Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tường Thụy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tường Thụy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

TRƯỜNG ĐH CÔNG NGHIỆP THỰC PHẨM ĐUỔI HỌC SV NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN


 Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm đuổi học 
sinh viên Nguyễn Phương Uyên
.
Ngày 29/11/2013, Trường ĐHCNTP TP HCM ra quyết định buộc thôi học đối với sinh viên Nguyễn Phương Uyên.

Lý do họ đưa ra là Phương Uyên đã vi phạm pháp luật của nước CHXHCNVN.

Căn cứ họ ra quyết định là qui chế đối với học sinh sinh viên, bản án phúc thẩm ngày 16/8/2013 xử Phương Uyên 3 năm tù treo và công văn của Vụ trưởng Vụ công tác học sinh sinh viên Bộ Giáo dục và Đào tạo.

Chưa rõ bản qui chế đối với học sinh sinh viên của Bộ Giáo dục và Đào tạo, công văn của Vụ công tác HS, SV như thế nào nhưng khả năng nếu trường ĐHCNTP có căn cứ đúng thì qui chế của Bộ GD và ĐT còn khắc nghiệt hơn cả Bộ luật hình sự vì theo bộ luật hình sự, nhiều trường hợp bị án tù, sau khi ra tù có thể bị đình chỉ đảm nhiệm chức vụ từ 1- 5 năm, chứ không cấm vĩnh viễn.

Luật thi hành án hình sự không hề có điều khoản nào cấm người đang thi hành án treo tiếp tục học tập. Ngược lại còn bỏ ngỏ khả năng họ có thể được theo học phổ thông, đào tạo nghề. Điều 65, khoản 3 qui định:

Người được hưởng án treo được cơ sở giáo dục phổ thông, giáo dục nghề nghiệp tiếp nhận học tập thì được hưởng quyền lợi theo quy chế của cơ sở đó.

Trong khi đó, quyết định của trường ĐHCNTP TP HCM buộc thôi học đối với Nguyễn Phương Uyên là vĩnh viễn.

Đây là một quyết định vô nhân đạo, nhằm bịt kín tương lai của sinh viên Nguyễn Phương Uyên khi cuộc đời của Uyên tất cả còn ở phía trước, mặc dù không biết Phương Uyên có ý định theo học nữa hay không.


u2
5/12/2013
N.T.T
(Văn bản do gia đình cung cấp)


-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

NHỮNG THỦ ĐOẠN CỦA CHÍNH QUYỀN ĐỐI VỚI NGƯỜI DÂN TRỊNH NGUYỄN


Những thủ đoạn của chính quyền đối với 
người dân Trịnh Nguyễn

Trương Văn Dũng. 

Trước sự đấu tranh mạnh mẽ của người dân Trịnh Nguyễn, không cho xây dựng nhà máy xử lý nước thải ngay tai khu dân cư chính quyền địa phương đã dùng rất nhiều thủ đoạn để đối phó với bà con.

Ngày 10/10/2011, khoảng 3h sáng họ lén lút điều 2 ô tô chở vàng mã đến khu đất cưỡng chiếm thắp hương động thổ. Sáng ra người dân hỏi họ, họ nói đi tìm mộ. Đến 6h sáng họ mang vào chùa thắp hương.

7h cùng ngày họ đưa các lực lượng chức năng đến giải ngân tại nhà văn hóa, từ ngày 10-15/10/2011 nhưng không một ai ra lấy tiền.

Tiêp đến đợt 2 từ ngày 15-20, họ mang tiền ra ủy ban nhân dân phường Châu Khê nhưng cũng không ai lấy tiền.

Những ngày sau đó, họ dùng biện pháp đi vận động các nhà có đảng viên, các nhà có xưởng sản xuất để đe dọa, nếu không lấy tiền sẽ ra khỏi đảng hoặc sẽ cắt điện sản xuất. Ở trường hợp này coi như ” bất khả kháng”, một số hộ dân có xưởng sản xuất phải lấy tiền đền bù. Có những trường hợp có con đi làm ở cơ quan nhà nước, họ đe dọa sẽ đuổi việc nếu không lấy tiền đền bù.


Tháng 9/2012, chính quyền đã khai trừ 1 số đảng viên ra khỏi đảng vì đã không nhận tiền đền bù, trong đó có bà Ngô Thị Đức. Bà là vợ liệt sĩ 47 năm tuổi đảng, sau khi ông hy sinh, bà đã ở vậy thờ chồng nuôi con. Quyết định khai trừ bà ra khỏi đảng vào ngày 24/9/2012.

Đặc biệt ngày 16/11/2012, ông chủ tịch phường Châu Khê Đỗ Văn Hiền dẫn đầu đoàn cưỡng chế, cho công an đánh bà Cao Thị Lụa vợ liệt sĩ bị chảy máu đầy mặt, phải đưa đi bệnh viện cấp cứu. Sự việc này chính quyền phủi tay vô trách nhiệm.

Đến trung tuần tháng 4, sang tháng 5/2013, họ liên tục phát loa với tiêu đề xây dựng nhà máy xử lý nước thải từ sáng cho đến khuya , công an vào làng chụp ảnh khủng bố người dân.

Ngày 17/5/2013, công an bộ đội vây làng áp sát đe dọa người dân. Những nhà nào nhận tiền đền bù rồi hoặc nhà có đảng viên, họ ép phải để cho công an bộ đội ăn ở tại những nhà dân nói trên, mục đích để theo dõi, vận động, phân tán người dân, làm cho người dân vô cùng khiếp sợ.

Ngày 14/6/2013, tổ cưỡng chế cùng xã hội đen vào làng, vừa vận động vừa đe dọa, Họ đưa lực lượng vào khu đất cưỡng chiếm nhưng đã bị bà con ngăn cản bằng cách ngồi chật kín như nêm, không cho họ đi qua.

Ngày 16-6-2013 chính quyền đã chỉ thị đến các trường tiểu học, phổ thông trung học. Các hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm quán triệt không cho các cháu tham gia giữ đất cùng bà con, nếu cháu nào tham gia giữ đât sẽ bị hạ điểm hoặc đuổi học. Sự việc này cho thấy chinh quyền đã không từ thủ đoạn nào.

Tôi nhớ cách đây 1 tháng truyền hình VTV1 đưa tin thời sự lúc 19h: ”Theo quyết định của thủ tướng chính phủ, năm học 2012-2013 sẽ đưa giáo trình chống tham nhũng vào giảng dậy cho các cháu”. Vậy quyết định của thủ tướng và các hành xử của chính quyền có mâu thuẫn với nhau không đây.

Cùng ngày đó, ông Đỗ Viết Lượng phát biểu trên truyền hình nói rằng ông ủng hộ đường lối chủ trương của đảng xây dựng nhà máy xử lý nước thải ngay khu dân cư. Kịch bản này quá quen thuộc đối với những người biểu tình yêu nước và những nhà bất đồng chính kiến. Ngay sau đó chính quyền thưởng ông Đỗ Viết Lượng 6 triệu đồng (tôi có hỏi bà con sao biết ông Đỗ viết Lượng được thưởng 6 triệu đồng, bà con trả lời: ”Vợ chồng ông Lượng chia tiền không đều nên cãi chửi nhau, thông tin bị lộ ra ngoài nên bà con biết).

Đỉnh điểm chiều ngày 18/6/2013, chính quyền đã huy động một lực lượng cảnh sát cơ động, trang bị vũ khí đến tận răng, đổ bộ vào khu đất, bị bà con ngăn cản. Họ dùng biện pháp đánh kín, dùng dùi cui thọc vào mạng sườn, mấy người dân bị ngất phải đưa đi cấp cứu, chân họ đi giày công vụ cố tình xéo lên chân các cháu nhỏ. Những ai có máy quay phim giơ ra chụp họ thì bị họ giật (sự việc này chúng tôi đã ghi lại và có nhân chứng).

Chiều ngày 19/6/2013, ông phó chủ tịch phường Trần Văn Thắng dẫn đầu đoàn cưỡng chế tiến vào khu đất, lại bị bà con ngăn cản. Ông Trần Văn Thắng lấy lý do đưa đoàn vào để thu giữ các cờ đỏ sao vàng, cờ búa liềm vì bà con cắm sai nơi quy định, bà con có hỏi lại ông Thắng “cắm như nào thì mới đúng quy định, ông có văn bản cắm cờ ở đây không? Tất nhiên là ông Thắng không trả lời được.

18h30 cùng ngày ông mới chịu rút quân.

Liên tiếp trong những ngày 20, 21, 22/6, loa phát thanh của phường phát chính quyền sẽ cải tạo đê để phục vụ bà con tránh bão lụt. Ngay sau đó họ dùng các xe ben suốt ngày đêm đổ cát xuống chân đê, về phía ruộng của bà con canh giữ. Bà con nghi vấn: tại sao chính quyền chỉ dùng cát đắp thân đê? Từ trước đến nay có đắp đê bằng cát bao giờ đâu?

Họ làm ngày làm đêm, chưa bao giờ họ làm việc trách nhiệm, “lo cho dân” như thế này. Ngay ngày hôm sau có người hỏi ông Trần Văn Thắng văn bản cải tạo đê của chính quyền đâu, cho chúng tôi xem, ông Thắng trả lời người dân không đủ thẩm quyền. Người dân nói chính sách của đảng và nhà nước đề ra “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” tại sao anh bảo chúng tôi không đủ thẩm quyền? Ông Thắng không trả lời bèn quay mặt đi nơi khác đánh trống lảng.

Từ những nghi ngờ có cơ sở nêu trên, bà con đã nhóm họp với nhau lại đặt ra rất nhiều giả thiết. Cuối cùng đi đến kết luận, muốn xâm nhập vào khu đất của bà con, họ phải dùng một lượng cát rất lớn, khi đã đủ số lượng cát, họ sẽ nhằm vào đêm mưa to gió lớn , khi bà con mất cảnh giác, họ sẽ dùng xe ủi để mở đường, xung quanh ruộng họ sẽ chắn hàng rào, dây thép gai, đố ai mà vào được. Nếu ai gỡ hàng rào mà vào, họ sẽ quy cho tội phá hoại tài sản xã hội chủ nghĩa. Từ những nhận định như trên, bà con đã triển khai ngay lập tức, không cho xe chở cát vào. Ông Trần Văn Thắng lại tiếp tục dùng loa ra rả vận động bà con tránh ra để đưa xe chở cát vào thi công nhưng bà con nhất định không ra (sự việc này không thấy họ đưa lên TV , họ sợ xấu hổ với nhân dân cả nước). Việc này họ đã bị thất bại.

Rạng sáng ngày 24/6/2013, lợi dụng đêm mưa to gió lớn, chính quyền đã huy động lực lượng chặt hết các cành cây dưới chân đê không cho bà con ngồi dưới bóng mát canh giữ đất. Họ để 5 chai axit cực mạnh để đe dọa khủng bố người dân.

Mấy ngày sau trên truyền hình cả nước, ông quỹ chủ tịch xã Từ Sơn phát biểu, trong đó có câu “Chúng tôi sẽ cương quyết xử lý khu đất Trịnh Nguyễn đến tận cùng, chúng tôi sẽ không dùng lực lượng công an, chỉ vận động tuyên truyền thuyết phục bà con” . Từ câu nói này của ông chủ tịch, bà con đã cảnh giác. Quả nhiên những ngày sau đó họ đã cho xã hội đen vào làng, dùng những tên chỉ điểm chỉ mặt những người nào chống đối. Đây là một hành động không có gì mới, bà con vẫn không sợ.

Ho tiếp tục đổi chiến thuật “CỞI NÚT DÂY “. Họ âm thầm đến từng nhà vận động ép bà con nhận tiền đền bù, bà con khóa cổng ngoài không cho họ vào, nếu họ vào đột xuất không kịp khóa cổng. nếu để cho họ cởi được 23 nút dây, coi như họ đã thành công, công việc canh giữ của bà con sẽ trở thành công cốc. Bà con báo những nhà hàng xóm xung quanh đến để phản đối cách làm mờ ám của họ.

Cho đến 9h sáng ngày 4/7/2013, họ đã dùng bọn xã hội đen dùng axit tạt vào bà Đỗ Thị Thiêm khi bà đến nhà mẹ đẻ ở 88 đường Yên Phụ Hà Nội (xin nói thêm bà Thiêm là người đứng đầu đơn , bà là người rất kiên cường và can đảm, có thể nói bà là thủ lĩnh tinh thần bà con nhân dân Trịnh Nguyễn nên bọn chúng nhắm vào bà với ý đồ đánh rắn dập đầu. Tại bệnh viện tôi có hỏi bà: “Sự việc này bà có nghi ai không?” Bà không đắn đo khẳng định “sự việc này có bàn tay của chính quyền chỉ đạo trả thù tôi vì trước hôm tôi gặp nạn họ gây sức ép với tôi, thuyết phục tôi rút đơn, đe dọa tôi hàng ngày, tôi đi đến đâu họ luôn luôn cử người theo dõi”. Từ những điều nêu trên cho thấy chính quyền đã không từ 1 thủ đoạn nào dùng mọi cách nhưng vẫn không khuất phục được bà con cuối cùng họ phải dùng một cách hèn hạ, bỉ ổi, độc ác, dã man nhât đối với bà Đỗ thị Thiêm.

Không biết sau này họ còn sử dụng những trò bẩn thỉu, dã man như thế nào nữa.



 


 

 

 

 

 

 

 


Bà Ngô Thị Đức với quyết định khai trừ ra khỏi đảng


Bà Cao Thị Lụa vợ liệt sĩ bị chảy máu đầy mặt, phải đưa đi bệnh viện cấp cứu


Chị Đỗ Thị Thiêm bị tạt a xít phải nhập viện

Cháu học sinh bị “giày công vụ giẫm vào


Vỏ chai vứt lại, sau khi sử dụng nó để chặt cây mà bà con không biết


.Ngày 8/7/2013
Bài và ảnh: Trương Văn Dũng
Nguồn: Blog Nguyễn Tường Thụy














-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

THẤY GÌ QUA CÁO TRẠNG VỤ ÁN HAI SINH VIÊN PHƯƠNG UYÊN VÀ NGUYÊN KHA?

Thấy gì qua cáo trạng vụ án
hai sinh viên của Vin kiểm sát Long An?
 NGUYỄN TƯỜNG THỤY
.
"Nếu cho là Việt Nam Cộng hòa là kẻ thù của cộng sản Việt Nam đi thì ngoài ra, còn nhiều kẻ thù khác nữa chứ. Ví dụ Trung Quốc, Hoa Kỳ, Pháp… Thậm chí, Trung Quốc còn là kẻ thù truyền kiếp của VN hàng ngàn năm nay. Ấy thế mà người ta bố trí cho trẻ em mang cờ Trung Quốc, lại thêm vào đó một ông sao con con nữa để đón lãnh đạo Trung Quốc nhưng không thấy ai bị đưa ra tòa. Nếu Kha, Uyên dán cờ Trung Quốc thì sao nhỉ? Chắc chắn người ta không đưa vào cáo trạng mà có khi còn được khen nữa là khác".

Ngày 16/5/2013 hai sinh viên Đinh Nguyễn Kha và Nguyễn Phương Uyên ra tòa.
Trừ hành vi “chế tạo, thử nghiệm vật liệu gây nổ” của Đinh Nguyên Kha còn treo lại thì hai sinh viên này ra tòa với cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước …” theo theo điểm c, khoản 1, điều 88 BLHS.

Điểm c, khoản 1, điều 88 như sau: 

Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. 

Tôi kiên nhẫn đọc hết 9 trang cáo trạng của Viện kiểm sát Long An với giả thiết bản cáo trạng là đúng để xem hành vi của 2 sinh viên này như thế nào. Nhưng mấy tờ truyền đơn mà Viện kiểm sát Long An dẫn ra không thấy tờ nào mang nội dung tuyên truyền chống nhà nước mà chỉ thấy nhắc đến truyền đơn mang nội dung chống Đảng (CSVN). Chỉ thấy nói hai em tuyên truyền chống Nhà nước một cách chung chung và có thể là áp đạt nếu không có bằng chứng.

Tất nhiên, VKS Long An không thể dẫn ra hết các truyền đơn mà hai em đã rải. Nhưng theo tôi, nếu có truyền đơn mang nội dung chống nhà nước thì họ sẽ trưng ra trước, tội gì đưa ra một bản cáo trạng mơ hồ không thuyết phục. Trên một số trang mạng hồi hai sinh viên này bị bắt, có đưa ra một số truyền đơn, không biết có phải do hai em rải không nhưng cũng không có tờ nào mang nội dung chống Nhà nước.

Hay là VKS Long An có chứng cứ nhưng không dẫn ra. Nếu như vậy thì ý kiến của tôi trong bài viết này hãy xem như lời bàn với giả thiết Kha, Uyên chỉ in và rải truyền đơn mang nội dung tuyên truyền chống Đảng CS.

Trong vụ án này, để xét Kha, Uyên có phạm tội hay không thì phải xét đến NÔI DUNG truyền đơn mà hai em đã rải.

Nếu truyền đơn có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước thì mọi hành vi khác trong giai đoạn chuẩn bị hãy xét đến.

Ngược lại, nếu không có nội dung tuyên truyền chống nhà nước thì mọi hành vi khác như nhận tiền, in và rải truyền đơn, chụp ảnh cũng không cần xét đến.

Vì sao?

-   Vì việc nhận tiền của ai đó, nhờ làm một việc không phạm tội thì đương nhiên việc nhận tiền không có tội

-   Việc rải truyền đơn cũng thế. Nếu không mang nội dung chống nhà nước thì hành vi rải truyền đơn của Uyên Kha chẳng khác nào hành vi của các nhân viên tiếp thị đứng ở các giao lộ có đèn điều khiển giao thông để phát tờ rơi cho người đi đường.

Cần lưu ý là bản cáo trạng nêu ra hai việc chẳng liên quan đến tội danh Viện kiểm sát cáo buộc:

-  Một là làm và dán cờ vàng ba sọc mà Phương Uyên ghi chú là Đại Nam quốc kỳ và Cờ quốc gia Việt nam.

Đây là những chính thể từng tồn tại trong lịch sử. Nếu cho là Việt Nam Cộng hòa là kẻ thù của cộng sản Việt Nam đi thì ngoài ra, còn nhiều kẻ thù khác nữa chứ. Ví dụ Trung Quốc, Hoa Kỳ, Pháp… Thậm chí, Trung Quốc còn là kẻ thù truyền kiếp của VN hàng ngàn năm nay. Ấy thế mà người ta bố trí cho trẻ em mang cờ Trung Quốc, lại thêm vào đó một ông sao con con nữa để đón lãnh đạo Trung Quốc nhưng không thấy ai bị đưa ra tòa. Nếu Kha, Uyên dán cờ Trung Quốc thì sao nhỉ? Chắc chắn người ta không đưa vào cáo trạng mà có khi còn được khen nữa là khác. Dị ứng với cờ ba sọc, phải chăng, lá cờ đó ám ảnh, ăn sâu bào mỗi nơ ron thần kinh của họ? Như thế, cứ ra rả kêu gọi hòa hợp dân tộc sao đây?

-  Mỉa mai hơn, bản cáo trạng còn nêu ra truyền đơn dùng máu pha loãng viết trên vải trắng “có nội dung không hay về Trung Quốc”. Hàng ngày, các cơ quan truyền thông Việt Nam có bao nhiêu bài viết có nội dung không hay về nước này nước nọ thì đã sao. Sao cứ động đến Trung Quốc là giãy nảy lên như động đến mả tổ? ”Có nội dung không hay về Trung Quốc” thì liên quan gì đến tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam? Nên nhớ, Việt Nam và Trung Quốc là hai quốc gia riêng biệt chứ không phải là quan hệ giữa thiên triều và chư hầu. Còn kẻ nào sợ hãi, đớn hèn quá, tự cho mình là bề dưới thì đó không phải là tư thế Việt Nam, dù ở bất cứ cương vị nào. Liệu có ai dám ghi vào Bộ luật hình sự tội danh tuyên truyền chống Trung Quốc?

Vấn đề ở chỗ phải chứng minh được Kha Uyên tuyên truyền chống nhà nước ở chỗ nào chứ không phải chứng minh hai em tuyên truyền chống Đảng CSVN. Không thể đồng nhất Đảng CSVN và Nhà nước Việt Nam.

Quan điểm này tôi đã đề cập trong bài Đừng xác định tội Phương Uyên thay công an


Bộ luật hình sự không hề có tội danh chống Đảng CSVN. Tuy vậy, trên thực tế, những người bị ghép cho tội danh tuyên truyền chống Nhà nước đều thấy dẫn ra những hành vi được coi là chống Đảng. Có phải do điều 4 của Hiến pháp ghi Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo nên suy ra như thế được coi là lẽ đương nhiên?

Do lối nghĩ đã ăn sâu, bén rễ vào tiềm thức nên có thể ai đó cho tôi là ấu trĩ về pháp luật. Nhưng một nhà nước pháp quyền thì không được phép suy diễn theo ý muốn chủ quan của một nhóm lợi ích nào đó. Vì vậy, nếu Đảng CSVN thấy cần thiết thì cứ việc bổ sung tội danh tuyên truyền chống Đảng hoặc sửa điều 88 thành tội tuyên truyền chống Đảng CS VN và Nhà nước Việt Nam. Nhưng làm việc này không đơn giản khi tính đến việc bày ra trước con mắt của nhân dân Việt Nam và quốc tế.

Dù sao thì ngày kia ra tòa, hai em sinh viên chắc chắn sẽ phải chịu một bản án tù. Thực tế trong nhiều vụ án, lập luận của luật sư bào chữa rất thuyết phục khiến bên công tố lẫn hội đồng xét xử không tìm ra lý lẽ để bác bỏ nhưng người ta vẫn dùng quyền để kết án. Tuy nhiên, ý kiến của luật sư không phải là vô ích mà nó vẫn có tác dụng vạch ra bản chất của vụ án.

Cuối cùng thì, dù thế nào đi chăng nữa, trong tâm khảm, tôi tin rằng Nguyễn Phương Uyên và Đinh Văn Kha không có tội. Tôi cũng tin rằng những người biết yêu quí dân tộc này, đất nước này với tôi có cùng ý nghĩ. 

Xem cáo trạng, tại đây:
http://xuandienhannom.blogspot.com/2013/04/toan-van-cao-trang-vu-inh-nguyen-kha-va.html



 td2 


td3
Truyền đơn của nhóm Tuổi trẻ yêu nước không thấy có nội dung chống Nhà nước

td4

Truyền đơn dùng máu pha loãng viết trên vải trắng “có nội dung không hay về Trung Quốc” có phải là cái này
.
14/5/2013
Nguyễn Tường Thụy

Mời đọc lại các bài viết cùng chủ đề trên blog NTT:
Thư cầu cứu về việc sinh viên Nguyễn Phương Uyên mất tích - fcebook Fantoche Ngo
“Đến khi nào tìm thấy tội sẽ gửi công văn về gia đình” Paulo Thành Nguyễn
Xung quanh việc cháu Nguyễn Phương Uyên bị bắt và mất tích NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Tuyên truyền chống giặc Tàu không phải là tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN   NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Thông báo về việc bắt tạm giam Nguyễn Phương Uyên .  NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Vụ “bắt cóc” Nguyễn Phương Uyên: chỉ có thể là “bọn phản động”, xã hội đen hoặc “lực lượng thù địch”?  Thanh Tùng
Đừng xác định tội Phương Uyên thay công an NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Thư của Đảng làm báo gửi blog NTT Đảng Làm Báo
Mẹ nữ sinh viên Phương Uyên khiếu nại công an bắt con sai pháp luật  Dòng Chúa cứu thế
Ông cán bộ công an phường Tây Thạnh nói như thế là không được NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Vụ bắt giữ Nguyễn Phương Uyên: Vi phạm thủ tục tố tụng là không thể chối cãi. NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Khó tin những gì họ đã luận tội Nguyễn Phương Uyên. NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Vụ Nguyễn Phương Uyên: Tôi vẫn tin ở cô bé. J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn: NTT Blog.
 
-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

LS. HÀ HUY SƠN: VÀI Ý KIẾN BÀO CHỮA CHO CÁC BỊ CAN VỤ ĐOÀN VĂN VƯƠN

Các anh Đoàn Văn Quý - Đoàn Văn Vươn

 MỘT VÀI Ý KIẾN BÀO CHỮA CHO CÁC BỊ CAN

TRONG VỤ ÁN “ĐOÀN VĂN VƯƠN”, HẢI PHÒNG

LS HÀ HUY SƠN
Là một luật sư tôi quan tâm đến vụ án “Đoàn Văn Vươn” với góc nhìn nghề nghiệp sau khi nghiên cứu cáo trạng tôi có mấy quan điểm sau đây. 

Thứ nhất: Các bị can trong vụ án theo như Cáo trạng số 10/CT-P1A ngày 04/01/2013 của Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hải Phòng bị truy tố về “Tội chống người thi hành công vụ “ điều 257 Bộ luật hình sự là hoàn toàn sai, vì:

1-  Quyết định số 3307/QĐ-UBND “về việc cưỡng chế để thi hành quyết định hành chính thu hồi đất theo Quyết định số 461/QĐ-UBND” ngày 24/11/2011 của UBND huyện Tiên Lãng, Hải Phòng là trái pháp luật vì không đúng thẩm quyền. Do đó, những người thực hiện cưỡng chế theo Quyết định số 3307/QĐ-UBND không phải là người thi hành công vụ.

Sự việc liên quan đến gia đình ông Đoàn Văn Vươn đã đưa ra Tòa và Tòa án thành phố đã ra bản án như vậy việc thi hành án là trách nhiệm của Chi cục Thi hành án huyện Tiên Lãng, Hải Phòng chứ không phải là UBND huyện Tiên Lãng.

Khoản 3 điều 74 Pháp lệnh Thủ tục giải quyết các vụ án hành chính năm 1996, 1998, 2006, quy định:

“Các quyết định về phần tài sản, quyền tài sản trong các bản án, quyết định của Toà án về vụ án hành chính được thi hành theo Pháp lệnh Thi hành án dân sự.”

2- Việc cưỡng chế thi hành án là theo yêu cầu của Thủ trưởng Cơ quan thi hành án hoặc Chấp hành viên chứ không phải theo yêu cầu của UBND huyện.

Khoản 3 điều 8 Pháp lệnh Thi hành án dân sự năm 2004, quy định:

“Cơ quan công an có nhiệm vụ giữ gìn trật tự, kịp thời ngăn chặn những hành vi cản trở, chống đối việc thi hành án. Trong trường hợp cần phải áp dụng biện pháp cưỡng chế thi hành án thì cơ quan công an và các cơ quan hữu quan khác có nhiệm vụ phối hợp thực hiện theo yêu cầu của Thủ trưởng Cơ quan thi hành án hoặc Chấp hành viên.” 

Thứ hai: Việc sử dụng Quân đội nhân dân tham gia cưỡng chế gia đình ông Đoàn Văn Vươn là trái pháp luật, vì:

1- Khoản 3 điều 8 Pháp lệnh Thi hành án dân sự năm 2004 không quy định Quân đội nhân dân tham gia cưỡng chế thi hành án.

2- Khoản 1 điều 14 “Quân đội nhân dân” Luật Quốc phòng 2005, quy định: 

Quân đội nhân dân là lực lượng nòng cốt của lực lượng vũ trang nhân dân trong thực hiện nhiệm vụ quốc phòng, bao gồm lực lượng thường trực và lực lượng dự bị động viên. Lực lượng thường trực của Quân đội nhân dân có Bộ đội chủ lực và Bộ đội địa phương.”

Việc cưỡng chế gia đình ông Đoàn Văn Vươn không phải là nhiệm vụ quốc phòng. 

Thứ ba: Truy tố anh em nhà ông Đoàn Văn Vươn “Tội giết người” điểm d khoản 1 điều 93 Bộ luật hình sự là không có căn cứ pháp lý.

Nếu đúng như cáo trạng nêu: Có thể chia thành 02 nhóm hành vi (trang 03). 

Nhóm hành vi 1: ông Vươn là bộ đội công binh nên hiểu được lượng thuốc nổ của 02 quả mìn tự tạo để kích nổ bình ga, trên mỗi bình ga là 02 nửa bao đá nếu kích nổ không thể gây ra chết người một cách chắc chắn. Anh em nhà ông Vươn không mong muốn giết người nên khi lực lượng cưỡng đến sát hàng đã kích nổ mìn chỉ để gây sát thương, đe dọa lực lượng cưỡng chế. Nếu có mong muốn giết người thì ông Vươn với kiến thức bộ đội công binh phải để lực lượng cưỡng chế bước lên nơi đặt mìn mới kích nổ thì hậu quả chết người mới chắc chắn xảy ra. Điều này khẳng định (Mặt chủ quan của tội phạm – một trong 04 yếu tố cấu thành tội phạm) lỗi của anh em nhà ông Vươn không phải là “lỗi cố ý trực tiếp” mà chỉ là “lỗi cố ý gián tiếp”. “Lỗi cố ý gián tiếp” là người thực hiện hành vi có khả năng gây nguy hiểm đến tính mạng của người khác, thấy trước hậu quả chết người có thể xảy ra nhưng để đạt được mục đích của mình người thực hiện hành vi có ý thức để mặc cho hậu quả xảy ra hay nói cách khác, họ có ý thức chấp nhận hậu quả đó (nếu xảy ra). “Lỗi cố ý gián tiếp”  và hậu quả chết người không xảy ra thì anh em nhà ông Vươn không phải chịu trách nhiệm hình sự về tội giết người. 

Nhóm hành vi 2: Lực lượng cưỡng chế tiến sát hàng rào thứ hai cách nhà ông Quý 18 m thì anh em nhà ông Vươn ở trong nhà dùng súng đạn hoa cải bắn ra.  Súng bắn đạn hoa cải, khoảng cách 18 m, lực lượng cưỡng chế có trang bị mũ, áo chống đạn, khiên che nên không thể gây ra hậu quả giết người, hành vi này chỉ nhằm đe dọa hoặc gây sát thương để tìm đường chạy trốn nên không thể là hành vi của tội giết người. Hậu quả chết người cũng không xảy ra.

Như trên đã phân tích lượng lượng cưỡng chế hôm đó không phải là người thi hành công vụ và vì lý do công vụ./.. 

Hà Nội, ngày 28/03/2013 
Hà Huy Sơn 
 

-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

RFI ĐƯA TIN VỀ CÁC CUỘC TƯỞNG NIỆM LIỆT SĨ TRƯỜNG SA 1988

Việt Nam: Tưởng niệm các binh sĩ tử trận trong hải chiến Trường Sa 1988


Lễ tưởng niệm tại Hà Nội,, 25 năm hải chiến Trường Sa. Ảnh ngày 14/03/2013
Lễ tưởng niệm tại Hà Nội,, 25 năm hải chiến Trường Sa. Ảnh ngày 14/03/2013
Reuters

Trọng Thành
Sáng hôm nay 14/04/2013, tại Hà Nội, đã diễn ra một lễ tưởng niệm các binh sĩ bỏ mình trong trận chiến bảo vệ đảo Gạc Ma – Trường Sa – trước cuộc tấn công của hải quân Trung Quốc cách đây đúng 25 năm. Lễ tưởng niệm các binh sĩ Việt Nam tử trận trong hải chiến Trường Sa 1988, do những người tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ tổ chức, diễn ra trong bối cảnh chính quyền Việt Nam không đưa ra tuyên bố chính thức nào trong dịp kỷ niệm này.

Lễ tưởng niệm diễn ra khoảng 30 phút. Trong vòng vây kiểm soát của hàng chục nhân viên an ninh, những người tham gia cuộc tưởng niệm hô vang các khẩu hiệu : « Hoàng Sa ! Trường Sa ! Việt Nam ! Đả đảo Trung Quốc xâm lược ! Đả đảo bành trướng Bắc Kinh ».

Từ năm 2011, hơn mười cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn tại Biển Đông đã diễn ra tại Hà Nội và Sài Gòn. Chính quyền khi thì cho phép, khi thì đàn áp.

Về cuộc tưởng niệm sáng nay, từ Hà Nội, ông Lã Việt Dũng cho biết thêm chi tiết : 
.

Ông Lã Việt Dũng : « Chúng tôi có hẹn nhau đến tượng đài Lý Thái Tổ để làm một lễ tưởng niệm vào 8 giờ 30 sáng nay. Chúng tôi chuẩn bị hai lẵng hoa và một số người mang một số bông hoa đến cắm. Chúng tôi có khoảng 30 người. Chúng tôi đọc một bài diễn văn. Chúng tôi cũng thắp hương tưởng niệm và sau đó đi về.

Đấy là sơ lược diễn biến buổi tưởng niệm do chúng tôi tổ chức tại tượng đài Lý Thái Tổ - Hồ Gươm hôm nay.

Người tham gia chủ yếu là thành phần những người đã tham gia những cuộc biểu tình chống Trung Quốc từ năm 2011, 2012. Những ngày này, có thể chúng tôi là những người nhớ nhất, và khi có những lời rủ nhau trên mạng, thì chúng tôi đi.

Từ trước đến nay, theo chúng tôi được hiểu, với những vấn đề về tranh chấp với Trung Quốc, thì chính quyền Việt Nam thường không muốn nhắc đến và họ thường hạn chế việc tưởng niệm. Gần đây nhất là ngày 17/02/2013, thì một số bác nhân sĩ, với chúng tôi, đặt vòng hoa tưởng niệm ở đài liệt sĩ thì cũng đều bị ngăn cản. Thứ hai là, trước khi đi ngày hôm nay, thì hôm qua, nhiều người trong số anh em chúng tôi, trong đó có cả tôi, thì đều có công an đến nhà, và họ đều khuyên là không nên đi. 

Và khi đến tưởng niệm này, thì cũng có một bầu không khí tương đối căng thẳng. Nhưng khi chúng tôi làm, thì nói chung mọi việc diễn ra rất bình thường, mặc dù là các lực lượng công an, an ninh mặc thường phục quay phim chụp ảnh rất đông, nhưng gần như họ hoàn toàn không có chút can thiệp nào cả. Tuy có về sau này, khoảng 12 giờ chúng tôi có việc quay trở lại đó, thì lẵng hoa vẫn còn, nhưng hai cái băng rôn, một là ''Tưởng nhớ các chiến sĩ đã hy sinh trên đảo Gạc Ma chống Trung Quốc xâm lược'' và cái thứ hai ''14/03/1988 Nhân dân không thể nào quên'', thì đã bị gỡ đi. Dẫu sao thì ngày hôm nay cũng thể hiện thái độ tương đối là mềm dẻo của chính quyền. »

Đêm hôm qua 13/03 tại Hải Phòng, cũng diễn ra một hoạt đông tưởng niệm các chiến sĩ Trường Sa. Sau đây là tường thuật của ông Nguyễn Tường Thụy, một thành viên của đoàn tưởng niệm.

Ông Nguyễn Tường Thụy  : « Chúng tôi đi Hải Phòng ra biển thắp hoa đăng gửi cho các chiến sĩ đã hy sinh ở Trường Sa. Chúng tôi thả đêm hôm qua, và sau đấy đi thăm một số gia đình liệt sĩ và hiện nay chúng tôi đang trên đường đi thăm và tặng quà gia đình liệt sĩ (Gạc Ma).

Đoàn chúng tôi có 13 người, sau đó chúng tôi mời thân nhân các gia đình liệt sĩ đi, gồm 4 thân nhân.

Chúng tôi thả hoa đăng vào khoảng trước 12 giờ đêm hôm qua. Chúng tôi làm một vòng hoa rất là to và 64 ngọn nến, trong mỗi ngọn nến, chúng tôi có ghi tên một liệt sĩ. Chúng tôi thắp hương, đặt hoa, tiền vàng và thuê một chiếc ca nô ra xa bờ để thả xuống biển. Thả ở Bến Nghiêng, thuộc thị xã Đồ Sơn, thành phố Hải Phòng. Trước khi thả, chúng tôi cũng làm lễ rất là chu đáo và long trọng.

Chúng tôi tin rằng tấm lòng của chúng tôi, để ghi nhớ công ơn của các liệt sĩ đã hy sinh anh dũng trong hải chiến Hoàng Sa chống quân Trung Quốc xâm lược, là các anh sẽ biết và hiểu được tấm lòng của chúng tôi. Việc làm này chúng tôi chuẩn bị nhiều ngày, nhưng hết sức thận trọng và bí mật, chỉ khi thả hoa đăng xong, chúng tôi mới công khai lên mạng internet. » 

RFI xin cảm ơn ông Lã Việt Dũng và ông Nguyễn Tường Thụy
 
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

DẤU LẶNG CUỐI TUẦN...

Quê hương tôi có con sông xanh biếc...
Người Buôn Gió
 
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Quý trú tại thôn Kỳ Thủy, xã Bích Hoà, huyện Thanh Oai, Hà Tây cũ là một câu chuyện oan khuất kéo dài nhiều năm, có người chết, người tàn tật và có đất đai bị mất vào tay người khác. Những câu chuyện thế này buồn thay là không còn xa lạ gì trên quê hương chúng ta. Không những thế mà nó ngày càng một nhiều hơn.

Bởi vì quan mà ra cả, bởi vì quan đời sau chả bao giờ lật lại sai lầm của quan đời trước. Quan đời sau lo chuyện cho mình. Mọi thứ về trước đều y như cũ.

Gia đình bà Quý có mảnh ao dùng suốt bao nhiêu năm từ đời này sang đời khác. Một ngày người trong xóm kéo đến đổ đất san ao. Lý do là ao này của họ từ thời xa xưa, họ đã gửi đơn lên xã. Vụ kiện cáo bắt đầu kéo dài lên nhiều cấp. 

Nguyên nhân là từ thời xa xưa lắm, hồi cải cách ruộng đất. Ông Khéo (ông bà Quý) thiếu tiền đi cắm đất, sau không có tiền chuộc nhờ ôngPhạm Văn Sang (ông xa xa của ông Khương) chuộc về với giao kèo hai bên cùng chung nhau. Cải cách ruộng đất về thấy ông Sang nhiều ruộng, mới giao đất cho ông Khéo mảnh đất chung ấy. Đó là cái lý mà ôngNguyễn Văn Khương quyết tâm đòi lại mảnh đất ao này.Đầu tiên ông Khương bảo đất của cha ông để lại, sau thấy yếu lý ông Khương dựng lên chuyện là bà Phạm (cho nó cùng họ ông Sang) Thị Xưa con gái ông Phạm Văn Sang đổi đất cho ông Khương. Nực cười là ra toà bà Xưa ngơ nhác bảo bà không biết miếng đất ấy, cũng không có đổi chác gì với ai vì có gì đâu mà đổi.

Toà huyện Thanh Oai xử cho ông Khương được đất, căn cứ vào mốc mà địa chính được ông Khương nhờ đo. Hỡi ôi ! địa chính cắm mốc là một chuyện, còn từ cắm mốc đến sổ đỏ, sở hữu...còn là quãng đường dài. Thế nhưng toà án huyện lại lấy đó làm cơ sở để phân xử. Bao nhiêu báo chí, luật sư vào cuộc, đơn đi đơn lại. Lòng vòng về huyện, huyện lại bảo thế là xong rồi.

Có đến trăm đơn từ như vậy của bà Quý, khó mà đưa được lên hết.  Thứ hai ngày 28-1-2013 tới đây toà án Hà Nội sẽ xử phúc thẩm vụ án này. Hy vọng của 10 năm theo kiện, một vụ tranh chấp dẫn đến xô xát mà chồng bà chết, con trai bà chấn thương cột sống, kẻ thủ ác đền 1,4 triệu, ruộng đất mất, lao tâm khổ tứ đi kiện. Từng ấy thứ đã mất đi để hy vọng vào phiên toà giữa trung tâm thủ đô 4000 năm lịch sử. Dù một phiên toà công minh phán xét trả lại đất cho bà cũng chả thể bù lại những gì gia đình bà và bà đã chịu đựng.

Huống chi là phiên toà không nói là bất công, ăn tiền. Mà chỉ cần phiên toà lười biếng, xử theo án cũ khỏi mất công điều tra, tìm lại chứng cứ thì đã là tai hoạ cho người phụ nữ già nua này không còn hy vọng an ủi cuối đời.

Hôm qua đọc cho con nghe câu thơ Tế Hanh

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là những buổi trưa hè
Toả nắng xuống lòng sông lấp lánh.

Hôm nay tiếp bà mẹ này, muốn sửa bài thơ Tế Hanh cho mình nghe.

Quê hương tôi có nỗi đau oan khuất
Những đơn từ ngập ngút trời xanh
Ngàn bà mẹ đêm ngày đi đánh trống
Cửa công đường dày cộp vách cách âm.
Nguồn: Người Buôn Gió.


Trần Vinh giỗ cha trên nền nhà vừa bị đập

 

 .312405_484771588253627_1403682915_n 

Trước đó, Trần Vinh có nói, ngày 14 tháng Chạp này, mời mọi người đến dự giỗ cụ thân sinh của Vinh.

Tôi hỏi thế tổ chức ở đâu? Vinh bảo: “Mình mất nhà đang trú ngụ nhờ sự đùm bọc của bà con, chẳng lẽ lại giỗ ở nơi mình đang ở nhờ. Không có nhà thì em cứ cúng Ông ở nền nhà cũ vậy”. Tôi bảo nhất định tôi sẽ đến.

Đinh ninh thế mà rồi tôi quên mất vì có quá nhiều mối quan tâm trong mấy ngày nay. Rồi ngày dương âm cứ lẫn lộn.

Chiều nay sự nhớ ra, chỉ còn biết xin lỗi.

Nhà Trần Vinh nằm trong 6 nhà đầu tiên bị phá trong vụ nắn đường vành đai 2,5. Tôi hỏi thì Vinh cho biết chưa nói gì đến tái định cư chưa ai nhận một xu một xèng nào. Phá cứ phá thôi.

Báo An ninh thủ đô ngày 24/6/2011 có bài “Nắn” đường vành đai 2,5 nắn “phục vụ” ai? 

Bạn bè thương Vinh đã có mặt uống ly rượu nhạt với Vinh. Tôi thương Vinh Tran (nick trên facebook) lận đận, lại là nạn nhân của qui định “đất đai thuộc sở hữu toàn dân” và của sự “nắn” láo phục vụ cho nhóm lợi ích nào đó.

Xin ngàn lần xin lỗi cụ thân sinh của Vinh, con đã không đến thắp hương cho Cụ dù chỉ là trên nền đất không còn thuộc quyền quản lý của con trai cụ nữa.

25/1/2013
NTT
 

 
-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

PHI QUỐC TẾ HÓA NGOẠI BIÊN LÀ TƯ DUY CHÍNH TRỊ ĐẦU GẤU AO LÀNG

.

PHI QUỐC TẾ HÓA  NGOẠI BIÊN LÀ TƯ DUY CHÍNH TRỊ ĐẦU GẤU AO LÀNG 

Nguyễn Hoàng Đức

 

Ở đời cứ có hai người trở lên mà không có Công Lý thì sự việc không bao giờ vận động trôi chảy. Có một câu chuyện dân gian mà trẻ con nào cũng hiểu, đó là: hai con dê đi đối diện nhau qua một chiếc cầu hẹp, nếu cả hai con không nhường nhau, húc nhau đòi đi, thì cả hai đều rơi xuống nước. Câu chuyện trên chưa chứa đựng nhiều chất công lý, vì nó còn bàn đến sự bao dung nhường nhịn. Nhưng trên một con đường, hai chiếc xe chạy đối diện, nếu không chạy phân thành hai luồng, hoặc bên phải, hoặc bên trái, thì sẽ đâm nhau. Chính người Trung Quốc có câu “Có lý đi khắp thiên hạ, không có lý không đi qua một bước chân”. Bọn trộm cắp tụ tập thành nhóm rất hùng hậu, nhưng tại sao chúng phải ăn cướp ở một chỗ, rồi đem tiền đến tiêu chỗ khác mà không dám xộc thẳng vào quán ăn đập phá? Bởi lẽ chính chúng cũng hiểu: chúng phải nấp vào lý thì mới tồn tại lâu. Một đôi giầy dẫm lên cát sỏi mà đi, đó là hợp lý! Nhưng chỉ cần một viên sỏi nhỏ nằm trong giầy, người ta sẽ chẳng thể nào đi nổi. Đó là bất hợp lý.

“Công lý là người thứ ba!” Một phiên tòa không thể xử nếu không tìm được người thứ ba làm chứng. Hai vợ chồng cãi nhau, dù đúng sờ sờ hay sai lè lè, cũng chẳng thể nào phân định, nếu người ta định cãi chày cối. Nhưng khi có người thứ ba làm chứng sự thể sẽ rõ ràng ngay.

Việc Biển Đông là của nhiều quốc gia trong khu vực, tự thân nó là vấn đề quốc tế. Quốc tế là gì? Theo gốc Latin là Inter-national. Từ này bao gồm hai phần:

1-     Inter : tức sự tương tác có tính chất bên trong
2-     Nation: tức quốc gia.

Gộp hai phần lại, có nghĩa: Quốc tế là sự tương tác giữa hai quốc gia trở lên. “Quốc tế” theo Hán tự cũng có nghĩa: “Quốc” là quốc gia. “Tế” là giao tế. Hai huyện hay hai tỉnh giao lưu với nhau, người ta không bao giờ gọi là “Giao lưu quốc tế”. Nhưng hai nước giao lưu với nhau cho dù hát hò, bóng bàn hay điền kinh, thì đều được gọi là giao lưu quốc tế.

Nước lớn như Trung Quốc là quốc gia chiếm ¼ loài người, lẽ ra phải có tầm nhìn lớn. Nhưng theo lãnh tụ Tôn Trung Sơn thì tầm nhìn của Trung Quốc luôn luôn chỉ là những gia tộc như bãi cát rời rạc, chưa từng có khái niệm về cá nhân, dân chủ, tự do, hay cộng hòa, nên vẫn chỉ là liên dòng họ, mà chưa bao giờ đạt đến tầm quốc gia cả. Nhà văn Nguyễn Bá Dương trong cuốn “Người Trung Quốc xấu xí” có nói: “Một con lừa cũng làm được vua Trung Quốc”. Giờ cụ thể chúng ta hãy bàn thẳng vào vấn đề Biển Đông.

Khi các nước ASEAN họp mặt, lẽ tất yếu phải đưa ra vấn đề khúc mắc nhất và phổ quát nhất, như cơ thể có bệnh tật chẳng hạn, người ta phải tập trung chữa bệnh nào nguy nan nhất. Nhưng mỗi lần như vậy, lãnh dạo Trung Quốc lại tìm cách dụ dỗ, mua chuộc, đe dọa “vấn đề Biển Đông chỉ là song phương. Không được quốc tế hóa Biển Đông”. Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo nói với các nước Đông Nam Á hôm 19/11 rằng thương lượng về tranh chấp Biển Đông không nên được “quốc tế hóa”.

 Tại sao Trung Quốc lại sợ quốc tế hóa, tức là vấn đề “người thứ ba” đến vậy? Bởi Trung Quốc rất sợ công lý! Một khi không có công lý, thì cách tự nhiên nó duy trì lề luật của kẻ mạnh, đó cũng là lề luật của cơ bắp! Bất cứ nước nào muốn làm việc với Trung Quốc thì cũng đều bị Trung Quốc biến thành “người thứ hai”. Biển Đông không thể thuộc hai nước, một là Trung Quốc, hai là nước khác. Vì vậy Trung Quốc đều muốn biến các nước thành “nước thứ hai thứ nhất”, “nước thứ hai thứ hai” hoặc nước thứ hai thứ ba… Hãy hình dung khi Trung Quốc điểm danh hàng lính 10 người: người đầu tiên – là người thứ nhất, người kế tiếp là người thứ hai, kế tiếp không được gọi người thứ ba, mà phải gọi người thứ hai thứ hai…

Khi hai người cãi nhau, thì chẳng thể nào ngã ngũ. Trung Quốc rất sợ  công lý hay ngã ngũ, bởi vì họ muốn càng đục nước lâu thì càng béo cò. Than ôi thời buổi thế kỷ 21 rồi mà vẫn có quốc gia ở trình độ muốn dùng cơ bắp đe dọa hơn là sống công lý!

Không yêu công lý thì không bao giờ có thể yêu Lập Hiến. Đó là lý do lý giải tại sao đến tận bây giờ Trung Quốc và Việt Nam vẫn còn thiếu vắng tuyệt đối một nhà nước pháp quyền. Cái gọi là nhà nước mà các chuyên gia phương Tây thường gọi “nhà nước quân chủ phong kiến biến tướng từ độc tài cá nhân thành độc tài tập đoàn”. Quốc hội là cơ quan lập hiến cao nhất của một quốc gia cũng chỉ trở thành trò chơi giả vờ, đánh trận giả, một thứ màn hình biểu diễn phô trương ra ngoài cho các hoạt động kín như bưng của Đảng cộng sản. Hiến pháp là cái cao trọng nhất cho một quốc gia và con người lại có thể giả vờ được, thử hỏi lạc hậu và coi thường quốc gia, nhân dân đến mức nào? Trời ơi, bao giờ thì cái khát vọng hiển nhiên của nhân dân là được sống trong nhà nước pháp quyền mới trở thành hiện thực?!

N H Đ    20/11/2012
 
-->đọc tiếp...