.TS Nguyễn Quang Ngọc nói thêm.
"Điểm tôi nhấn mạnh chính là giai đoạn chưa có tranh chấp, tranh biện. Trước năm 1909, tôi không tìm thấy một tư liệu nào nói đến cái gọi là chủ quyền của Trung Quốc trên những quần đảo này."

GS. TS Nguyễn Quang Ngọc
“Trước năm 1909, tôi không tìm thấy một tư liệu nào nói đến cái gọi là chủ quyền của Trung Quốc trên những quần đảo này.”

“Trung Quốc chỉ có một ứng xử duy nhất đó là tránh tất cả vùng quần đảo nguy hiểm này.”

Thông tin lan truyền trên mạng ở Việt Nam hiện nay ngày càng nhanh hơn, nhưng dường như cũng đặt ra vấn đề về độ tin cậy.

Tiến sĩ Ngọc nhận định: “Chúng ta phải nói rõ với nhau rằng nội dung câu chuyện là gì.”

“Ở đây, tôi nói đến vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở trên các quần đảo giữa Biển Đông trong giai đoạn Việt Nam chưa có tranh chấp, tranh biện.”

"Ai đến dự mà lại nói như vậy, có thể họ không hiểu hoặc họ không nghiêm túc," ông Ngọc phê phán.


Một người tham dự thuyết trình thưa lại với ông Ngọc:
Đôi điều thưa lại với ông Nguyễn Quang Ngọc

Chúng tôi đến với buổi thuyết trình của ông sáng ngày 17 tháng 3 năm 2012 với tâm thế của những người Việt Nam chân chính. Chủ đề chính của buổi thuyết trình là: “Vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa”. Trong một bối cảnh mà tất cả chúng ta đều nhận thấy một sự thờ ơ đến tàn nhẫn khi những người Anh hùng ở Gạc Ma năm 1988 bị lãng quên và bằng mọi cách bị buộc phải lãng quên. Chắc hẳn ông Ngọc và một số người khác thừa hiểu hai chữ “Chủ quyền” trong buổi hội thảo này có ý nghĩa như thế nào. Đơn giản là chúng tôi chờ đợi mọi thứ được nói ra, một ai đó dám nói ra bằng con mắt khoa học và trái tim nhân văn cũng rất chân chính.

Nhưng tôi đã ngán ngẩm và rùng mình khi nhìn thấy trong mục lục nội dung của ông không hề có phần nào ngụ ý hoặc cụ thể nói về việc tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc. Tôi cho ông có ý đặt trọng tâm vào vấn đề chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam thời kỳ thuộc Pháp. Có lẽ ông có một ngụ ý khác mà tôi không đoán biết được. Nhưng tôi cho rằng không thể cho là đầy đủ và nghiêm túc khi nhắc đến chủ quyền của các quần đảo này mà không nhắc, thậm chí phải là Trọng tâm, đến những tranh chấp đó. Việc các triều đại phong kiến thiết lập chủ quyền một cách tự nhiên hoặc việc ông ca ngợi là độc đáo trong phần lớn nội dung, tôi nghĩ chẳng cần đến một buổi thuyết trình quy mô như vậy mới nói lên được.

Thứ nhất, lịch sử tồn tại của vấn đề Chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa là một lịch sử hết sức rõ ràng và không cần thêm bớt. Trong tâm khảm người Việt, Trường Sa và Hoàng Sa là máu, là thịt, là phên giậu, là tiền đồn của Tổ quốc. Sự bổ cứ nào đó chỉ là tô điểm cho sự thật chứ không nhất thiết là từ đó mới nói ra sự thật.

Thứ hai, xét cho cùng, chỉ có vấn đề tranh chấp chủ quyền hai quần đảo này mới là những gì chính xác nhất chúng ta cần nói đến, và chúng tôi mong ông nói đến bằng một bản lĩnh khoa học vượt lên mọi sức ép vô hình hoặc hữu hình. Vì sao? Bởi vì trên thực tế, cái sự tranh chấp đó nó nói lên quá nhiều điều. Nó nói đến bản chất mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc trong toàn bộ giai đoạn thế kỷ XX nói riêng đến nay. Nó nói đến sự trái ngược trong quan niệm và thái độ giữa người cầm quyền và nhân dân gần đây mọi người đều biết.

Thứ ba, thưa ông, ông có biện minh rằng bài thuyết trình của ông không nói đến vấn đề tranh chấp, không nói đến máu đổ, người chết, đến mất lãnh thổ, mất chủ quyền. Hẳn nhiên ông không sai khi biện minh rằng ông có nói đến hai từ “Trung Quốc”. Nhưng nói ra một từ khác hẳn nói ra một vấn đề. Mà cái chúng tôi, nhân dân, chờ đợi không phải là việc ông có nói đến hai chữ “Trung Quốc”. Chúng tôi cần nói đến vấn đề Trung Quốc trong mối quan hệ với Việt Nam. Đến vấn đề là người “đàn anh” cái thứ được ca ngợi trong mối quan hệ với chúng ta là “môi hở răng lạnh” đó đã lăm le cướp đoạt, giết hại, đã “cắn nát môi” như thế nào. Dĩ nhiên, nếu ông bàng quan với mấy chuyện cắt cáp, đánh đuổi ngư dân, bắt người đòi tiền chuộc… thì đành một nhẽ. Đằng này…Cái chúng tôi cần là một sự thức tỉnh, chứ không tiếp tục là một sự im lặng hèn hạ và đáng sợ kia nữa!

Ông có nói rằng, buổi thuyết trình mang một ý nghĩa khoa học thuần túy. Nếu nó là khoa học với ý nghĩa chân chính như vậy, tại sao lại phải né tránh, phải đặt lệch trọng tâm để một cuộc động đất bị coi là đánh vỡ một chiếc cốc?

Xin gửi đến ông đôi lời như vậy để ông và ai đó hiểu rằng, chúng tôi không mù quáng khi nói lên lời của mình, những lời không bị kiểm duyệt và không thể bị kiểm duyệt.

H.V.Đ

Nguyễn Xuân Diện:

Như vậy, sau khi đọc và nghe bài PV của ông Nguyễn Quang Ngọc trên BBC, thì những điều mà NXD được thông tin về buổi thuyết trình hôm nay là chính xác. GS Ngọc nói rõ rằng ông chỉ quan tâm đến giai đoạn chưa có tranh chấp mà thôi.

Riêng chuyện Giáo sư Nguyễn Quang Ngọc có bị áp lực nào không, thì phải đợi các thông tin tiếp theo. Song cho dù thế nào, thì với tôi, mọi nỗ lực của ông đều rất đáng trân trọng. Tôi đã được nghe ông phát biểu tại 2 cuộc hội thảo về Biển Đông và qua đó thấy rất rõ các phát biểu của ông là thẳng thắn và có trọng lượng*.

*Xem thêm bài và ảnh trên Tuổi Trẻ Cuối tuần:


Tại hội thảo ngày 16-3. Từ trái qua: TS Nguyễn Quang Ngọc (Viện Việt Nam học và khoa học phát triển), ông Dương Danh Dy (nguyên tổng lãnh sự tại Quảng Châu), TS Nguyễn Nhã (Hội Sử học VN), TS Nguyễn Xuân Diện (Viện Nghiên cứu Hán Nôm)

tại nguồn: Tuổi Trẻ Online.

 
-->đọc tiếp...