Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Trọng Vĩnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Trọng Vĩnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH KÊU GỌI ĐỔI MỚI TƯ DUY ĐỂ ĐẤT NƯỚC TIẾN LÊN


 ĐỔI MỚI TƯ DUY CHO ĐẤT NƯỚC TIẾN LÊN
Nguyễn Trọng Vĩnh
I. Vì ai nên nỗi
Đọc bài viết của giáo sư, tiến sĩ Trần Đình Bá về “Tứ đại Vi Na” và những thất thoát do họ gây ra, nợ nần khổng lồ của nhà nước cùng sự công bố của vụ trưởng Trần Ngọc Thành, tôi vô cùng sót sa và oán hận. Chắc rằng những công dân lương thiện mà biết được cũng có tâm trạng như tôi.
Do thất thoát, lãng phí, tham ô hàng chục, hàng trăm tỷ đô la, tài chính nhà nước thiếu hụt, tất phải lạm phát làm cho giá mọi thứ nhu cầu thiết yếu của dân tăng, từ xăng dầu, điện, nước, học phí, viện phí, thuốc men, cho đến con cá lá rau cũng tăng, ảnh hưởng đến đời sống nhân dân, nhất là công nhân, dân nghèo đời sống càng chật vật.
Do tài chính thiếu hụt, không có tiền tăng lương cho công nhân viên chức, giáo viên để họ đủ nuôi sống gia đình, nên nhiều người phải xoay sở một cách bất chính; không có tiền xây thêm trường học, học sinh phải học ba ca, không có tiền xây thêm bệnh viện, khiến bệnh nhân phải nằm 2,3 người một gường; không có tiền đầu tư cho nông nghiệp, nông thôn; không có tiền tăng ngân sách quốc phòng, để trang bị cần thiết tạm đủ khả năng bảo vệ độc lập chủ quyền, nên bị “người ta” lấn át. Do thiết hụt tài chính lại tăng vay nợ nước ngoài, nợ cũ nợ mới chồng chất để gánh nặng cho cháu chắt phải trả bao giờ cho hết trong khi tài nguyên khoáng sản các loại móc lên bán hết, còn đâu phần cho các thế hệ mai sau. Những thất thoát kinh khủng mà “Tứ đại Vi Na” gây ra do mua sắm đồ phế thải, do làm ăn thua lỗ, do tham ô, tất nhiên các giám đốc, các tổng giám đốc phải chịu trách nhiệm. Nhưng trách nhiệm lớn hơn phải là Chính phủ, Thủ tướng là cấp trên trực tiếp quản lý và chỉ đạo các Tập đoàn kinh tế nhà nước. Chả lẽ những sự việc rất to như mua “ụ nổi sắt vụn”, tàu nát, xây hơn 200 cảng biển, 63 sân bay quá nhiều không cần thiết v.v… mà Thủ tướng không biết hoặc biết mà dung dưỡng, hoặc có những uẩn khúc, khuất tất gì bên trong mà không dám công khai xử lý và không dám công khai nhận trách nhiệm.
Nhưng xét đến cùng thì trách nhiệm thuộc về lãnh đạo Đảng, bởi vì Đảng lãnh đạo toàn diện, lãnh đạo chính quyền, kể cả ký thay chính quyền trong hoạt động đối ngoại, các chức danh chính quyền từ dưới lên đều do cấp ủy Đảng bố chí, Thủ tướng cũng do lãnh đạo Đảng quyết định. Quốc hội bầu chỉ là hình thức. Một Thủ tướng yếu kém, không có tâm, có tầm mà lãnh đạo vẫn để cho quyền điều hành, cộng với những chủ trương sai lầm của lãnh đạo nên kinh tế sa sút, tụt hậu, chính trị lệ thuộc, xã hội hỗn loạn, văn hóa đạo đức suy đồi, dân nghèo nước yếu.
II. Đổi mới tư duy để đất nước tiến lên
1. Trước hết cần có một Hiến pháp thật sự dân chủ, bảo đảm mọi quyền tự do chính đáng của công dân đã ghi trong Hiến pháp, đúng tinh thần dân làm chủ, mọi quyền lực thuộc về nhân dân như lâu nay văn kiện thường nêu. Hiến pháp phải đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết và phù hợp với trào lưu văn minh, tiến bộ của thế giới đương đại trong đó có tam quyền phân lập. Có thế mới động viên được tinh thần phấn khởi của toàn dân, phát huy được mọi năng lực, sáng tạo vào công cuộc xây dựng đất nước, không phải như dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 như hiện nay theo chỉ thị của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sắp được Quốc hội thông qua.
2. Lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động, không cần nói “theo chủ nghĩa Mác – Lê nin” nữa. Biết rằng Mác, Lê nin là những nhà uyên bác, những đầu óc lớn đáng kính, nhưng các vị cũng có những chỗ sai, không phù hợp với thực tế. Vả lại những ý gì của Mác, của Lê nin mà thích hợp với nước ta thì đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã tiếp thu, cũng như Người đã tiếp thu những gì là văn minh khoa học, tiến bộ của thế giới. Người cũng đã nghiên cứu tiếp thụ những cái đúng cái hay của đạo Phật, đạo Thiên chúa, của Khổng Tử, của Tôn Trung Sơn. Vậy làm theo tư tưởng Hồ Chí Minh là đủ rồi.
3. Mục tiêu: Xây dựng nước ta dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh như nghị quyết Đảng đã từng nêu là thích hợp. Được thế thì nhân dân hạnh phúc rồi. Không nêu xây dựng chủ nghĩa xã hội nữa. Mô hình xã hội chủ nghĩa kiểu Stalin, trái ngược với thực tế cuộc sống đã tan rã, sụp đổ rồi. Các nước vẫn còn bám theo mô hình ấy như Cu Ba, Việt Nam, Triều Tiên thì đều nghèo, thậm chí đói (như Triều Tiên), trừ TQ. Từ khi ông Đặng Tiểu Bình nêu: “Mèo trắng, mèo đen, mèo nào bắt được chuột là mèo tốt” thì TQ đã rẽ theo con đường phi XHCN rồi và tiến nhanh. Mặc dầu đến nay, họ vẫn nêu “Xây dựng chủ nghĩa xã hội đặc sắc TQ” là nói để mà nói thôi, thực tế thì xã hội TQ hiện tại là xã hội tư bản chưa hoàn chỉnh do Đảng Cộng sản lãnh đạo.
Việt Nam ta mang tên là nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa và vẫn nói xây dựng chủ nghĩa xã hội, vậy theo mô hình nào, tiêu chí ra sao, chưa ai nêu ra. Trong nước ta hiện nay, cái gì là xã hội chủ nghĩa không ai chỉ ra được, đến Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng nói “Đến hết thế kỷ này, cũng chưa hoàn thành được chủ nghĩa xã hội”. Cái mà gần 100 năm nữa chưa biết ra thế nào có phải là ảo tưởng không? Lại nói “Định hướng xã hội chủ nghĩa” là định hướng theo cái vô hình ư, thật mơ hồ. Vậy nên thôi nói xây dựng chủ nghĩa xã hội để khỏi tự bó buộc mình và dễ hòa đồng với thế giới. Nên giải thể hoặc cổ phần hóa các Tập đoàn kinh tế nhà nước, không giao cho nó vai trò chủ đạo nền kinh tế và nó cũng không có khả năng chủ đạo.
4. Lãnh đạo khác với Đảng trị. Không nên mọi việc đều do Bộ Chính trị quyết định một cách chủ quan, độc đoán. Phải thực hiện dân chủ, tôn trọng các quyền tự do của công dân được ghi trong Hiến pháp; phải đồng hành với dân, lắng nghe ý kiến của dân, của các chuyên gia, các nhà kinh tế giỏi trong, ngoài nước trong đó có ý kiến của ông Lý Quang Diệu; lắng nghe những ý kiến tâm huyết của những nhà trí thức chân chính, những ý kiến xây dựng của các nhân sĩ ngoài Đảng, của các Đảng viên lão thành trung thực, nói thẳng nói thật. Không nên đàn áp những người có ý kiến bất đồng, những người đấu tranh cho độc lập chủ quyền của Tổ quốc. Bộ Chính trị không nên tự cho mình là giỏi giang, sáng suốt nhất nước (thực tế không phải như vậy), mà phải quý trọng thu hút hiền tài. Những cái ghế, cái ngai không phải là quan trọng mà những người nào làm được cho Tổ quốc cường thịnh mới là quan trọng nhất.
5. Quan trọng hơn hết là phát huy tinh thần độc lập, tự chủ, tự lực, tự cường vốn có của dân tộc ta. Tự lực, tự cường phải xây dựng và phát triển nội lực, nội lực chính là lòng dân và sức dân. Gắn bó với dân, dựa vào dân thì sẽ có tất cả. Từ các triều đại phong kiến đánh bại được quân xâm lược phương Bắc, giữ được nước cũng là nhờ có sức mạnh của dân, Cách mạng tháng 8 giành lại được độc lập, xây dựng được chính quyền cũng là nhờ được sức mạnh của hàng vạn, hàng triệu dân (vũ khí bấy giờ không đáng kể). Tất nhiên cần có vua sáng, tôi hiền, có lãnh đạo kiệt xuất, tướng lĩnh tài ba biết động viên và phát huy sức mạnh toàn dân. Hiện nay, do yếu kém không tạo được sức mạnh của khối đại đoàn kết dân tộc thành ra lệ thuộc. Cái gì giới cầm quyền TQ đề xuất vì lợi ích của họ đều phải chấp nhận, cái gì TQ không muốn đều không dám làm. Thế thì tinh thần độc lập tự chủ ở đâu? Tại sao không làm được như Miến Điện?
Ta đã đề ra chính sách ngoại giao “Đa dạng hóa, đa phương hóa, Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước trên cơ sở tôn trọng độc lập chủ quyền của nhau, không can thiệp vào nội bộ của nhau” là rất đúng. Vậy cần phát triển quan hệ thân thiện, bình đẳng, cân bằng với các nước lớn, Mỹ cũng như TQ, không ngả theo bên nào. Đối với những vấn đề thuộc lợi ích quốc gia của ta, ta cứ hành xử theo tình thần độc lập tự chủ, không việc gì phải e ngại ai.
N.T.V
-->đọc tiếp...

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

THƯ CỦA TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH GỬI QUỐC HỘI

Thư của Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi Quốc hội
Hà Nội, ngày 23/10/2013
Kính thưa Chủ tịch Quốc hội;
Kính thưa các vị đại biểu.

Nhân dịp Quốc hội thảo luận về sửa đổi Hiến pháp, tôi xin đề đạt mấy ý kiến về điều “đất đai thuộc sở hữu toàn dân” như sau:

Nước ta là nước nông nghiệp, 80% dân số là nông dân.

Trong thời kỳ vận động cách mạng bí mật dưới ách thống trị của thực dân Pháp Đảng đã nêu khẩu hiệu “Đọc lập dân tộc, ruộng đất cho dân cầy” nhân dân, nhất là nông dân tràn đầy hi vọng, theo sự lãnh đạo của Đảng làm nên cách mạng tháng 8/1945.

Trong kháng chiến chống Pháp, năm 1953, Đảng thực hiện giảm tô, tiếp theo chia công điền cho nông dân nghèo. Con em nông dân phấn khởi tự nguyện đi bộ đội giết giặc, (lúc chưa có luật về nghĩa vụ quân sự) hăng hái đi dân công tiếp tế chiến trường, chúng ta mới có chiến thắng Điện Biên Phủ.

Năm 1955, cải cách ruộng đất, 1956 phát hiện sai lầm nghiêm trọng, Hồ Chủ tịch tự phê bình công khai đứng ra xin lỗi dân, Tổng Bí thư Trường Chinh từ chức, sửa sai, ruộng đất vẫn là tư hữu.

Sau khi hoàn thành Độc lập thống nhất chúng ta chủ trương xây dựng XHCN theo mô hình Stalin, nên Hiến pháp năm 1980 mới ghi “đất đai thuộc sở hữu toàn dân”.

Do mô hình XHCN Stalin không thích hợp, kìm hãm sản xuất, đời sống nhân dân khó khăn, cộng với đặc quyền đặc lợi của giới lãnh đạo nên Liên Xô tan rã, cả hệ thống XHCN Đông Âu sụp đổ. Điều đó chứng tỏ XHCN kìm hãm xã hội phát triển, không hiện thực, vậy chúng ta vẫn giữ “đất đai thuộc sở hữu toàn dân còn có ý nghĩa gì?

Chính cái điều “đất đai thuộc sở hữu toàn dân” mang tính chất tước đoạt, rất vô lý đã là một nguyên nhân sinh ra biết bao tệ hại, tiêu cực.

– đất đai của người dân do ông cha để lại hoặc tích cóp mua được không còn là của mình nữa, rất vô lý, gây bức xúc.

– là một nguyên nhân quan trọng đẻ ra tham nhũng tràn lan. Chính quyền từ cấp xã trở lên đều có thể nhân danh “nhà nước” cấp đất, thu hồi đất, bán đất làm giầu.

– có thể nói là tội ác khiến bao gia đình nông dân mất nguồn sinh sống thành cầu bơ cầu bất.

– là nỗi oán hận chứa chất trong lòng dân, làm mất lòng tin vào lãnh đạo và chính quyền, nếu tiếp tục có thể “tức nước vỡ bờ”, tiếng súng của Đoàn Văn Vươn và Đặng Ngọc Viết là lời cảnh báo.

Tôi đề nghị Chủ tịch và các vị đại biểu lắng nghe ý kiến thực của dân, vì lợi ích của dân mà các vị đại diện khi thảo luận Hiến pháp sửa đổi. Cụ thể tôi đề nghị Quốc hội với chức năng là cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước sửa điều “đất đai thuộc sở hữu toàn dân” thành “đất đai gồm đa sở hữu”, có sở hữu nhà nước, có sở hữu tư nhân và sở hữu tập thể.

Được thế là công bằng, dân chủ, sẽ loại bỏ những tệ hại, tiêu cực nêu trên đây, tạo được phấn khởi trong nhân dân, khôi phục được một phần lòng tin của dân, góp phần ổn định xã hội.

Kính chào
Nguyễn Trọng Vĩnh
một cử tri, một công dân đã theo Đảng làm cách mạng 76 năm

-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Nguyễn Trọng Vĩnh: CHẢ LẼ MẤT NƯỚC TỪNG PHẦN VÀ TIẾP TỤC MẤT NỮA?


CHẢ LẼ MẤT NƯỚC TỪNG PHẦN VÀ TIẾP TỤC BỞI NHỮNG MƯU ĐỒ 
ĐEN TỐI CỦA HỌ “BÀNH” PHƯƠNG BẮC? 

Nguyễn Trọng Vĩnh 

Tôi giật mình khi đọc một đoạn tin ngày 23/10/2013, dưới dòng tít Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc, nội dung như sau:

“Huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh vốn nổi tiếng là một huyện “chó ăn đá, gà ăn sỏi trong những năm trước đây. Thế rồi, ngành du lịch phát triển, các điểm du lịch mọc lên dọc bờ biển Kỳ Anh, giá đất tăng vùn vụt… Đây đó cũng là lúc người Kỳ Anh đối diện với những nguy cơ, trong đó đáng kể nhất là nguy cơ đất đai lọt vào tay người TQ, và thanh niên bị nghiện ngập.

Một người dân Kỳ Anh, yêu cầu dấu tên, buồn bã nói rằng dân Kỳ Anh đã thật sự đánh mất mình, họ không còn là chủ của mảnh đất cũng như cảm giác là người dân bản xứ, mà thay vào đó là cảm giác lép vế, thua thiệt trước sự giầu có và hách dịch của người TQ. Đặc biệt tuy mới đến Kỳ Anh sống chưa bao lâu, nhưng các nhóm người TQ ở đây đã tổ chức thành đội ngũ, băng nhómcác ông trùm khá dữ dằn. Họ sẵn sàng xử bất kỳ người Việt Nam nào đụng đến phe nhóm của họ. Hầu như họ đã nắm hoàn toàn quyền lực và thế lực ở Kỳ Anh. Cho dù các ban ngành an ninh, công an ở Kỳ Anh vẫn hoạt động, nhưng hình như họ chẳng xem ra gì, bởi thế lực và tiền bạc của họ quá mạnh. Ông này nói thêm rằng hiện tại huyện Kỳ Anh trong con mắt ông cũng giống như một tiểu khu đặc biệt của người TQ, ở đó mọi thứ quyền lợi và quyền lực đều về tay họ, thậm chí có nhiều cán bộ, công chức ở Kỳ Anh tỏ ra lép vế với người TQ. Với đà này chẳng bao lâu nữa người TQ nghiễm nhiên trở thành ông chủ đích thực của người Kỳ Anh.

Một bà mẹ và một ông bố giấu tên cho biết thêm trước khi người TQ có mặt ở Kỳ Anh, thanh niên ở đây không biết gì về rượu chè, nay 70% thanh niên hư hỏng và nghiện ngập. Bà mẹ và ông bố giấu tên nghi ngờ tác động rất nguy hiểm của người TQ, với ý đồ không tốt”.

Đoạn tin trên cho thấy thực tế Việt Nam đã mất chủ quyền tại huyện Kỳ Anh.

TQ đã mua 3.000 ha rừng biên giới, mua một đoạn bờ biển Đà Nẵng và nơi nào đó nữa. Những nơi TQ mua (hoặc thuê dài hạn) người Việt Nam ngay cả công an cũng không vào được thì cũng giống như Kỳ Anh thôi.

Không biết lực lượng công an tỉnh Hà Tĩnh, lực lượng công an của Bộ có kiểm sát và xử lý vụ Kỳ Anh không?

Không biết Thủ tướng có biết tình hình hiện tại ở Kỳ Anh không?

Ngoài những nơi TQ mua hoặc thuê dài hạn, họ làm chủ, họ làm gì trong những nơi ấy không ai biết.

Dựa vào khai thác Boxit, TQ đã có mặt ở Tây Nguyên chiến lược; dưới dạng vờ “nuôi cá”, họ đã khảo sát được vịnh Cam Ranh; họ đã có mặt ở Vũng Rô, Vũng Áng; thương lái TQ tự do đi nơi này, nơi nọ, “mua” thứ này, thứ khác nhằm phá hoại kinh tế địa phương. TQ trúng thầu rất nhiều công trình ở Việt Nam, họ tự do đưa ồ át lao động phổ thông vào, thành ra có hàng vạn người TQ rải khắp nước ta, rồi có những người lưu trú trái phép, định cư trái phép. Đây là một mối nguy nếu ta không cương quyết trục xuất những người TQ nhập cảnh trái phép, lưu trú, định cư trái phép ra khỏi nước ta theo luật pháp Việt Nam. Năm ngoái TQ đưa tin bắt giữ 40 người Việt Nam xâm nhập trái phép TQ. TQ làm được sao ta lại không làm được? Dù “hữu nghị” cũng phải có đấu tranh.

Giới cầm quyền TQ luôn mồm nói “Hữu nghị bền vững, hợp tác cùng thắng, cùng phồn vinh”, nhưng hành động của họ thì hoàn toàn ngược lại. Họ đã cài thế hòng bóp nghẹt ta.

Nhân dân ta cần cảnh giác, những vị có trách nhiệm cần có kế hoạch đề phòng. Theo tôi nghĩ quan trọng nhất là những nhà lãnh đạo cần quay lại với dân, thực hiện dân chủ, thi hành những chủ trương, chính sách hợp lòng dân, thật sự gắn bó với dân thành sức mạnh của khối đại đoàn kết dân tộc, thì mới có thể hóa giải được âm mưu nham hiểm của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán để giữ được độc lập chủ quyền./.



-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH NÓI RÕ SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ VIỆT - TRUNG

GIỮA VIỆT NAM VÀ TRUNG QUỐC KHÔNG TRUYỀN THỐNG HỮU NGHỊ,

CŨNG KHÔNG CÓ TƯƠNG ĐỒNG VỀ Ý THỨC HỆ


Nguyễn Trọng Vĩnh

Trong chuyến thăm Trung Quốc tháng 10/2011 của đoàn Việt Nam do TBT Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu, TBT Hồ Cẩm Đào nói với TBT Nguyễn Phú Trọng câu: “Truyền thống hữu nghị giữa 2 Đảng và 2 nước là tài sản quý báu cần gìn giữ và truyền cho các thế hệ mai sau”… và từ trước đến nay trong các cuộc gặp gỡ cấp cao hai bên, phía Trung Quốc thường nhắc lại: “Hai nước chúng ta song núi liền nhau, văn hóa tương đồng, hai đảng cùng chúng ý thức hệ là cơ sở của tình hữu nghị bền vững…”.

Dựa trên diễn biến thực tế, thử phân tích xem có đúng thế không?

Khách quan mà nói, tình hữu nghị Việt – Trung có biểu hiện trong hai thấp kỷ từ 1950 đến 1970. Trong thời gian đó, Trung quốc giúp ta khá lớn về nhiều mặt. Trong sự giúp đỡ đó, có lợi ích trước mắt và động cơ sâu xa của họ, vừa giúp ta vừa hạn chế thắng lợi của ta. Dù sao ta cũng công nhân là có tình hữu nghị Trung  – Việt. Còn ra thì sao?

Không kể Trung Quốc đã đô hộ nước ta 1000 năm, đến quân Nam Hán lại mang quân xâm lược nước ta, rồi nhà Tống, Mông Cổ sau khi chinh phục xong làm chủ Trung Quốc cũng 3 lần xâm lược nước ta, nhà Minh đem quân xâm lược, đánh bại Hồ Quý Ly, lại đô hộ nước ta 10 năm, nhà Thanh huy động 20 vạn quân chiếm đóng thủ đô Thăng Long. Năm 1974 Trung Quốc huy động hải quân mạnh tiêu diệt bộ phận lực lượng Việt Nam Cộng hòa đóng giữ chủ quyền quần đảo Hoàng Sa và cướp quần đảo từ tay Việt Nam Cộng hòa, lại trẹo họng nói là “thu hồi”. Tháng 2/1979, Đặng Tiều Bình huy dộng 60 vạn quân xâm lăng các tỉnh biên giới nước ta. Gần đây, dựa vào cái “lưỡi bò” bất hợp pháp thành lập cái gọi là huyện Tam Sa, thực hiện mọi thủ đoạn, chuẩn bị điều kiện hòng chiếm nốt Trường Sa của chúng ta. Thế là chỉ có 2 thập kỷ (50 – 70) nói trên tạm gọi là “hữu nghị”, còn thì suốt chiều dài lịch sử, truyền thống của Trung Quốc là truyền thống xâm lược nước ta.

Phía ta thì sao?

Năm 938, Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán để khẳng định nền độc lập của nước Nam.

Năm 1075, Lý Thường Kiệt đánh tan quân xâm lược nhà Tống và có bài thơ "thần" đầy khí phách hào hùng:

Nam quốc sơn hà, Nam đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Từ năm 1258 đến 1288, quân dân nhà Trần 3 lần đánh thắng quân Nguyên Mông hùng mạnh từng gây kinh hoàng cho nhiều nước từ Á sang Âu, đặc biệt năm 1288 dưới sự chỉ huy của Quốc công tiết chế Trần Quốc Tuấn, quân ta đánh thắng trận Bạch Đằng oanh liệt danh tiếng lẫy lừng khiến nhà Nguyên khiếp vía không xâm pham lần thứ tư.

Lê Lợi, Nguyễn Trãi 10 năm gian khổ chống ách đô hộ nhà Minh, cuối cùng giết Liễu Thăng, dọa Mộc Thạch hết hồn rút chạy đến 1428 tống cổ Vương Thông về nước, khôi phục độc lập cho nước nhà.

Năm 1789, Hoàng đế Quang Trung hành quân thần tốc đánh tan 20 vạn quân nhà Thanh, Tôn Sĩ Nghị bỏ cả ấn tín mà chạy mới thoát chết.

Tháng 2/1979, quân dân các tỉnh biên giới, mặc dầu lực lượng ít ỏi, đã ngoan cường đánh trả 60 vạn quân xâm lược tàn ác, buộc Đặng Tiểu Bình phải rút quân.

Nước ta ngoài việc phải chống xâm lược của Trung Quốc qua các thời kỳ, còn phải chống xâm lược của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.

Vậy là truyền thống nước ta là truyền thống chống xâm lược.

Rõ ràng truyền thống nước ta vầ truyền thống Trung Quốc đối nghịch nhau suốt chiều dài lịch sử, thì làm gì có “tình hữu nghị quý báu truyền cho các thế hệ mai sau”!

GIỮA VIỆT NAM VÀ TRUNG QUỐC KHÔNG CÓ TƯƠNG ĐỒNG VỀ Ý THỨC HỆ

Ngay từ 1962, ông Đặng Tiểu Bình đã muốn từ bỏ mô hình XHCN kiểu Stalin và đi theo con đường khác với câu nói: “Mèo trắng, mèo đen, mèo nào bắt được chuột là mèo tốt”. Ông ta bị Mao Trạch Đông xử lý kỷ luật. Sau khi được phục hồi và sau khi ông Mao chết, năm 1978 ông Đặng lại nói lại câu nói đó và thực tế bắt đầu rẽ theo con đường TBCN mặc dầu vẫn nói là “xây dựng CNXH đặc sắc Trung Quốc”. Để kết thân với Mỹ, tháng 2/1979 Đặng Tiểu Bình xua quân đánh Việt Nam là đã gửi thông điệp cho Nhà trắng rằng: “Giữa chúng tôi (Trung Quốc) và Việt Nam không cùng ý thức hệ dù đều là Đảng Công sản”.

Đại hội thứ 18 Đảng CS Trung Quốc mới đây không còn đề cập CN Mác – Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông nữa mà chỉ nêu lý luận “ba đại diện” của Giang Trạch Dân và “tư tưởng Đặng Tiểu Bình”.

Tuy vẫn giữ câu “xây dựng XHCN nghĩa đặc sắc Trung Quốc”, nhưng người ta có thể cho rằng XH Trung Quốc hiện nay là XHTB chưa thật đúng nghĩa, còn do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo.

Mô hình XHCN kiểu Stalin tỏ ra không thích hợp, kìm hãm sản xuất, kìm hãm phát triển kinh tế, ảnh hưởng đến đời sống nhân dân trong khí đó một số người lãnh đạo lại hưởng đặc quyền đặc lợi sống như đế vương, độc tài độc đoán dẫn đến Liên Xô tan rã, các nước XHCN Đông Âu xụp đổ. Từ đó, chưa ai đưa ra được mô hình XHCN nào khác.

Việt Nam ta tất yếu phải cuốn theo kinh tế thị trường, nhưng lãnh đạo vẫn lấy CN Mác – Lênin làm cơ sở tư tưởng, vẫn chủ trương xây dựng CNXH. Thử hỏi xây dựng CNXH theo mô hình nào? Trong xã hội ta hiện nay, nội dung gì là XHCN, không ai chỉ ra được. Còn nói phát triển kinh tế thị trường “theo định hướng XHCN”. Cái đuôi “theo định hướng XHCN” thật là mơ hồ, vô nghĩa.

Đã không có mô hình, không có nội dung XHCN, thiết nghĩ chỉ nên nêu “lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm nề tảng, xây dựng nước Việt Nam dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” như nghị quyết Đảng đa từng ghi, là đúng đắn và khả thi. Không cần nêu CN Mác – Lênin mà “chỉ nêu tư tưởng Hồ Chí Minh là đủ” vì cái gì ở Mác, ở Lênin mà thích hợp với Việt Nam thì Hồ Chí Minh đã tiếp thu, cũng như những gì là hay, là tốt của thế giới, của đạo Phật, đạo Thiên Chúa, của Khổng Tử, của Tôn Trung Sơn đều đã có trong tư tưởng Hồ Chí Minh.

Đã không có nội dung XHCN thì nên lấy lại tên nước là “Việt Nam Dân chủ cộng hòa” là thích hợp.

Sự thật là không có truyền thống hữu nghị Trung – Việt, cũng không có tương đồng ý thức hệ. Thế mà mỗi lần có gặp gỡ cấp cao 2 bên, phía Trung Quốc vẫn nói ngon ngọt nào là trân trọng tình hữu nghị Việt – Trung do Mao chủ tịch và Hồ chủ tịch đã dày công vụn đắp, nào là xử lý bất đồng trên tinh thần “đại cục” quan hệ Trung Việt làm trọng, nào là mọi vấn đề đều có thể thương lượng nội bộ để giải quyết trên tinh thần đồng chí, anh em cùng chung ý thức hệ v.v… Giang Trạch Dân còn “sáng tạo” ra “phương châm 16 chữ và 4 tốt” để phỉnh phở, mê hoặc lãnh đạo ta làm sợi dây vô hình cột Việt Nam vào cỗ xe của họ kéo ta lệ thuộc vào họ.

Những ai có đầu óc thực tế đều thấy rằng hiên nay mối nguy hiểm đối với nước ta không phải đến từ đế quốc Mỹ mà đến từ chủ nghĩa bá quyền bành trướng Đại Hán.

Vấn đề đặt ra đối với nước ta hiện nay là: thoát ra khỏi mọi ràng buộc tham lam, ác ý, thực hiện đường lối chủ trương độc lập tự chủ, thực hiện ngoại giao cân bằng giữa các nước lớn, một mặt không phá bỏ hiện trạng hữu nghị hòa bình với Trung Quốc, mặt khác thắt chặt mối quan hệ hữu nghị với các nước lớn Nga, Nhật, Ấn Độ, Mỹ, cải cách thể chế, thực hiện dân chủ, gắn bó với khối đại đoàn kết dân tộc, trọng dụng hiền tài, xóa bỏ mọi lợi ích nhóm, phe phái quyền lực để đưa đất nước thoát khỏi yếu kém tụt hậu và tiến lên./.

N.T.V.

19.7.2013

-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

CHÙM THƠ THƯƠNG TIẾC VĨNH BIỆT ĐẠI TƯỚNG


KHÓC ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP   

Nguyễn Trọng Vĩnh

Nước non thương tiếc lệ sầu rơi
Đau xót anh Văn đã mất rồi
Yêu nước, hiến dâng không biết mỏi
Thân dân, dựa vững chẳng xa rời
Chiến công bất hủ còn vang dội
Nhân cách thanh cao vẫn sáng ngời
Cây lớn gió nào lay chuyển nổi
Hương thơm còn tỏa mãi trên đời.


Với tướng Giáp
Trần Vũ Long


0 giờ 15 phút ngày 8 tháng 10
bên hàng cây Hoàng Diệu
con khóc
khi người đã thiên thu

hoa ngập lối
nước mắt mòn rạn vỡ
tiếng dương cầm
bùng cháy
Điện Biên
bùng bùng cháy
chiến dịch Hồ Chí Minh
bùng bùng cháy
sinh đẻ có kế hoạch
bùng bùng cháy
đại tường và thường dân
bùng bùng cháy
trận mạc và im lặng
bùng bùng cháy
tử tế và đê hèn
bùng bùng cháy
Mác Lênin bùng bùng cháy
đau thương nước Việt
cháy hết rồi
những tin yêu
……
con khóc
khi người đã thiên thu

con chỉ khóc cho một trái tim
con chỉ khóc cho một tinh thần dân tộc
con chỉ khóc cho một chữ nhẫn
và con khóc cho một tình người
khi người đã thiên thu

mai này
từng đoàn người vào viếng
mai này
từng hàng xe con ngập lối
chỉ một giọt nước mắt
lúc 0 giờ 15 phút này 8 tháng 10
khi người đã thiên thu

những ngọn nến trong sân vườn
lặng lẽ một niềm tin

1h55p-8/10/2013


NÚI NON XÔ LỆCH NHƯỜNG KIA
Đỗ Trọng Khơi

             Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp!

Mồng mười, mười một, mười hai
mười ba - chủ nhật, ấy ngày biệt ly

Núi non xô lệch nhường kia
mang hồn sông biển Người kê cho bằng

Sinh Lộc Thuỷ, ngụ Mũi Rồng
Hoành sơn lưng dựa, biển Đông trước nhà

Trăm năm trong cõi… oa oa
trẻ thơ lẫm chẫm, bước già châng lâng

Dấu về ấm lại khoảng đồng
tình dân tộc, nghĩa non sông sâu dày

Mảnh trăng ở nốt đêm nay
sáng mai…theo đốt tay gày trăng tan.

10/10/2013 


Vĩnh biệt
Võ trung Hiếu


Đứng ngoài thị phi bao chuyện
Văn là võ, võ là văn
Một người lính già vĩ đại
Đã đi về nơi vĩnh hằng

Đất nước bỗng chợt trống trải
Lên cơn khát thèm vĩ nhân
Nhìn dòng người lòng thắt lại
Bao giờ mới thêm một lần ?

Khi triệu người khóc tiễn biệt
Ai ơi có hiểu lòng dân ?
Những giọt nước mắt biết nói
Cùng rơi hòa những suối sông

Vĩnh biệt ông, mình ở lại
Buồn vui, sống cũng một lần ...

12.10.2013
VTH
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Nguyễn Trọng Vĩnh: ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP - VỊ TƯỚNG THIÊN TÀI


ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP, VỊ TƯỚNG THIÊN TÀI
Nguyễn Trọng Vĩnh
​Được tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, tôi bàng hoàng, thẫn thờ giây lâu, vô cùng đau xót.

​Thế là:
​​Một ngôi sao sáng trên bầu trời Việt Nam đã tắt!
​​Một người học trò xuất sắc của Bác Hồ đã ra đi!
​​Một danh tướng trong mười danh tướng thế giới không còn nữa!
​​Tổ quốc mất một nhân tài kiệt xuất!

​Được “Ông Ké” giao cho thành lập đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân gồm 34 đội viên, đồng chí Võ Nguyên Giáp đã xây dựng lực lượng từ nhỏ đến lớn thành những đại đoàn chủ lực mạnh (thời chống Pháp), đến những binh đoàn, quân đoàn (thời chống Mỹ) mới thành những quả đấm mạnh có sức quyết định chiến trường và kết thúc chiến tranh.

​Là Tổng tư lệnh, Đại tướng đã khéo sử dụng phối hợp giữa bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương và dân quân du kích thích hợp với vai trò của mỗi thứ quân để tiêu hao, tiêu diệt lực lượng địch.​Trước chiến dịch Điện Biên Phủ, khi còn ở hậu phương, theo ý kiến cố vấn Trung Quốc và được Bộ Chính trị đồng ý phương châm “Đánh nhanh, giải quyết nhanh”. Nhưng khi đến thực địa chiến trường, với tư duy độc lập sáng tạo, Đại tướng đã thấy không thực tế và không thực hiện được, đồng chí đã quyết định đổi thành phương châm “Đánh chắc, tiến chắc”, báo cáo về Trung ương, cuối cùng đã thắng trận Điện Biên Phủ chấn động địa cầu.

​Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng là người thực hiện thành công ý chí “Lấy ít định nhiều, lấy yếu thắng mạnh” trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.

​Sự tài giỏi của người chỉ huy là tạo được thế bí mật bất ngờ để đánh địch. Trong Tổng tấn công Tết Mậu Thân, ta đã đánh vào nhiều thành phố vào các cơ quan đầu não của ngụy quân Sài Gòn, vào đại sứ quán Mỹ… mà trước đó đối phương không hay biết gì; cũng như mục tiêu chính của quân ta là đánh Buôn Ma Thuột mà Bộ chỉ huy ngụy quân tưởng rằng ta sắp đánh nơi khác, khiến ngụy quân tan tác, rối loạn. Đó cũng là do dưới sự chỉ huy của Đại tướng Tổng tư lệnh mà các cấp dưới thực hiện được như vậy.

​Có một điều cần nói nữa là khi chính quyền Sài Gòn lâm vào thế sắp xụp đổ, Đại tướng đã sáng suốt lệnh cho một phân đội nhanh chóng ra chiếm giữ quần đảo Trường Sa, nếu chậm thì sẽ vô cùng phức tạp. Đại tướng rất cảnh giác với người láng giềng phương Bắc.

​Đã là chiến tranh thì không tránh khỏi thương vong, bên này bên kia cũng vậy, nhưng Đại tướng Võ Nguyên Giáp là vị Tổng tư lệnh rất tiết kiệm xương máu của binh sĩ. Từng trận đánh, ông tính toán rất cẩn thận. Nếu trận tổng tấn công năm 1968, làm cho Mỹ giao động quyết tâm rồi rút quân ra để bảo toàn lực lượng như chủ trương của Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì đâu đến nỗi “khói lửa ngút trời, sông pha máu; đạn bom dậy đất, gạch lẫn xương” nơi thành cổ Quảng Trị.

Đại tướng cũng là người thân dân, tin dân, biết dựa vào dân: khi chưa có doanh trại thì quân ta đóng trong nhà dân; nhờ dân mà giữ được bí mật; nhờ sức dân to lớn từ nhiều địa phương mới tiếp tế được bộ đội đánh trận Điện Biên Phủ; có dân góp sức mới xây dựng và bảo vệ được “đường mòn Hồ Chí Minh” phục vụ cho vận tải, hành quân, tiếp tế để đánh lớn.

Còn nhiều mưu lược khác nữa của Đại tướng kể không hết được.

Ngoài lĩnh vực quân sự được đảm nhiệm, Đại tướng còn đóng góp ý kiến vào nhiều mặt công tác của Nhà nước. Với kiến thức và tầm nhìn xa, Đại tướng đã kiến nghị với lãnh đạo không phá Hội trường Ba Đình, một di tích lịch sử đặc biệt có một không hai của nước ta; không khai thác bốc xít Tây Nguyên, tàn phá môi trường không đem lại lợi ích gì mà còn di họa khôn lường, để cho người Trung Quốc vào địa bàn chiến lược xung yếu đó, rất nguy hiểm; không nên sát nhập cả một tỉnh Hà Tây nông nghiệp vào Hà Nội, rất không thích hợp với một thủ đô hiện đại… Tiếc rằng những ý kiến đúng đắn ấy không được chấp nhận.

Có thể nói Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một thiên tài. Là nhà giáo, không học trường võ bị hay lớp quân sự nào mà cầm quân đánh thắng nhiều tướng hàng đầu của Pháp như De Tassigny, Navarre…, của Mỹ như W. Westmoreland, C. Abrahams có đầy đủ quân binh chủng trang bị hiện đại hơn ta rất nhiều lần.

Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp là vị tướng văn, võ song toàn, trung nghĩa trọn vẹn đã cống hiến công lao to lớn đối với đất nước. Đại tướng mất đi là tổn thất không dễ gì bù đắp, để lại trong toàn dân niềm tiếc thương vô hạn.

Ngày 6/10/2013
Nguyễn Trọng Vĩnh

KHÓC ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

Nước non thương tiếc lệ sầu rơi
Đau xót anh Văn đã mất rồi
Yêu nước, hiến dâng không biết mỏi
Thân dân, dựa vững chẳng xa rời
Chiến công bất hủ còn vang dội
Nhân cách thanh cao vẫn sáng ngời
Cây lớn gió nào lay chuyển nổi
Hương thơm còn tỏa mãi trên đời.

​​​​​
Nguyễn Trọng Vĩnh

-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

TANG LỄ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP SẼ ĐƯỢC TỔ CHỨC NHƯ THẾ NÀO?


Lời dẫn: Vĩnh biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chúng tôi đăng tải lại nguyên văn bài viết của hai vị tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh, cùng ý kiến của Nguyễn Xuân Diện viết hồi tháng 5 năm 2010 xung quanh chuyện hậu sự của Đại tướng.


CHUYỆN HẬU SỰ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP:

"PHẢI ĐỐI XỬ VỚI ĐẠI TƯỚNG TỔNG TƯ LỆNH ĐÚNG VỚI VAI TRÒ 
MỘT KHAI QUỐC CÔNG THẦN"

Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên – Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
 
Mọi người đều biết trong suốt cuộc đời làm Tổng tư lệnh, ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP đã chỉ huy các lực lượng vũ trang nước ta lập nên nhiều chiến công lừng lẫy: Chiến thắng Điện Biên Phủ – Tây Bắc, chiến thắng Điện Biên Phủ trên không – Hà Nội, chiến thắng Tết Mậu Thân xoay chuyển tình thế, chiến thắng Buôn-Ma-Thuột bước ngoặt, chiến thắng trong chiến dịch Hồ Chí Minh thần tốc… góp công to lớn hoàn thành độc lập, thống nhất Tổ quốc.

Với việc đánh thắng 2 đế quốc to giàu mạnh hơn Việt Nam rất nhiều, với việc lần lượt đánh thắng các tướng lĩnh hàng đầu của Pháp, mỹ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp được nhiều nhà nghiên cứu lịch sử quân sự thế giới ca ngợi là "Một trong những thiên tài quân sự lớn nhất của mọi thời đại" và là "Một danh tướng thế giới". Đại tướng Võ Nguyên Giáp là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam ta.

Nay Đại tướng đã 100 tuổi (theo âm lịch). Lâu nay Đại tướng được chăm sóc trong Bệnh viện 108, song sức đã quá yếu, dù có hồi phục sức khỏe từ Tết AL đến nay, song vẫn khó tránh khỏi quy luật tự nhiên, tuy diễn ra sớm hay muộn thì ta chưa thể đoán trước. Thay mặt cho tâm nguyện của đông đảo chiến sĩ và tướng lĩnh trong lực lượng vũ trang cũng như nhân dân cả nước, chúng tôi xin đề xuất yêu cầu với các cấp lãnh đạo có thẩm quyền: Đến khi nào Đại tướng trút hơi thở cuối cùng, cần tiến hành nghi lễ Quốc tang đối với Đại tướng.

Được biết có quy định Quốc tang chỉ tiến hành đối với 4 chức danh: Tổng bí thư BCH TW Đảng, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ. Chúng tôi cho rằng trường hợp Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một trường hợp đặc biệt, cần có quyết định đặc cách làm lễ Quốc tang. Nếu cứ theo quy định mà một vị nào trong 4 chức danh đó, công lao chẳng có bao nhiêu, lại có những vấn đề không minh bạch, hoặc có khuyết điểm, bị công luận chê trách… vẫn được thực hiện quốc tang, còn một vị khai quốc công thần công lao to lớn, được toàn dân kính trọng, thế giới ngưỡng mộ như Đại tướng Võ Nguyên Giáp lại không được làm lễ quốc tang thì thật là đại bất công và trái đạo lý.

Ngôi nhà 30 Hoàng Diệu cũng nên dùng làm nhà lưu niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp, không dùng vào bất cứ việc gì khác. Sinh thời Đại tướng biết bao nhiêu hiện vật do các tầng lớp nhân dân đem đến chúc Tết, mừng sinh nhật Đại tướng, nhiều nguyên thủ quốc gia, nhân sĩ nổi tiếng thế giới đã đến ngôi nhà ấy thăm Đại tướng và tặng hiện vật lưu niệm. Trong ngôi nhà ấy, Đại tướng đã ngồi chỉ huy trận đánh B52 năm 1972. Ngôi nhà 30 Hoàng Diệu đã thành một di tích lịch sử quan trọng. Một nhà thờ họ của một dòng họ có nhiều người đỗ đạt cao thủa trước cũng được công nhận là di tích lịch sử, thì ngôi nhà 30 Hoàng Diệu càng xứng đáng được công nhận là di tích lịch sử.

Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên, lão thành cách mạng
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, lão thành cách mạng.
 Nguồn: BAUXITE VIETNAM

*************
Ý kiến của Nguyễn Xuân Diện:

- Vậy là rồi nhất định sẽ đến ngày Đại tướng từ biệt trần gian. Đến ngày đó, không biết quân dân ta có chịu đựng nổi không? Lòng quân dân thương tiếc Ông có thể sánh với khi Hồ Chủ tịch mất năm 1969.

- Công lao và Đạo đức Đại tướng Võ Nguyên Giáp được cả dân tộc tôn vinh, cả nhân loại ngưỡng mộ. Đó là điều ai cũng biết. Bất luận tiêu chí tiêu chuẩn nào, thì việc tổ chức Đại tướng theo nghi lễ quốc tang là đương nhiên. Nếu Đảng, Nhà nước và Chính phủ không tổ chức quốc tang, thì chính Nhân Dân khắp nơi sẽ tổ chức quốc tang cho Người. Như thế, dư luận trong và ngoài nước sẽ buộc phải nhìn nhận và lên tiếng về cách ứng xử của chúng ta đối với Đại tướng. Có lẽ ưu tư chuyện ấy, nên hai vị tướng mới viết bài / thư này. Chứ tôi tin là các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước, Chính phủ Việt Nam sẽ không chọn cách ứng xử là không - tổ - chức - Quốc - tang.

- Toàn bộ khuôn viên và ngôi nhà 30 Hoàng Diệu là một ngôi nhà lịch sử. Nếu sau khi Đại tướng mất, mà Nhà nước và Chính phủ không muốn giữ lại để làm Bảo tàng / Nhà lưu niệm Võ Đại tướng mà lại dùng vào việc khác, tôi đề nghị hai vị tướng vận động kêu gọi nhân dân cả nước và kiều bào đóng góp tiền mua lại căn nhà đó (bằng / với bất cứ giá nào) của Nhà nước để làm Bảo tàng cho Người!

Rất mong nhận được ý kiến của chư vị. Chúng tôi mong nhận được các comment thích hợp, để nó có thể hiện diện ở ngay bên dưới bài này. Xin đa tạ!


Bài viết còn được lưu tại: BVN
-->đọc tiếp...

VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC VĨNH BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP !

VÕ NGUYÊN GIÁP (1911 - 2013)

Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã từ trần lúc 18h09 chiều nay ngày 4 tháng 10 năm 2013
tại Bệnh viện Trung ương Quân Đội, Hà Nội. Hưởng đại thọ 103 tuổi.

**************
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: "Tôi nghe tin Đại tướng mất như tiếng sét ngang trời. Tôi và toàn quân đau xót vô cùng. Đây là mất mát mà không gì có thể bù đắp được"(trả lời Đài RFI).



Các hãng tin quốc tế như AFP, BBC, RFA, RFI đều đã đưa tin buồn về việc Đại tướng từ trần.
Trong nước các báo điện tử đã lần lượt đưa tin buồn... 


-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: THỰC TIỄN LÀ CHÂN LÝ


THỰC TIỄN LÀ CHÂN LÝ
Nguyễn Trọng Vĩnh *

Trước hết phải nói rằng không ai có thể phủ nhận công lao của Đảng Lao động Việt Nam và Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 1975 trở về trước. Đảng đã lãnh đạo nhân dân làm nên cuộc cách mạng tháng 8/1945 mở ra kỷ nguyên độc lập tự do, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, hoàn thành độc lập thống nhất nước nhà. Thời kỳ đó, tuy có sai lầm trong cải cách ruộng đất, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã công khai tự phê bình và xin lỗi dân, Tổng bí thư Trường Chinh đã nhận trách nhiệm và xin từ chức, nhân dân vẫn tin tưởng, tự nguyện theo sự lãnh đạo của Đảng mà không cần có “Điều 4”. Nếu dùng cụm từ “Đảng quang vinh” thì phải dành cho Đảng của thời kỳ ấy, chứ không phải cho bây giờ, vì Đảng bây giờ đã khác rồi. Bộ phận không nhỏ Đảng viên thoái hóa biến chất, suy thoái về đạo đức, lối sống, tham nhũng tràn lan từ dưới lên trên, phần lớn lại nằm trong những đảng viên có chức có quyền, càng cao thì tham nhũng càng lớn, uy tín của Đảng giảm sút, lòng tin của dân đối với Đảng mất dần. Nhà nước và nhân dân tôn vinh Lý Thái Tổ, Lý Nhân Tông, chứ không ai tôn vinh Lý Huệ Tông và Lý Chiêu Hoàng.

Sau đổi mới năm 1986, “Kinh tế có bước phát triển, nhưng đó là so với điểm xuất phát thấp của chúng ta, nếu so với bạn bè trên thế giới và ngay trong khu vực thì còn chậm phát triển và còn nghèo lắm”, đúng như nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình đã nói. Tôi xin nói thêm là: Tụt hậu khá xa. Đời sống nói chung có cải thiện so với thời bao cấp, có một số thành tựu trong xây dựng cơ sở hạ tầng như đường sá, cầu, sân bay, bến cảng, chỉnh trang đô thị, có một số khá ngoạn mục như thành phố Đà Nẵng, Nha Trang, … Tuy nhiên, so thành tựu với sai lầm, tổn hại thì sai lầm tổn hại nhiều gấp mấy lần, làm cho dân nghèo, nước yếu.

Từ Hội nghị Thành Đô, nhất là từ Đại hội IX đến nay, lãnh đạo, điều hành kinh tế biểu hiện nhiều sai lầm yếu kém: cho Trung Quốc vào khai thác boxit Tây Nguyên, phá nát môi trường, gây ô nhiễm di hại lâu dài cho dân, đương gặp khó khăn về vận chuyển, sống dở chết dở; bán rừng và để chặt phá tan hoang rừng đầu nguồn gây lũ lụt lớn thường xuyên; cưỡng chế lấy đất của nông dân quá nhiều giao cho giới đầu tư địa ốc làm giầu, hàng vạn nông dân mất ruộng, thất nghiệp sống vật vờ; nay hàng vạn căn hộ thừa ế; hàng chục vạn doanh nghiệp tư nhân phá sản hoặc ngừng sản xuất, hàng triệu lao động không có việc làm; các Tập đoàn kinh tế nhà nước đại đa số vừa thua lỗ vừa tham ô thất thoát của nhà nước hàng trăm ngàn tỉ đồng; mỗi năm nhập siêu hàng chục tỉ USD; nợ xấu ngân hàng rất lớn; nợ công và nợ nước ngoài chồng chất đến mức nguy hiểm. Có chuyên gia kinh tế nổi tiếng người nước ngoài nói: “Kinh tế Việt Nam đã tụt xuống đến đáy”. Thêm vào đó, văn hóa đạo đức suy đồi, trật tự xã hội hỗn loạn.

Không có tự do, dân chủ: cấm tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, cấm tụ tập đông người (từ 5 người trở lên!), cấm biểu tình yêu nước, cấm công nhân đình công tự phát, cấm dân oan khiếu kiện tập thể, cấm trí thức phản biện, cấm báo tư nhân, cấm đảng viên cùng ký khiếu kiện cùng với dân dù quyền lợi cũng bị xâm phạm như dân, cấm đảng viên không được tự do ứng cử vào Quốc hội và các cơ quan dân cử, không cho người trên 60 tuổi được ứng cử vào Quốc hội (trừ quan chức cao cấp trong Đảng và chính quyền), hạn chế công dân ngoài Đảng chỉ được 15% trong Quốc hội, còn lại toàn là đảng viên, chủ yếu là đảng viên là người có chức quyền các cấp, hóa ra Quốc hội là “Đảng hội”. Phá, quấy rầy, uy hiếp những chủ trang mạng mà nhiều người truy cập, nghị định 72 cấm thông tin trên các trang mạng internet, bắt bớ, bỏ tù các “bloggers” dám phê phán sai trái của chính quyền, dám đấu tranh đòi dân chủ, đòi đa đảng, đòi tam quyền phân lập, đòi bỏ Điều 4, quy chụp cho họ là chống nhà nước v.v… Phần lớn những điều cấm ấy là vi phạm Hiến pháp. Thế mà bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói rằng: “Xã hội ta dân chủ gấp vạn lần xã hội tư bản”, trong khi bà nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình nói rất đúng rằng: “Hòa bình và độc lập rồi, trong xây dựng đất nước phải có tự do dân chủ thì mới có điều kiện phát triển đất nước mang lại hạnh phúc cho mọi người”. Tình hình không có tự do, dân chủ như kể trên là cơ sở để ông Lê Hiếu Đằng và nhiều nhân sĩ trí thức nói: “Đảng Cộng sản độc tài toàn trị”.

Từ Đại hội IX đến nay, trong lãnh đạo  thiếu ý chí, tự chủ tự cường, bị Trung Quốc khống chế, lệ thuộc họ.

Với thủ đoạn lừa phỉnh “16 chữ, 4 tốt” và sợi dây trói “cùng chung ý thức hệ”, nhà cầm quyền Trung Quốc cấm ta không được nhắc đến cuộc xâm lược tháng 2/1979, tàn phá và giết hại đồng bào các tỉnh biên giới của ta; hàng năm không được tưởng niệm các cán bộ, chiến sĩ hi sinh trong trận chiến đó và hơn 60 cán bộ, chiến sĩ hi sinh năm 1988 trong trận đánh của Trung Quốc để cướp các bãi đá trong quần đảo Trường Sa của chúng ta; trong đàm phán biên giới và vịnh Bắc bộ, họ ép ta và ăn lấn được rất nhiều đất và biển của chúng ta; họ tùy tiện can thiệp vào nhân sự nội bộ của ta.

Trên biển Đông, họ mặc sức hành động ngang ngược, bắt, đánh đắm tàu cá, xua đuổi, bắn ngư dân ta trong vùng đặc quyền kinh tế và trong ngư trường truyền thống quanh quần đảo Hoàng Sa của chúng ta, cắt cáp tàu Bình Minh và tàu Viking II hoạt động trong lãnh hải của chúng ta, cho người vào “nuôi cá” trong vịnh Cam Ranh để nghiên cứu khảo sát quân cảng quan trọng bậc nhất Đông Nam Á và là địa bàn xung yếu của ta. Mỗi khi Trung Quốc có hành động bạo ngược ở biển Đông, người phát ngôn Bộ Ngoại giao ta cũng phản đối lấy lệ, không dám triệu tập Đại sứ của họ lên Bộ ngoại giao để trao công hàm phản đối mà chỉ trao cho cán bộ sứ quán của họ, không như họ làm đối với tôi khi tôi làm Đại sứ nước ta bên nước họ. Trên tờ “Hoàn cầu thời báo” của Đảng Cộng sản Trung Quốc thỉnh thoảng có bài lăng mạ và dọa đánh Việt Nam mà báo chí phía ta cũng im. Điều gì mà Trung Quốc không muốn thì lãnh đạo ngại không dám làm. Biểu tình yêu nước đông người hay cá nhân chống Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của tổ quốc lại bị đàn áp. Ta có đầy đủ tư liệu về chủ quyền biển đảo của Việt Nam không giáo dục rộng rãi cho toàn dân biết, không in ra nhiều thứ tiếng, trình lên LHQ và phổ biến cho thế giới đề dư luận ủng hộ ta.

Nội lực nước ta quá yếu

Nội lực của một quốc gia bao gồm nhiều yếu tố, thông thường là 3 yếu tố chính: Lực lượng kinh tế, lực lược quốc phòng, sức dân và lòng dân. Ở nước ta hiện nay thì kinh tế quá yếu kém, quốc phòng là bí mật quốc gia tôi không dám lạm bàn. Ở đây, tôi chỉ nói đến yếu tố sức dân và lòng dân. Muốn xây dựng nội lực thì phải gắn bó với dân, dựa vào khối đại đoàn kết dân tộc, chăm lo đời sống cho dân, thực hiện dân chủ. Lâu nay lại làm ngược lại, nào là tăng giá xăng dầu, tăng giá điện, giá nước, tăng học phí, tăng viện phí, tăng đóng góp, quyên góp, mọi thứ đổ lên đầu dân, tăng khó khăn cho đời sống của nhân dân, lại còn tước đoạt quyền lợi của dân, đàn áp dân. Như thế thì làm sao phát huy được sức mạnh của dân, xây dựng thành nội lực. Nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình nói rất đúng: “Không có nội lực sẽ khó giữ chủ quyền.”

Thiếu tướng Lê Văn Cương nói: “… Sự hưng vong , thịnh suy phụ thuộc rất lớn vào trí tuệ và phẩm chất của đội ngũ lãnh đạo là những người ở vị trí nắm quyền lực tối cao”. Đó chính là ông muốn nói đến trách nhiệm của những nhà lãnh đạo hiện nay.

Trước tình hình kinh tế sa sút, đất nước suy yếu, xã hội không có dân chủ tự do, lệ thuộc, ông Lê Hiếu Đằng một người cách mạng chân chính, trên giường bệnh với tinh thần yêu nước và xây dựng, nêu vấn đề lập một đảng mới (Đảng Dân chủ xã hội chẳng hạn) là “đòi hỏi khẩn thiết của cuộc sống”, để cho có sự cải biến tích cực làm cho đất nước phát triển nhanh. Có một đảng mới, có chính danh để đấu tranh nhằm hạn chế những sai lầm của Đảng Cộng sản, để Đảng Cộng sản tự điều chỉnh tốt lên, để có tự do, dân chủ, xã hội lành mạnh là một điều hay.

Chính ông Lê Hiếu Đằng đã viết “Chúng ta đấu tranh với phương châm công khai, minh bạch, ôn hòa, bất bạo động, phản đối tất cả mọi hành động manh động, bạo lực, khiêu khích, gây chiến tranh” và ông cũng viết “Tôi chưa bao giờ nói là chống Đảng Cộng sản hoặc xóa bỏ Đảng Cộng sản”. Vậy có gì là “náo động thiên cung” đâu, mà các vị tiến sĩ, giáo sư, các nhà “bảo hoàng, bảo thủ” nhao nhao phê phán, phản bác lên án ông Đằng bằng cách cắt xén, xuyên tạc, suy diễn, bất chấp sự thật, với những lý luận gượng gạo, nặng về quy chụp theo kiểu “bỏ bóng đá người” thế!

Đề nghị các vị cho đăng toàn văn bài “Viết trên gường bệnh” của ông Lê Hiếu Đằng và những bài của các tác giả đồng tình với ông Đằng lên các báo “lề Đảng” song song với các bài phản bác của các vị, để công chúng bàn luận xem chân lý thuộc về ai. Có thế mới công bằng.

N.T.V.

* Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên là Ủy viên BCHTƯ ĐCSVN, Đại sứ VN tại TQ (xem thêm trên Wikipedia).


Nguồn: Ba Sàm
-->đọc tiếp...