Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký Phương Bích. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký Phương Bích. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Phương Bích: LÒNG TIN CHỈ LÀ MỘT CANH BẠC ?

Lòng tin chỉ là một canh bạc?
Phương Bích

Gần đây, truyền thông nhà nước có vẻ mạnh dạn đưa tin về các vụ Trung Quốc xâm phạm chủ quyền trên biển Đông, các vụ tấn công ngư dân ngay trong lãnh hải... Nhưng chỉ đơn thuần là đưa tin, chứ không hề cho người dân thấy một biện pháp tích cực, mang tính quyết liệt nào ngoài “võ mồm”. Dân chán nghe cái câu “cực lực phản đối” và “yêu cầu” của Bộ ngoại giao lắm rồi. Nhìn sang dân và lãnh đạo nhà anh Philipin mà thèm.


Thế nên nhiều người hậm hực lắm, khi thấy cái thằng hàng xóm to xác nó cứ ngang ngược quá thể. Có lẽ không ngư dân nước nào khổ như ngư dân nước mình. Cứ lầm lũi, đơn độc trước gã kẻ cướp bần tiện, tham lam. Ông chủ tịch nước thì nói ngon ơ rằng biển ta, ta cứ đánh bắt. Còn đánh bắt thế nào thì mặc mẹ chúng này. Lũ kẻ cướp nó đánh, bắt ngư dân của ông thì ông cứ tảng lờ.


Hay thật! Ít ra cũng phải triệu đại sứ lên, trao công hàm cho nó ra dáng phản đối, chứ cứ để anh Nghị ngồi phản đối vặt thì chán lắm.


Khi có lời kêu gọi biểu tình trên mạng, suốt mấy ngày sau đó lòng dạ tôi cứ bời bời. Không thể biết được điều gì sẽ chờ đón những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Nhà cầm quyền sẽ nhất định đàn áp biểu tình hay là ngầm bật đèn xanh? Có người nói, thực ra họ cũng đang cần mình biểu tình lắm đấy chứ. Nhưng đặt lòng tin vào họ thì khác gì đánh bạc?


Không đi thì không đành, bỏ mặc những người khác ngoài đó sao được. Thôi thì đã xác định đi là chấp nhận tất cả. Đến ngày đến giờ, tôi khăn gói đồ lề, lặng lẽ chuồn ra khỏi nhà. Trước đó, mấy anh em có nguy cơ bị chặn than thở với nhau khi tìm cách trốn nhà: Cứ như là đi hoạt động cách mệnh vậy! Đến khổ. 


Hóa ra chỉ có dăm ba người là bị chặn. Bác Khánh chồng bác Trâm cũng bảo đã trốn trước mấy ngày rồi. Thêm JB Nguyễn Hữu Vinh cũng bị chặn nhưng vẫn thoát được mới tài. Còn lại, tất tật đều thoải mái ra khỏi nhà. Sao mà sướng thế? Ngẫm lại cay đắng. Có mỗi việc được tự do ra khỏi nhà, cũng khiến người ta cảm thấy hạnh phúc được thì quả là đáng buồn. 


Sáng chủ nhật, tôi có mặt tại Bờ Hồ từ sớm. Thấy quang quẻ các bóng áo xanh áo vàng lại bán tín bán nghi. Không lẽ đèn xanh thật? Không lẽ lại phúc đức thế? 


Vừa mới nghĩ vậy thì một em bên cạnh cười khắc khắc, chỉ vào phía đầu đường Hàng Gai, có dăm chú áo xanh đang ngồi trên via hè, cạnh đó là chiếc xe tải nhỏ của cảnh sát.


Nhưng quả thực là không thấy có dấu hiệu đàn áp. Không thấy lực lượng an ninh đứng dày đặc trên đường bao quanh Hồ Gươm. Không thấy các biển cấm quay phim chụp ảnh ở khu vực tượng đài vua Lý. Chỉ lác đác một vài xe cảnh sát loại bán tải đỗ bên lề đường. 


Những người quen nhận ra nhau, chào hỏi bắt tay vui vẻ. Ai đó khều khều tay tôi, ngoảnh ra thì thấy một chị dân oan. Tôi chào lại rồi bảo, biểu tình chống TQ thì không đòi nhà cửa đất cát gì nhé, chị ấy gật gật bảo: OK!


Tôi chả nhớ lúc đó là mấy giờ, chỉ biết ở khu vực quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, một số người bắt đầu căng biểu ngữ và hô khẩu hiệu. Đương nhiên đã biểu tình thì phải hô, giống như ngày xưa dân ta hô đả đảo Mỹ xâm lược nước một răng một rắc ấy.


Tôi cũng hô váng lên. Nhìn thấy phía trước là nhà văn Thùy Linh đang chen chân với các tay máy, vừa chụp ảnh vừa hô: đả đảo!


Hô chừng dăm phút thì mọi người bắt đầu đi diễu hành về phía Thủy Tạ. Ai đó đưa cho tôi một tờ giấy A3 ghi dòng chữ Tàu khựa cút khỏi biển Đông. Mới đi được vài chục mét, qua nhà hàng Thủy Tạ thì tiếng huyên náo nổi lên xung quanh. Những gã thanh niên lao vào đoàn người giật tất cả những khẩu hiệu mọi người cầm trên tay. Cái khẩu hiệu trên tay tôi vụt biến mất sau khi một gã lướt qua. Một số tên huơ tay, miệng la to: không được chụp ảnh! - thật ngu xuẩn.


Phải nói cái âm thanh huyên náo và hình ảnh cướp giật rất bạo lực đối với tôi thực sự kinh khủng. Nó khiến máu bốc lên đầu, cổ họng thì thắt lại, tim đập chân run. Run là vì căm giận chứ không phải sợ hãi. Ba bốn gã thanh niên đang túm lấy Phương Anh, vợ của Lê Anh Hùng, nhưng người phụ nữ bên cạnh cứ ôm cứng lấy cô ấy. Hai người phụ nữ bị giằng giật rất hung bạo, tôi không đủ sức mạnh để chen vào hỗ trợ họ, chỉ biết la to: Không cần, cứ để cho chúng lấy! Bản thân những chiếc áo No-U chẳng phải đã là khẩu hiệu rồi sao? Viết đến đây tôi chợt nghĩ, nếu những người biểu tình viết những dòng chữ chống quân xâm lược lên cánh tay, như cha ông ta từng thích chữ “Sát Thát” thì chúng cướp giật kiểu gì đây?


Bên cạnh đó, cựu chiến binh, blogger Nguyễn Anh Dũng cũng bị một đám hung hãn bao quanh, cố giằng cái khẩu hiệu trong tay người lính già. Khi cơn huyên náo lắng xuống, tấm khẩu hiệu trên tay người lính chỉ còn lại một mẩu giấy nhăn nhúm – phần nằm trong lòng bàn tay bác ấy. Bác ấy vừa đi vừa giơ cao đoạn giấy rách nham nhở trên đầu, giống như hình hài nham nhở của đất nước, đang bị đủ các thứ giặc xâu xé…


Đoàn người lại tiếp tục lặng lẽ đi. Không có khẩu hiệu trên tay thì tôi giơ hai nắm đấm lên trên đầu. Mọi người truyền tin cho nhau, một số người đã bị bắt lên xe buýt ở ngay khu vực Thủy Tạ (trong đó có cả nhà văn Thùy Linh), nghĩa là mới bắt đầu xuất phát thôi.


Lúc này tiến sĩ Nguyễn Quang A xuất hiện với chiếc áo No-U. Mọi người hồ hởi bắt tay tiến sĩ. Tôi cũng chen vào bắt tay bác ấy. Cảm động lắm khi trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này, mà thấy bóng một nhân sĩ trí thức xuất hiện cùng mọi người.


Khi chúng tôi đi về phía Tràng Tiền, đám cô hồn vẫn lầm lũi đi bên cạnh. Dưới lòng đường là chiếc xe buýt kềnh càng chầm chậm lăn bánh.


Người biểu tình đúng là chưa có kinh nghiệm. Họ đi rất nhanh hay vì tôi đau chân? Tôi tụt dần lại phía sau. Đến đoan Hàng Khay, chiếc xe buýt đột nhiên rồ ga chạy nhanh về phía trước. Đám cô hồn chạy túa theo. Lại bắt người rồi! Quay ra tìm bạn bè trong đám người còn lại, chả thấy ai!


Gọi điện cho cựu chiến binh Phan Trọng Khang, người đi cùng tôi ban sáng. Giọng anh cười nhẹ nhàng: 


- Anh đang qua sông Đuống!


Tôi đã quen với việc này. Lòng bình thản nghĩ về chặng đường tới sang Lộc Hà. Sức tôi đàn bà, chỉ cần chạm vào chúng là bắn văng ngay ra, nên có cố xông vào cứu đồng đội cũng chả được. Tôi và chị bạn đi theo tay an ninh Phường ra chỗ lấy xe để cậu ta đèo về (chắc chưa thấy tôi về, phường họ chưa yên tâm – bài Không thể để đảng và nhà nước lo được). Dọc đường gặp cụ giáo sư già Ngô Đức Thọ. Muốn khóc quá! 

CHÙM ẢNH SÁNG CHỦ NHẬT, NGÀY 2/6 TẠI HỒ GƯƠM

Vườn hoa Lý Thái Tổ sáng chủ nhật - ngày 2/6/2013

Khu vực Đài Cảm tử lúc 7 giờ 40 phút sáng chủ nhật - ngày 2/6/2013

Chụp trước lúc biểu tình với bạn cũ

Bé Tài và mẹ Thúy Nga

Bắt đầu biểu tình (ảnh trên Tễu-blog)

Khẩu hiệu còn sót lại trên tay người lính già - blogger Nguyễn Anh Dũng (ảnh trên Tễu - blog)
 
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgaq9JFY-rSyH34ldHp4pnOhNXzR4q-A5MXMkReO2mOLC3NkfdBcdC6JBJ3mRkRlj8f3SOzpWyUb5MAHRCFWJuj1fIEX_x2WFA5XwfhfBYJG8K4-lMpPe8NaD1wyP3wPB7HL9t6x9bWdfs7/s400/Picture+154.jpg
Bắt người biểu tình (ảnh trên blog của chị Thùy Linh)
 
Hình ảnh
Xông vào giật khẩu hiệu...
 
Khiêng người biểu tình lên xe buýt
 
Nữ nhân viên an ninh che ống kính của phóng viên chụp ảnh bắt người biểu tình
- một hành vi vô văn hóa, đáng xấu hổ! 
 
 Nguồn: Chim Kiwi Blog
 
-->đọc tiếp...

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

HÔM NAY, BÀ CON ĐẠI TỪ KHIẾU NẠI EVN, BỊ CÔNG AN HÀ NỘI BẮT ĐI


Bà con Đại Từ Thái Nguyên đi kiếu nại EVN, vừa bị công an hốt lên xe buýt, đưa đi đâu không rõ
Phương Bích

Chiều nay tôi có việc lên phố, nghe luật sư Trần Vũ Hải gọi điện, báo tin bà con dân oan Đại Từ Thái Nguyên đi khiếu nại đang bị nhốt ở trong cổng EVN. Luật sư Hải nhờ tôi mua thùng nước cho bà con, sợ bà con không ra ngoài được, mà trời thì nắng quá.
 
Xong việc, tôi đi đến EVN, thấy bà con đứng bên trong thật. Nhưng chỉ được một chốc thì bỗng huyên náo. Chừng gần chục bảo vệ to khỏe, túm lấy bà con đẩy dúi dụi ra khỏi cổng. Lần đầu tiên thấy cảnh này, tôi xông đến hét lên:

- Các anh làm trò gì thế? 
Nhưng tiếng nói của tôi chìm nghỉm trong tiếng huyên náo. Người tôi run lên kỳ lạ. Trước mắt mình, đàn ông đàn bà, già trẻ bị xô đẩy cực kỳ thô bạo, đồ lề của bà con bị họ quẳng qua cổng tơi tới. Mấy phụ nữ lớn tuổi ngã sóng xoài trên mặt đất.

Bất lực vì ko thể giúp gì được họ. Tôi chỉ mua thùng nước đưa cho họ, chụp vài kiểu ảnh đưa lên mạng. Đang post ảnh thì luật sư Trần Vũ Hải gọi điện nói, họ hốt hết bà con lên xe buýt rồi. Cổ họng nghẹn lại. Trời nắng nóng thế này, họ đưa bà con đi đâu?
Ai quan tâm, xin gọi điện cho số điện thoại này:  01234797894
Bắt đầu đẩy bà con ra khỏi cổng EVN
Đẩy phụ nữ ngã sóng xoài trên mặt đất
Gạo văng tung tóe vì bị quăng vỡ bao
Bé gái kêu khóc khi hai mẹ con bị xô đẩy ra ngoài
Bà con ngồi giữa trời nắng gát, yêu cầu lãnh đạo EVN gặp mặt


20 giờ 07 phút :
Vừa liên lạc được với bà con Hiện nay họ đang ở trại Lôc Hà. Công an 
đã mua cơm cho họ ăn,  

Nghe bà con nói, công an trại đang yêu cầu công an Thái Nguyên 
đưa bà con về.

-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

LÀM GÌ CŨNG PHẢI CÓ LỢI CHO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC!

"Làm gì cũng phải có lợi cho đảng và nhà nước"
Phương Bích
 
Đấy là câu nói của anh chủ tịch phường chỗ tôi, khiến tôi suýt té. Hôm trước nghe Xuân Diện nói, cái câu "còn đảng còn mình" không phải là chuyện tiếu lâm mà là có thật, treo biển đàng hoàng ở trước cổng trụ sở Bộ Công an ở phố Yết Kiêu. Nhưng giờ thì dỡ bỏ rồi.

Thói đời càng cấm càng gây tò mò. Càng cấm càng gây phản kháng. Tôi sẽ chẳng có chuyện gì để kể, nếu chả có chuyện ngăn cấm này nọ. Thế nên mới nói có khi họ sợ quá hóa rồ, đâm ra làm bừa.

Hồi trước, hễ cứ rậm rịch “hắt hơi” chuyện gì đó là ông bà Trâm Khánh ở phường Cầu Dền lại bị người nhà nước đến “bế quan tỏa cảng”, đến đi chợ cũng chả được. Lúc đầu thấy vô lý quá, thắc mắc thì người nhà nước thản nhiên bảo “đời còn nhiều cái vô lý hơn thế cơ”!
Nhưng chặn mãi thấy chả ăn giải gì, nên chắc bây giờ phường Cầu Dền cũng chán, bắt đầu mặc kệ. Nhờ vậy ông bà Trâm Khánh lại được “tung tăng” ra khỏi nhà.

Thật sung sướng làm sao khi sống ở đời muốn đi đâu là đi, muốm làm gì tùy thích. Tôi chỉ hiểu điều này khi chính mình phải nếm mùi “mất tự do”, một cách quái đản đến mức không thể tin được.

Mà quái lạ là họ cứ nhè vào những người già yếu như chúng tôi là thế nào? Ông bà Trâm Khánh mỗi người chỉ nặng trên dưới bốn chục ký, cụ bà Lê Hiền Đức còn già yếu hơn. Oanh liệt gì khi chặn cửa những đối tượng như thế?

Có một điều rất buồn cười là họ cứ trơn như trạch khi bị căn vặn lý do. Vâng! Chả có lý do gì, nhưng cụ, hay chị cứ ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi đâu kẻo mệt, vân vân. Hình thức mà họ áp dụng chỉ là mời, khuyên, vận động (chứ không cấm). Nhưng mời, hay khuyên, hay vận động là phải bằng được mới thôi. Không nghe thì tiếp tục mời, khuyên, vận động… Tôi cáu tiết bảo, thế nếu tôi không nghe thì sao? Bắt à? Vậy thì bắt luôn đi. Lúc ấy họ lại giả lả cười: úi, có ai bắt chị đâu. Chỉ là mời, khuyên, vận động… thật hết chịu nổi với cái điệp khúc dai nhanh nhách ấy.

Thứ sáu vừa rồi thư thả, tôi sang phường tìm gặp tay chủ tịch để làm cho ra nhẽ cái vụ mồng 5/5. Vì không hẹn trước nên đúng buổi anh ta phải lên quận tập huấn gì đó. Anh ta hẹn hôm sau sẽ tiếp tôi. Trước khi tôi ra về, anh ta còn nói thêm: Làm gì cũng phải có lợi cho đảng và nhà nước!

Tôi không tin vào tai mình. Không nghĩ họ lại có thể công khai nói ra điều đó. Tôi vốn nóng tính, nghe thế không “choảng” không chịu được.

- Ô hay! Thế hóa ra các anh đặt đảng và nhà nước cao hơn cả nhân dân và đất nước à? Nhà nước chỉ là một tổ chức được nhân dân trao quyền quản lý. Bất cứ nhà nước nào, hay đảng phái nào cũng phải phục vụ cho đất nước chứ. Chết thật, tôi không thể tin được anh lại nghĩ như thế.

Anh chủ tịch phường cười, đánh trống lảng bằng cách hẹn thứ bảy sẽ nói chuyện.

Ồ! Tôi cũng mong như thế. Nhưng trước giờ gặp thì anh chủ tịch phường lại báo hoãn vì lý do sức khỏe, hẹn nhất định trong tuần tới sẽ gặp.

Không biết có phải vì lý do sức khỏe hay không, nhưng buổi trưa hôm đó, hàng xóm mách là có nghe lỏm được chuyện tuần này họ sẽ canh tôi ngay từ chiều thứ bẩy. Tôi ngẩn người, nghĩ hay trên mạng có thông tin gì mà mình không biết? Kiểm tra lại trên mạng, thấy rõ ràng chả có tin tức gì. Đúng là hâm pha điên!

Sáng chủ nhật, tôi dậy muộn vì đêm qua thức khuya. Thử kiểm tra những nghi vấn vụn vặt trong ngày bằng cách mở cửa ngó ra hành lang. Thực sự ngạc nhiên khi vẫn ngần ấy con người đang ngồi vạ vật ở đầu cầu thang. Nói thế nào họ cũng vẫn cứ ngồi đó, bảo không có lệnh thì không được rời vị trí. Tôi bèn gọi điện cho chủ tịch phường, bảo anh làm thế là quân nó oán anh chứ chả phải oán tôi đâu. Các anh chả nắm tin tức gì cả, hôm nay làm gì có “vụ” gì mà bắt họ canh?

Tay chủ tịch phường thanh minh thanh nga lý do hoãn gặp tôi xong thì bảo, để anh ta kiểm tra. Lát sau ngó ra hành lang thì chỉ còn hai cô gái trẻ tuần trước (là học viên trường cảnh sát) ngồi đó. Vừa nãy lại nghe hàng xóm mách là họ canh từ đêm thứ bảy.

Tôi không rõ trong đầu những người ngồi canh nghĩ gì về tôi, về cấp trên của họ. Chỉ có hai giả thiết, một là tôi là kẻ nguy hiểm, hai là sếp của họ ngu dốt.

Ngày nay, sếp không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với năng lực, vì người ta có thể leo lên cao bằng nhiều con đường. Tôi biết rất nhiều trường hợp các nhân viên coi khinh sếp của mình, cả về năng lực chuyên môn lẫn đạo đức. Chẳng qua vì miếng com manh áo mà họ phải chịu nhịn thôi.

Tôi hỏi một người, có phải chủ tịch phường trước là công an không? Họ cười bảo, nói chung chủ tịch phường chủ yếu là công an chuyển sang!

Ra thế! Thế nên có câu chính quyền này là công an trị cũng đúng. Vốn là công an thì làm gì có tư duy của nhà quản lý? Cứ quản không được thì cấm là hết chuyện!

Tôi chợt nghĩ ra một câu hỏi sẽ dành cho anh chủ tịch phường: anh có dám chắc chế độ cộng sản ở Việt Nam sẽ tồn tại mãi mãi không?



 

-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Phương Bích: HÃY XEM HỌ BẢO VỆ CHẾ ĐỘ NHƯ THẾ NÀO!

Chuyện cũ kể lại
Phương Bích 
Thông tin về cuộc giao lưu, nói chuyện về QUYỀN CON NGƯỜI vào ngày 5/5 của một số bạn trẻ đã được công khai trên mạng trước đó cả tuần. Thú thực tôi cũng không hình dung ra một cuôc giao lưu ấy ở nước ta nó như thế nào? Dân ta văn minh đến mấy cũng chưa được làm quen, chứ ở bên các nước tư bản già cỗi có lẽ đã có hình thức này từ thời Napoleon mặc quần thủng đít ấy chứ chả bỡn (ý tôi muốn nói là lâu lắm rồi ý).

Không biết dân ta quan tâm đến việc này ra sao? Thái độ của nhà cầm quyền là gì? Đương nhiên là tôi quan tâm về đông thái của cả hai bên, nhất là địa điểm cuộc giao lưu ở Hà Nội là công viên Nghĩa Đô lại rất gần nhà tôi, đúng là nhất cử lưỡng tiện.

Tối thứ sáu công an khu vực gõ cửa. Tôi đoán ngay là vì vụ ngày 5/5.

Buồn cười! Đã nghỉ hưu như tôi mà vẫn bị công an coi như con nít, cứ bảo thôi, chị ra đấy làm gì? Bây giờ công an hết việc hay sao mà quan tâm cả chuyện mấy bà già ra công viên?

Tôi bảo đó là việc của tôi, rằng tôi muốn giám sát việc các anh cư xử thế nào với họ, rằng các anh cũng nên nghe xem họ nói gì. Vi phạm pháp luật thì bắt liền. Anh công an cười, bảo ai bắt gì đâu, rồi ra về.

Tối thứ bảy bình yên, không thấy “đoàn thể” vào thuyết phục. Tôi nghĩ cũng phải. Có lẽ việc thuyết phục tôi không ra công viên nó vô duyên quá, nên họ cũng “mặc kệ”.

Sáng chủ nhật, vừa mở cửa đã thấy người ngồi lố nhố ở cái hành lang thường ngày vốn rất yên tĩnh. Tôi đoán lại là người của “đoàn thể”, nhưng tôi chả bận tâm, cứ khóa cửa bình thường rồi đi ra cầu thang.

Ối giời! Tiếng chân chạy rầm rập sau lưng, rồi hai cô gái trẻ chạy vượt lên trước, dùng lưng chắn đường tôi. Mấy vị phụ nữ bắt đầu đồng ca bài “chị ơi”. Cái hành lang rộng là thế mà tôi chả thể nào vượt qua cái bức tường bằng lưng của hai gái trẻ hỗn xược. Phải nói là mặt chúng khá lì lợm. Đi dích dắc theo đường chữ chi một lúc cũng ra đến thang máy. Nhưng thang máy mở ra rồi mà tôi không thể bước vào được, cũng không thể đặt chân xuống một bậc cầu thang bộ.

Ái dà! Xem ra họ nhất quyết không cho tôi đi đây. Tôi bắt đầu nổi nóng, hỏi lý do tại sao (Thì cứ phải hỏi tý cho đúng thủ tục chứ).

Họ nói không có lý do gì. Rằng là họ chỉ biết làm theo nhiệm vụ cấp trên giao. Nhiệm vụ gì mà quái đản vậy? Thế mà cũng nhắm mắt nhắm mũi làm theo được mới lạ.

Tôi quay ra đếm tất thảy có 14 người, già trẻ gái trai đủ cả. Trong đó có cả một người đàn ông ở quán rửa xe vỉa hè, bên cạnh chung cư nhà tôi. Tay này làm nhiệm vụ của kiêu binh, cứ lải nhải những câu khiêu khích và dè bỉu, khiến tôi trong lúc nóng giận đã mắng hắn là ngu và yêu cầu hắn im miệng. Hắn bèn chửi tôi là đồ chó và xông vào tôi. Mấy người khác vội lôi tuột hắn xuống tầng dưới.

Cái này gọi là dùng chiến thuật lấy thịt đè người đây. Tôi bỗng thấy cái từ “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” nó trở nên mỉa mai quá.

Tôi rút điện thoại ra chụp để lấy bằng chứng cho việc viết bài sau này. Lập tức họ tản ra và quay mặt tránh. A! Cũng biết xấu hổ cơ đấy.

Ngày 5/5 cũng là ngày sinh nhật của tôi. Tôi dự tính 8 giờ sẽ túc tắc đi bộ ra công viên, mất chừng mươi lăm phút. Bao giờ tôi cũng muốn đến sớm hơn hoặc đúng giờ. Quan sát buổi giao lưu khoảng chừng tiếng là cùng, sau đó sẽ cùng một số bạn bè kéo nhau đến một cái quán nào đó để làm một cuộc “liên hoan” nho nhỏ. Rốt cuộc tới tận mười rưỡi trưa tôi vẫn không ra khỏi nhà được.

Tôi hỏi bà chủ tịch Hội phụ nữ:

-   Thế các chị định canh đến bao giờ?

-   Tôi cũng không biết. Bao giờ nhận được lệnh rút, chúng tôi mới được rút.

Trông họ cũng rất mệt mỏi. Sao mỗi cái việc tôi ra xem người ta làm gì mà cũng khiến họ sợ đến phát rồ lên như thế nhỉ. Thậm chí ngay cả khi ngoài kia chả còn mống nào, mà người ra lệnh quên béng đi mất thì làm sao? Rõ khổ thân tôi, khổ thân cả họ nữa. Lại muốn chửi: “khốn nạn thân các anh các chị. …éo mẹ cha chúng nó” quá đi mất.

Gần trưa, Xuân Diện cùng học trò ôm một bó hoa hồng to vật đến gõ cửa nhà tôi, vẫn thấy bọn họ ngồi canh ở đầu hồi hành lang. Thấy Xuân Diện gõ cửa nhà tôi thì một trong hai cô gái ban sáng xông đến hỏi:

-  Anh là ai?

Thế còn Chị là ai? Chị là ai mà có quyền hỏi tôi là ai? Chị là chủ cái nhà này đấy à?

Tôi ra mở cửa, thấy Xuân Diện đang dồn cô gái kia một chặp, còn cô ta thì  nghệt mặt ra. Thấy vây, tay an ninh ngồi ở cầu thang vội ra hiệu cho nhà cô kia lùi lại.

Buổi tối xuống mẹ, nghe anh trai kể trưa nay đi uống bia với đám học trò ở quán bia Thúy hay Thanh Hằng gì đó ở cạnh công viên, tự dưng thấy quán hạ rèm kín mít. Mọi người nóng quá đòi kéo rèm lên thì chủ quán bảo, công an bắt hạ rèm, nếu các bác không ngồi được thì mời đi quán khác vậy. Giờ nghe tôi kể chuyện mới hay là tại sao. Cả anh trai và mẹ đều bức xúc khi thấy tôi bị gã rửa xe chửi, bảo bây giờ chính quyền sử dụng cả côn đồ vào việc này thì đúng là mạt vận rồi. Giả sử không phải là một người mà cả trăm người thì liệu bọn họ có đủ người để canh không?

Thì là chuyện qua rồi. Sau đó hết việc này đến việc khác cuốn tôi đi. Tôi vẫn chưa ra phường để gặp tay chủ tịch như đã định. Lần này tôi sẽ nói cho anh ta biết cái việc anh ta làm với tôi không phải là bảo vệ chế độ này, mà chính là đang bêu riếu nó. Anh ta tưởng làm thế là tỏ ra mẫn cán với chế độ, là bưng bít được cái nhìn của tôi ra ngoài xã hội. Nhưng nhân dân thì trăm tai nghìn mắt, liệu có bịt được hết hay không? Bằng chứng là ảnh và clip về cuộc giao lưu bất thành vẫn đầy trên mạng. Ở tận đẩu tận đâu người ta vẫn đến được, mà riêng tôi ngay cạnh đây lại bị canh giữ thô bạo như thế này. Thử hỏi qua việc vi phạm quyền tự do một cách trắng trợn như thế này, chính quyền được gì và mất gì? Có khiến người dân sợ hãi không hay họ chả chửi cho ủng mả ra?

Tôi chả có gì dấu giếm. Khi bị chặn ở cầu thang, tôi tức quá bảo: không biết bao giờ thì cái chế độ này mới sập đây? Lúc đó các vị này chả trở cờ đầu tiên ấy chứ chắc gì đã trung thành? Bằng chứng là quân của Saddam Hussein đấy, cứ hô hào tử thủ với chả thánh chiến, oánh nhau một phát là lộ mặt ra cả đám.
.
 CHÙM ẢNH CHỤP NGÀY 5/5 TẠI HÀNH LANG CHUNG CƯ 


.

.

.
 

Nguồn: Chim Kiwi Blog

 Phụ bản:
Lần đầu được gặp Cụ Đặng Hạ -  bố chị Phương Bích. 
Cụ năm nay đã 91 tuổi.




Chị Phương Bích rất thích chiếc áo phông do Trang phu nhân tự tay vẽ tặng SN chị.
Vừa đưa tặng đã mặc luôn.


-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

PHƯƠNG BÍCH: KỂ CHUYỆN THĂM GIA ĐÌNH HỌ ĐOÀN SAU PHIÊN TÒA

.

Vươn à! Bao lần trắng tay, biển còn thua anh, cớ gì lần này phải cúi đầu trước cái ác?


Phương Bích

Từ Hải Phòng về chưa được bao lâu, đầu giờ chiều ngày nghị án, chúng tôi lại quày quả quay lại. Lần này có cả chị Trần Thanh Vân, cụ bà Lê Hiền Đức cùng về. Cuối tuần đường đông, xe chạy như rùa bò. Dọc đường thì nghe tòa đã tuyên: 5 năm!

Chúng tôi không ngạc nhiên. Lúc trước mấy anh chị em bảo nhau: khôn ngoan và tử tế thì tuyên án bằng đúng thời gian đã giam giữ, rồi thả ngay tại tòa (không hy vọng nó nhận sai hoàn toàn đâu). Rốt cục ngu dại vẫn hoàn ngu dại.

Việc đầu tiên là đến gặp những người con dâu họ Đoàn đã. Chuyện tranh đấu thì còn dài, còn phúc thẩm, còn giám đốc thẩm, còn một ngày cũng phải tranh đấu. Quan trọng là có tội hay không, chứ đâu phải một ngày hay bao nhiêu năm. Hy vọng ở trên sáng suốt hơn, không cần đến giám đốc thẩm.

Vì hai chị em Thương, Hiền đã về Tiên Lãng nên chúng tôi đi thẳng xuống đó. Đến nơi thì trời đã nhá nhem tối, người nhà họ Đoàn không đưa chúng tôi ra đầm, mà vào nhà ông Luân – thư ký Hội nuôi trồng thủy sản Tiên Lãng. Nhìn ngôi nhà của ông thư ký Hội khang trang, to và đẹp mới thấy, nếu người dân biết làm ăn thì hoàn toàn có thể trở nên “giàu” như thế này.

Chủ nhà có lẽ quá quen với các cuộc viếng thăm bất chợt, chả buồn thay trang phục mà cứ đánh cái quần sọc và chiếc may ô ba lỗ ra tiếp khách, hồ hởi và thân tình như tiếp người thân bằng cái giọng có thể át cả tiếng sóng biển.

Ông thư ký Hội cứ bức xúc ầm ầm, xoay quanh về cái điều 15 và 16 của Bộ Luật hình sự, về việc phòng vệ chính đáng trong trường hợp cấp thiết, đã không được xét làm trọng tâm. Không cần nhìn sách, ông viện dẫn điều này khoản nọ vanh vách khiến tôi cứ tròn mắt nhìn.

Đương nhiên với ông, Đoàn Văn Vươn và anh em họ Đoàn không có tội. Cụ Lê Hiền Đức thì bảo: tôi chả cần biết Luật nào cho phép cả, cứ vào nhà tôi cướp là tôi: Chiến!

Có cái thứ Luật rừng Luật rú nào trên đời, cho phép xông vào nhà người ta cướp, rồi la làng lên là chủ nhà giết người? Khi phòng vệ chính đáng trong trường hợp cấp thiết, bị cắt cổ đến nơi mà còn thời gian để ngồi bàn cãi, xem như thế nào là quá mức cần thiết? Sáng nay, ông già Ô Zôn còn gọi điện xả ầm ầm, rằng nó bảo người ta giết người, vậy những vật chứng là mảnh đạn, vỏ đạn đâu, có được trưng ra không? Những vật đó có thể dùng làm vũ khí giết người không? Có biên bản giám định xem vết thương gây ra do cái gì không? Trong phạm vi bao nhiêu mét? (ông còn bảo có khi do bắn hăng quá, gạch ngói xi măng bắn tung tóe cũng có thể gây nên thương tích không phải là chuyện không có). Hình như trong phiên tòa này, người ta kết tội anh em họ Đoàn phạm tội giết người mà không hề đưa ra những vật chứng nào ngoài cái bình ga thì phải. 
.



Hóa ra cái tin do báo đưa, về việc người ta cho vợ chồng Vươn Thương, Quý Hiền ôm nhau trong nước mắt là phịa. Thậm chí họ còn không được nhắn nhủ với nhau một lời dù đứng không cách xa nhau. Cái khoảng cách vô hình của luật pháp thật nghiệt ngã quá mức cần thiết. Nhưng ghê tởm hơn là dường như bất cứ lúc nào lừa được những người đàn bà khốn khổ, hơn một năm nay không được gặp mặt chồng là họ không hề bỏ lỡ. Hiền kể, sau khi kết thúc phiên tòa, lẽ ra đi cửa này thì họ lại bảo mấy chị em đi ra cửa kia, bảo để cho gặp các anh ấy. Ra đến nơi, họ lại chỉ ra chỗ khác, bảo ra đó sẽ gặp các anh ấy. Mấy chị em chạy ra thì xe đã chở các anh ấy đi mất rồi. Hóa ra, họ sợ chúng em ra đó, gặp báo chí thì la khóc ầm ĩ lên đấy mà.

Thiên hạ vẫn thường nghĩ: ác cho lắm vào rồi đời con đời cháu các người sẽ phải hứng chịu.hậu quả.

Nghe tin chúng tôi đến, ông Trong, Phó chủ tịch Hội nuôi trồng thủy sản cũng đi xe đạp sang. Qua những câu chuyện mắt thấy tai nghe, có thể thấy người dân Tiên Lãng rất ủng hộ Đoàn Văn Vươn. Vợ ông thư ký Hội kể, mọi người còn tưởng các anh ấy được về ăn Tết (ngây thơ đến tội nghiệp), bèn kéo nhau sang Cống Rộc để hỏi thăm. Có cô vừa mới sinh con đươc hơn tháng, cũng bế con sang tận nơi để cảm ơn, vì nhờ anh Vươn chống trả lại chuyện cướp đất, nên đất nhà cô ấy mới giữ lại được. Không thấy các anh về, thì mọi người lại để chút tiền đóng góp cho gia đình.

Nói đến đây tôi lại chợt nhớ ra tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ (người định đốt thẻ đảng) trước đó nhất định nhờ tôi đóng góp 500 ngàn cho gia đình họ Đoàn. Cảm động nhất là khi tôi hẹn gặp bác ấy sớm hơn, bác ấy thật thà thú nhận, gặp sớm hơn thì bác ấy chưa lĩnh lương. Mặc dù lương hưu của bác ấy chỉ 3,8 triệu, nhưng bác ấy dứt khoát bảo tôi phải cho bác ấy góp 500 ngàn, thậm chí quát lên rất dõng dạc, và cười sung sướng khi tôi nói đã đưa tận tay Hiền.

Sau khi động viên, chia sẻ với những người con dâu họ Đoàn cùng những người dân Tiên Lãng, chúng tôi lên đường về Hà Nội. Hẹn một ngày sớm nhất về thăm Cống Rộc và người anh hùng lấn biển Đoàn Văn Vươn.
.
Nguồn: ChimKiwi.
 
-->đọc tiếp...

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

PHƯƠNG BÍCH: KẾT TỘI HỌ ĐOÀN LÀ "VẢ VÀO MỒM" THỦ TƯỚNG

Kết tội h Đoàn là "vả vào mồm" Thủ tướng!

Phương Bích

 

Thứ 3, mồng 2/4 mới xử vụ án nhà họ Đoàn ở Tiên Lãng, nhưng từ thứ 6 tuần trước đó, công an khu vực đã vào nhà. Tôi đang nấu cơm nên anh ấy không vào, cứ đứng nói chuyện qua cửa sổ bếp. 

Sau câu rào trước đón sau, bày tỏ về sự ủng hộ Đoàn Văn Vươn khiến tôi bất ngờ, đương nhiên là anh ta hỏi tôi có đi Hải Phòng xem xử án không? Chừng như cũng ngượng ngịu vì việc tôi đi Hải Phòng hay không chả liên quan gì đến phường tôi đang ở mà hỏi, anh ấy bẽn lẽn cười, bảo biết tôi hay quan tâm viết bài bênh vực nông dân, như với bà con bên Văn Giang chẳng hạn nên mới hỏi thế. Anh ấy bảo thôi thì người địa phương nào thì cứ để địa phương ấy lo, rằng ở đó đông người rồi, ý bảo tôi nên ở nhà. Tôi mới chớp mắt, chưa kịp lên tiếng “ơ hay” thì chắc anh ấy cũng đoán được tôi định nói gì – hiểu nhau quá mà – nên gục gặc cái đầu bảo ngay, rằng đi hay không là quyền của chị, rằng là tôi cũng hỏi vậy thôi, chứ biết chị thể nào cũng đi.

Tưởng thế là xong, tối thứ bẩy, tổ trưởng dân phố gõ cửa, ra mở cửa thì lại thấy công an đứng đằng sau. Bực lắm nhưng vẫn cố không cáu gắt, vì tôi ghét cứ phải nhiều lời lắm. Lại gì nữa đây?

Đứng nói chuyện ngay ở cửa. Chả có gì khác, chỉ là ở dưới ấy đông lắm… không nói toạc được ra thì là làm sao nên cứ loanh quanh mãi. Tôi bảo tôi muốn mắt thấy tai nghe người dân Hải Phòng nói gì, nghĩ gì, chứ không muốn nghe qua người khác kể lại. Rằng chẳng phải vì tôi đàn bà chậm chạp, yếu ớt mà tôi vốn chủ trương bất bạo động, nên sẽ không có màn giằng co hay đấu võ mồm đâu. Anh công an bật cười nhìn tôi bảo:

-     Chị thì sức mấy mà giằng co được?

-     Đấy nhé, chính anh cũng thấy thế nhé. Vậy mà anh biết không? Tôi đang đứng chụp ảnh công an lao vào bắt người đi bộ trên Bờ Hồ, gây ra cảnh hết sức lộn xộn thì họ ra chộp lấy tay tôi, đưa tôi về Lộc Hà và vu khống tôi gây rối trật tự công cộng, rồi bắt các anh giáo dục tôi. Nhưng tôi nói thật, lần này mà các anh chặn tôi là tôi không để yên đâu đấy.

Thấy có vẻ lại sa đà vào việc bị “tố” lại, anh công an lảng ngay sang chuyện khác rồi cáo từ. Tổ trưởng dân phố chỉ đứng cười ruồi, từ đầu đến cuối đóng vai người làm chứng.

Lên facebook, thấy một số người bá cáo chuyện bị canh me dữ lắm, tôi nghĩ đau cả đầu về việc đi Hải Phòng như thế nào cho trót lọt, liệu có bị cản trở như trước đây không? Thái độ của công an phường chả ra quyết liệt, cũng chả ra không quan tâm. Nhưng mấy người quen ở Hải Phòng thì bảo, các bến xe đầy mật vụ (tên mới chỉ lực lượng an ninh). Các khách sạn và nhà nghỉ dường như đều được viếng thăm với những lời dặn dò?

Tôi cho là xử gọi là có thôi, chứ hẳn án đã “bỏ túi” sẵn rồi. Vì vậy tôi dự tính sáng đi tối về, đến tận nơi mục sở thị xem công an Hải Phòng làm ăn có khác công an Hà Nội không. Đi lại giữa Hà Nội và Hải Phòng giờ cũng tiện, không khó khăn lắm. Cái tôi sợ là mấy kẻ giả danh côn đồ, lợi dụng đàn bà chân yếu tay mềm giựt đồ thôi.

Tối chủ nhật, Xuân Diện hỏi: chị có đi sớm hơn được không? Nếu đi được thì trưa mai đi cùng bọn em. Tôi không nghĩ nhiều, trả lời luôn: Được!

Sáng hôm sau, tôi chỉ báo cho bố trước khi đi 2 tiếng đồng hồ. Chỉ là đi sớm hơn thôi, chứ việc tôi đi Hải Phòng làm gì, cụ đã biết và đồng tình. Tôi bảo tôi đi sớm để tránh việc họ lại vào thuyết phục- mệt lắm! Thuốc men của cụ tôi đã gói vào từng gói nhỏ, dặn dò bố kỹ càng rồi 9 rưỡi sáng ra khỏi nhà. Ba lô túi xách cho tuốt vào một cái túi nilon, cho giống người đi chợ.

Mấy chị em tôi bắt taxi xuống bến xe Lương Yên, rồi mua vé xe khách đi Hải Phòng. Xe lăn bánh rồi, tôi mới gọi điện cho các anh chị, nhờ trông nom bố hộ tôi 2 ngày. Ngồi trên xe, cảm thấy hơi bâng khuâng. Từ thuở bé, chả bao giờ phải trốn chui trốn nhủi, đi đâu cũng rình rang, chuẩn bị kỹ càng, tâm hồn phơi phới. Giờ thì lén lút ra khỏi nhà mình như một tên trộm, đất nước tự do kiểu gì mà quái đản!

***  

 Chúng tôi không chờ đến bến cuối mà xuống dọc đường, gọi điện cho người quen đến chở vào thành phố, ở nhờ nhà của một cựu chiến binh. Chủ nhà rất nhiệt tình, bố trí phòng ốc nghiêm chỉnh, nhưng hầu như cả đêm ngày 1/4, mấy chị em tôi không ngủ. Mỗi người ôm một máy, theo dõi hành trình của từng bạn bè trên facebook.

-     7 giờ tối, Sông Quê rời khỏi nhà.

-     9 giờ tối, blogger JB Nguyễn Hữu Vinh ra khỏi nhà.

-     Gần nưả đêm, Trương Ba Không và Chí Đức cũng đã có mặt ở Hải Phòng. Chưa tìm được chỗ ngủ nên đến trước cửa trại giam anh em Đoàn Văn Vươn chụp ảnh, định hô to “Đoàn Văn Vươn vô tội”, để công an bắt vào đồn, kiếm chỗ ngủ qua đêm luôn thể.

-     3 giờ sáng, bà con Văn Giang, Dương Nội đã lên đường.

-     Hơn 4 giờ sáng, blogger Nguyễn Tường Thụy lên đường. (trước đó ông thông báo, có 4 mật vụ lập chốt canh cạnh nhà. Chắc lúc này họ đang la cà đâu đó)

Chúng tôi hóng tin, lo lắng dõi theo hành trình của những người đang lặn lội trên đường. 4 giờ sáng, tôi mệt quá, lăn ra giường. Gần 6 giờ sáng, Xuân Diện kêu: bà con bị chặn ở Quán Toan rồi, cách những gần 20 cây số nên không đi bộ vào được.

Choàng tỉnh. Bàn phím của Xuân Diện kêu như mưa rào. Trong ban mai nhợt nhạt của đất cảng, thân hình to lớn như con gấu của hắn vẫn miệt mài đổ bóng lên màn hình sáng xanh của chiếc laptop...(lúc trước, tôi bắt hắn bật đèn bàn, tắt đèn neon đi vì sợ thiên hạ để ý)

Hơn 7 giờ, bà chủ nhà cho lũ trẻ đi học về, bảo công an đứng đầy đường, chặn lối qua tòa án rồi. Tôi nhờ cô ấy dẫn ra đó. Vì chỉ thám thính xem binh tình thế nào, nên tôi mang theo có mỗi chiếc điện thoại rởm, phòng khi bị trấn lột cũng ko tiếc lắm

Từ xa đã thấy lố nhố màu áo đặc trưng của công an, mỗi tốp ít nhất cũng 6 người, chăm chú theo dõi mọi cử chỉ của mọi người qua lại. Đường Lê Hồng Phong có tới 4 làn đường. Hai làn giáp phía tòa án được đặt các hàng rào sắt cấm qua lại, chỉ để dân tình đi qua 2 làn bên kia. Tôi và bà chủ nhà có lẽ là hai khách bộ hành duy nhất, túc tắc đi bộ trên phần đường chật hẹp còn lại của vỉa hè, vì từ hàng cây trở về phía trong của vỉa hè đã bị căng dây suốt đoạn đi qua tòa án. Khi tôi dừng lại, giả như không biết gì để hỏi mấy người mặc thường phục đứng bên đường, hoặc là họ lắc đầu, hoặc là liếc nhìn đầy nghi kỵ chiếc điện thoại tôi đang cầm trên tay. Bà chủ nhà bảo, họ nhận ra giọng chị không phải là dân địa phương nên không trả lời đấy.

Đoạn đường đối diên với tòa án thành phố Hải Phòng  - sáng ngày 2/4/2013. (chụp bằng điện thoại)


Chưa đến giờ xử. Đường phố vẫn chỉ có người đi làm, ai cũng ngơ ngác khi bị chặn đường. Tôi và bà chủ quay về theo lối khác. Mặc dù tôi không muốn ăn sáng, nhưng bà chủ nhất định kéo tôi vào quán bánh đa cua, bảo xuống đến Hải Phòng không thể không thử món này.

Trong quán người ta đang nhắc đến chuyện nhà Vươn. Chuyện ngăn sông cấm chợ, ít nhiều cũng khiến người ta tò mò về nguyên nhân.

Một bà to béo, có tuổi nhưng vẫn son phấn đậm đà, vừa ăn vừa phán:

-     Cả hai bên cùng sai!

-     Sai thế nào? Ép người ta quá đáng thì người ta cũng phải liều mạng chứ.

-     Chống lại chính quyền là sai rồi.

-     Thế chính quyền sai thì sao?

Bà to béo im. Chủ quán vừa xóc xóc bánh đa trần, vừa bảo:

-     Nhà Vươn nó cứu bao nhiêu người đấy. Nó mà không chống lại thì giờ còn ối người chết.

Những câu chuyện loanh quanh việc bảo xử công khai mà lại cấm đường, không cả bắc loa ra ngoài cho người ta nghe, chuyện nhà Vươn bỏ ra bao nhiêu công sức mà giờ bị cướp mất trắng, chuyện này ai chả biết.

Về đến nhà, bà chủ quay ra chuẩn bị cho làm cơm trưa, bảo đừng có ra ngoài ăn mà tốn kém, lại không hợp khẩu vị. Tôi bỏ máy ảnh vào túi khoác, một mình đi bộ trở ra khu vực đó.

Từ xa đã thấy góc bên kia bùng binh có khá đông người. Lúc này, phần lớn bà con Văn Giang và Dương Nội đã phải quay trở về. Tôi cố liên lạc qua điện thoại với mấy người bạn mà không được vì bị phá sóng. Đứng bên này quan sát, tôi bắt chuyện với 2 người đàn ông trông vẻ lam lũ đứng cạnh đó. Hóa ra họ là những người làm thuê cho Đoàn Văn Vươn ngay từ đầu, cũng đến đây để xem xử án, thế mà lại ngăn cấm thế này thì xem thế nào được?

Họ khen Vươn đẹp trai, hiền lành, lại có học (kỹ sư nông nghiệp chính quy đấy). Họ nói ban đầu vất lắm, cứ đắp lên sóng nó lại vỗ vào, cuốn đi hết. Những chuyện này tôi đã nghe kể trên báo cả rồi, nhưng nghe chính miệng người dân nói thì chưa. Đang chuyện trò, một bác đi tới, chưa kịp nói gì thì mấy người đi xe máy cũng dừng lại, hỏi với vào:

-     Hôm nay có vụ gì thế các bác?

-     À, hôm nay xử anh hùng Vươn đấy.

Người mới đến trả lời vậy. Tôi khoái quá, nắm lấy cánh tay bác ấy:

-     Cậu ấy là anh hùng hả bác?

-     Chứ sao, nó cứu bao nhiêu người đấy.

Câu này nghe quen quen. Bác làm thuê cho Đoàn Văn Vươn bảo, nếu nhà Vươn cứ để yên cho chính quyền nó cướp, thì vợ chồng con cái dắt nhau lên cầu Khuể mà nhảy xuống tự tử cho rồi. Đằng nào mà chả chết, vì nợ ngân hàng nhiều thế, không có đất làm ăn thì lấy đâu ra để trả nợ?

Thấy có đông người, xung quanh lại chả có bóng áo xanh nào vì góc này khá xa, tôi mạnh dạn lôi máy ảnh ra, mở zoom hết cỡ để lấy hình đám đông tít bên kia bùng binh. Nói thật, nghe đồn sẽ có lực lượng giả danh côn đồ để tấn công những ai dám chụp ảnh về phiên tòa, mà tôi thì có một mình, lạ nước lạ cái, nên cứ đề phòng vẫn hơn. Bấm được vài kiểu, chợt thấy hai thanh niên đến đứng hơi gần, tôi cất ngay máy ảnh vào túi rồi đi bộ về nơi nghỉ. Để máy ảnh ở nhà cho an toàn, đi bộ từ sáng mệt, nên tôi mượn xe đạp điện của chủ nhà, chạy ngang qua đoạn ở tòa án để đến nhập vào đám đông. Khá bất tiện khi đám đông lại đứng bên trong hàng rào bằng dây thừng, chăng sát đường. Có thể nhân thấy công an và những người mặt mũi lạnh tanh đứng ngay phía sau dây thừng, còn bà con ta lại dồn cục vào phía trong vỉa hè. Tôi vừa dừng lại để gọi mấy người quen thì công an lập tức đến yêu cầu tôi không được đứng đó. Lúc này cái xe lại trở thành chướng ngại vật. Tôi vòng qua vòng lại 2 lượt, vẫn chưa tìm thấy người tôi định tìm nên đành quay về cất xe. Về đến nhà thì nghe tin ngoài đó có mấy người bị bắt rồi, tan hết rồi.


***  

Lúc này đã gần trưa, chị Sông Quê được một người quen chở đến. Ông ấy cứ bảo tôi ngồi xuống nói chuyện. Biết ông ấy từng làm ở Ủy ban nhân dân thành phố, tôi hỏi ông ấy nghĩ gì về vụ Đoàn Văn Vươn. Ông ấy bảo, nói thật là chúng tôi đều nghĩ Vươn là người tốt, rất tốt, nhưng cái sai của Vươn là chống lại bằng vũ khí. Giá như Vươn cứ chấp hành, rồi tiếp tục khiếu nại thì hơn. Còn việc chính quyền Tiên Lãng làm sai thì đã bị xử lý cả loạt rồi.

Tôi hết sức kiên nhẫn nghe ông ta nói xong rồi mới phản công, rằng thứ nhất, cách đây hơn một năm, báo chí đã loan tải kết luận chính thức của thủ tướng chính phủ, đây là một vụ cưỡng chế hoàn toàn trái pháp luật, yêu cầu phải điều tra lại và xử lý nghiêm minh. Thứ hai, đã là cưỡng chế sai thì việc chống lại cái sai chính là cái đúng. Thứ ba, việc bắt và khởi tố ông Khanh là kiểu chữa bệnh không chữa tận gốc. Chính ông Khanh là người phản đối cưỡng chế. Việc ông ấy nhận chân trưởng ban cưỡng chế vì ông ấy giống như một người lính, chỉ làm theo lệnh trên. Thay vì truy trách nhiệm kẻ ra lệnh cưỡng chế, thì chính quyền lại sẵn sang thí ông Khanh làm con tốt. Thứ tư, ông bảo nhà Vươn cứ chấp hành cưỡng chế đi, rồi kiếu nại sau, như vậy ông thực không biết tý gì về tình trạng của người dân, ròng rã đi khiếu kiện hàng mấy chục năm trời mà đâu được giải quyết?

Quên không giới thiệu một người khách, là bạn của chủ nhà, cũng là dân Tiên Lãng. Khi tôi hỏi, sao không thấy dân Tiên Lãng hiệp thông ủng hộ nhà Vươn? Anh ta nói: bị chặn hết ở cầu Khuể rồi. Tôi đi từ hôm trước nên giờ mới đươc ngồi đây, nghỉ việc để đi xem xử Vươn mà rốt cục có được vào đâu. Nói về Đoàn Văn Vươn thì dân Tiên Lãng mang ơn nhiều. Gia đình tôi cũng khai hoang như nhà Vươn, nhưng xã chỉ giao 2 năm. Gần đến hạn thì xã lại gọi lên làm luật, không thì bảo sẽ thu hồi để giao cho người khác. 2 năm thì làm được cái gì? Sau vụ Vươn, xã không dám hành dân như trước nữa.

Đang nói chuyện, Xuân Diện chạy xuống thông báo phiên tòa tạm nghỉ, vợ chồng nhà Vươn, Quý đã được ôm nhau trong nước mắt. Mới kể đến đó, Xuân Diên bỗng hu hu rồi chạy lên gác. Tôi nghe nói vợ chồng họ khóc khi đuợc gặp nhau thì nước mắt cũng trào ra, thấy Xuân Diện hu hu lại tưởng hắn đùa, nghĩ hắn đùa thật vô duyên thì chị Sông Quê đi xuống, bảo Xuân Diện đang gục đầu vào tường khóc nức nở, nên không dám dỗ nữa, thế là tôi lại càng nước mắt ngắn nước mắt dài.

Sau này chị Sông Quê kể, lúc tôi vào bếp phụ bà chủ dọn cơm, ông bạn chị ấy hỏi tên tôi rồi bảo: nói như cô Bích thì không thể tranh luận được. Hóa ra ông ta cũng chỉ thích người khác nghe ông ta nói, còn chả thích nghe ai nói cả. Nghe để đấy, không bày tỏ chính kiến thì nghe làm gì cho phí thời gian, khác gì robot? Sao không dùng lý để chứng minh, mà lại phát biểu theo cảm tính là thích hay không thích thế nhỉ?

Chuẩn bị ăn cơm trưa thì liên lạc được với blogger Nguyễn Tường Thụy. Ông khách người Tiên Lãng xung phong nhận chân đi đón. Lát sau thấy lão chiến sĩ già, đồ đạc đeo lỉnh kỉnh khắp người bước vào, tóc tai bơ phờ. Bên mâm cơm, câu chuyện về họ Đoàn lại như pháo rang. Ăn trưa xong, tất cả chúng tôi chui vào một phòng. Tôi và chị Sông Quê không muốn sang phòng khác, bèn mượn cái chiếu rải xuống đất, định bụng là vừa nằm vừa nói chuyện. Ai dè đặt lưng xuống là tất cả chìm vào giâc ngủ, quên cả cái sàn nhà cứng và lạnh.

Giấc ngủ ngắn nhưng rất sâu, tưởng như chưa bao giờ đươc ngủ ngon như thế. Xuân Diện vẫn là người đánh thức chúng tôi dậy bằng những thông báo mới nhất trên mạng. Tôi và chị Sông Quê rủ nhau ra khu vưc tòa án. Không còn bóng một người dân nào quanh đó. Khi hai chị em vừa mới đi vào vỉa hè, bên làn đường các phương tiện xe cộ vẫn đang lưu thông, lập tức công an bu lại, yêu cầu chúng tôi quay trở ra. Qua thái độ của họ, tôi nghĩ có khi chỉ cần hỏi thêm một câu, họ sẽ lâp tức đưa chúng tôi về đồn ngay tức khắc mà chả cần lý do gì.

Chúng tôi loanh quanh một lúc thì cũng đã gần hết giờ chiều. Liên lạc được với Thương và Hiền. Hóa ra phiên tòa đã nghỉ, hai chị em họ đã về đến cầu Rào. Chúng tôi bảo hai chị em dừng lại, chờ chúng tôi đến gặp, nhưng họ nói an ninh đang theo họ rất đông. Chiều nay tòa mới làm xong phần xét hỏi, mai mới tranh tụng.

Mấy anh chị em chúng tôi cân nhắc tình huống, thực ra nếu chỉ để theo dõi kết quả phiên tòa, chúng tôi có thể theo dõi qua mạng. Cái chính chúng tôi muốn quan sát phản ứng của người dân và cách hành xử của chính quyền ra sao, trong một phiên tòa đặc biệt quan trong như thế này. Rõ ràng, mọi động thái ngăn chặn từ cách xa hàng chục cây số cho đến phạm vi 200 mét như thế này đã cho thấy, bất chấp dư luận, họ không muốn cả một “con ruồi” đến gần họ. Họ sợ không chỉ công lý mà còn sợ cả việc người ta thương yêu, chia sẻ động viên lẫn nhau trong cơn hoạn nạn. Họ muốn những người họ Đoàn phải run sợ khi thây không có ai bên cạnh chăng? Rốt cuộc ai mới là kẻ đang run sợ đây? Kẻ vô minh thì đâu biết dùng trí nhân để thay cường bạo?

Chúng tôi mừng khi biết những người trong gia đình họ Đoàn rất kiên cường. Tôi nghĩ ngay cả tình huống xấu nhất là có bị kết án nhiều năm, lịch sử vẫn sẽ ghi nhận sự hy sinh của họ một cách xứng đáng.

Chúng tôi quyết định trở về Hà Nội ngay trong đêm mùng 2/4. Chúng tôi đến đây qua nhiều ngả, nhưng khi trở về, chúng tôi lại cùng đồng hành trên một con đường, mơ về một ngày thấy quê hương Tiên Lãng được chào đón những người con của họ Đoàn trở về, tiếp tục sự nghiệp xây dựng còn đang dang dở của họ… 

Hà Nội ngày 3/4/2013
*    Một chi tiết cảm động nữa mà tôi thấy cần phải nhắc đến, đó là sự có mặt của cụ giáo sư Ngô Đức Thọ. Mặc dù tuổi cao, cụ vẫn hăng hái đi dự phiên tòa để ủng hộ gia đình họ Đoàn. Ngay cả khi chúng tôi bận bịu, không lo chu tất phương tiện đi lại cho cụ, cụ vẫn vui vẻ một mình bắt xe khách để về Hà Nội. Một bậc cao niên như cụ còn quan tâm đến xã hội như vậy,  mới thấy nỗi vất vả của chúng tôi chẳng thấm tháp vào đâu.
Nguồn: ChimKiwwi.
-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

TƯỞNG NIỆM GẠC MA - VÒNG TRÒN BẤT TỬ TRÊN BIỂN BẰNG NHỮNG NGỌN NẾN


Tưởng niệm Gạc Ma 

- Vòng tròn bất tử trên biển bằng những ngọn nến! 

Phương Bích


Rút kinh nghiệm từ những chuyện trước đây, bị “kẻ xấu cản phá” như buổi nói chuyện về biển đảo của bác Nguyễn Nhã, buổi liên hoan mừng ngày 8/3, buổi đặt hoa tưởng nhớ những đồng bào và chiến sĩ đã hy sinh trong chiến tranh biên giới năm 1979, mấy anh chị em chúng tôi lẳng lặng làm một chuyến ra biển thả hoa đăng, tưởng nhớ 64 liệt sĩ hy sinh năm 1988 tại các đảo thuộc Trường Sa.

Đến việc tâm linh cũng không dám công khai rủ nhau trên mạng, sợ hỏng việc. Lựa chán rồi mấy anh chị em mới chọn Hải Phòng làm nơi thả hoa đăng., kết hợp thăm các gia đình liệt sĩ. Có người biết việc làm của chúng tôi, nhưng bận không đi được đều đóng góp ít nhiều. Mỗi người một việc, rốt cục chúng tôi cũng lên đường “Hải Phòng tiến” vào chiều 13/3. 

Để tránh sự chú ý của những kẻ phá bĩnh, mọi người muốn khi nào làm lễ tưởng niệm mới mặc áo phông, nhưng tôi cứ diện chiếc áo có in những dòng chữ, ghi dấu các địa danh và sự kiện ngày 14/3 ngay từ đầu. Khi xe đã lăn bánh, mọi người mới tạm thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy hệt như mình đang đi ra trận vậy.

Mặc dù đã chuẩn bị chu đáo thế, dọc đường xe vẫn phải dừng lại, để mấy vị đàn bà rẽ vào chợ mua thêm ít đồ. Trong khi tôi cũng lượn lờ vào chợ, ngắm nghía hàng quán thì bỗng một chị trong đoàn bảo: 

-    Này! Dân ở đây họ biết cả đấy. Chị nghe thấy họ xôn xao bảo nhau:  Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam đấy. Thế là chị hỏi: sao các bác biết? Họ chỉ, cái áo chị kia mặc áo in những chữ Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam đấy còn gì?

Tất cả chúng tôi cùng a lên thích thú, cảm thấy hân hoan và ấm lòng. Vậy là người dân ho đã biết và không thờ ơ, dù chỉ với những dòng chữ trên một chếc áo phông bình thường của khách qua đường.

Một cô còn lo lắng hỏi:

-   “Nó” sắp lấy hết đảo của mình chưa ạ?

Bà bên cạnh gắt:

-   Lấy là lấy thế nào?

Hay! “Nó” lấy được hay không là do dân ta cả thôi. Chả cần tuyên truyền gì. Dân ta muôn năm.

Xe lại tiếp tục bon bon. Mọi việc khởi đầu có vẻ tốt đẹp. Đêm qua trời chợt đổ mưa khiến ai nấy đều lo lắng. Sớm nay vẫn còn lất phất mưa bay. Vậy mà trời gần trưa bỗng hửng nắng, hoàn toàn khô ráo và mát mẻ.

Đến Hải Phòng là hơn 5 giờ chiều. Đã có đại diện hai gia đình liệt sĩ nhập vào đoàn . Tất cả chúng tôi vào nghỉ ở khách sạn Xây dựng. Để tiết kiệm tối đa, đám đàn bà còn mang theo lỉnh kỉnh đồ ăn, Xuống nhà hàng chỉ gọi cơm canh và thêm chút thức ăn. Vậy mà khách sạn chẳng khó chịu gì, vẫn vui vẻ phục vụ. Sau đó, chúng tôi mượn khách sạn một hội trường nhỏ, treo băng rôn đàng hoàng để làm lễ tưởng niệm, tặng quà cho gia đình liệt sĩ. Cảm động nhất là giây phút Nguyễn Xuân Diện đọc bài văn tế. Giọng Xuân Diện có lúc nghẹn ngào, run rẩy, những cặp mắt bỗng đỏ hoe, đây đó tiếng sụt sịt của đám phụ nữ…

Trời về khuya trở nên ẩm ướt vì sương đêm. Chúng tôi đi ra bến Nghiêng, nơi xuất phát  của “Đoàn tàu không số” năm xưa để thả hoa đăng. Khi xe chở vòng hoa tới, ai nấy đều trầm trồ vì nó quá to và đẹp. Vì đa phần các anh đều hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nên vòng hoa kết toàn màu trắng tinh khôi.

Ban đầu chúng tôi chỉ định đốt nến rồi thả hoa và hoa đăng ngay trên bờ biển, nhưng rồi lại đổi ý, thuê tàu ra xa bờ để thả. Trong khi còn “cò kè mặc cả”, một người mà chúng tôi tưởng là nhà tàu hóa ra là an ninh thuộc đồn biên phòng Đồ Sơn. Điều khiến chúng tôi ngạc nhiên là họ không hề có ý ngăn cản việc làm của chúng tôi mà còn rất nhiệt tình giúp đỡ. Trong số tiền thuê tàu từ 1 triệu rưỡi xuống còn 1 triệu, thì nhân viên an ninh nói sẽ trả cho nhà tàu 500 ngàn, còn chúng tôi chỉ phải trả 500 ngàn. Cậu an ninh còn nói, thủ trưởng của cháu giao cho cháu thu xếp chỗ nghỉ cho đoàn, nếu các cô chú chưa kịp đặt khách sạn. Từ ngạc nhiên đi đến cảm động. Từ nghi kỵ đi đến thân tình. Ban đầu khi cậu này lẵng nhẵng bám theo đoàn, chúng tôi còn tưởng an ninh nên cứ đuổi quầy quậy. Hóa ra là an ninh thật, nhưng là an ninh quân đội, và là an ninh tốt!

Sương mù mỗi lúc một dày đặc. Chúng tôi đi trên tấm ván hẹp dẫn lên tàu (hoặc là ca nô). Riêng chiếc vòng hoa to quá, chúng tôi không biết làm thế nào để đem lên theo. Đang loay hoay thì cậu an ninh đồn biên phòng Đồ Sơn bảo: để cháu! Và cậu ta đội chiếc vòng hoa lên đầu, băng băng chạy trên tấm ván hẹp. Vòng hoa được đặt trên sàn tầng 2. Trong khi chúng tôi đốt nến, đặt hoa đăng lên xung quanh vòng hoa, cậu an ninh bảo: hương đâu? Sao không có hương?

Ừ nhỉ. Chẳng ai nghĩ ra. Làm gì có ai có kinh nghiệm trong chuyện này. Cậu an ninh lại bảo: để cháu! Câu ta phóng lên bờ. Lát sau quay trở lại với đầy đủ tiền vàng, hương và …thuốc lá.

Sáu mươi tư liệt sĩ. Sáu mươi tư ngọn nến và hoa đăng đặt quanh vòng hoa đại, làm thành một vòng tròn bất tử. Nguyễn Xuân Diện quỳ xuống sàn tàu, đọc lại bài văn tế. Mọi người quỳ quanh vòng hoa, chắp tay trước ngực. Sương đêm ướt đẫm, mịt mù. Nhà tàu phải đưa đèn pin để một người soi cho Diện đọc. Con tàu tròng trành đi vào trong làn sương dày đặc, mang theo khói hương nghi ngút và những ngọn nến lung linh trong đêm, mang theo tiếng rì rầm cầu nguyện Nam mô a di đà Phật. Trong đoàn chúng tôi có hai người theo đạo công giáo. Họ cũng quỳ xuống đọc kinh, tưởng nhớ các liệt sĩ theo nghi thức bên công giáo.

Có lẽ không mấy ai có dịp chứng kiến những giây phút như thế này trong đời. Ai nấy đều rưng rưng trong lòng, như cảm nhận được anh linh các liệt sĩ đã phù hộ độ trì cho chúng tôi được an lành đến với các anh.

Cậu an ninh nói: thuốc lá cháy như thế này là các anh ấy về đấy.

Chúng tôi nghẹn ngào: đúng rồi, các anh ấy về đấy. Nếu không làm sao chúng tôi gặp được nhiều may mắn đến thế này.

Gió rất mạnh, nhiều lần thổi tắt nến, nhưng hương và thuốc lá vẫn cháy nghi ngút. Chúng tôi thắp cho các anh hai tuần thuốc lá xong, mới thả vòng hoa xuống biển. Con tàu quay mũi, đưa chúng tôi vào bờ. Khi chúng tôi trả đủ môt triệu chứ không bớt như lúc đầu mặc cả, cậu an ninh nhất định không chịu lấy, bảo không nói 2 lời.

Về khách sạn, chúng tôi ngồi lựa ảnh, post lên mạng. Tôi định viết bài, kể lể ngay, nhưng nhiều khi cảm xúc tràn ngập quá cũng không viết nổi. Khi tôi đóng máy tính lại là đã gần 3 giờ sáng ngày 14/3. Cứ để nguyên quần áo đi đường, đăt lưng xuống là tôi chìm ngay vào giấc ngủ.

Ngày 14/3, chúng tôi chọn đường về Hà Nội qua ngả Thái Bình, để thăm thêm 3 gia đình liệt sĩ nữa. Mỗi một lần chủ khách chia tay là một lần bịn rịn, lưu luyến dù là lần đầu gặp mặt. Hai mươi lăm năm qua, hẳn chẳng có mấy khách phương xa nào quan tâm đến sự hy sinh của chồng, cha, con em họ. Hai mươi lăm năm qua, bao nhiêu người trong gần 90 triệu người Việt Nam biết đến video clip, do quân Trung Quốc quay cảnh bắn bộ đội ta ở Gạc Ma vào ngày 14/3/1988?

Ngay cả những người trong gia đình anh hùng liệt sĩ Trần Đức Thông ở Thái Bình, là những người có ít nhiều chức vị trong xã hội, cũng chưa một lần biết đến clip do lính Trung Quốc quay và đưa lên mạng, khoe khoang về hành động man rợ của chúng. Họ không thể hình dung ra người thân của họ đã ngã xuống như thế. Nhưng lệnh không đươc nổ súng, ngay cả khi quân thù nã đạn vào con em họ thì nhiều người biết. Đau đến nghẹn cả thở.

Xót thay! 
Nam nhi hề, vai khoác chiến y,
Chiến sĩ hề, ai về đầu bạc?
Chuyện nhục vinh thì cứ luận bàn,
Đường sinh tử có ai không thác?
Luận anh hùng ai kể bại thành,
Xét chí khí nên coi cao thấp.

Hôm nay,
Thắp nén tâm hương ,
Tưởng người tiết liệt.
Gương hiếu trung mãi mãi  chẳng phai mờ,
Máu hào kiệt ngàn đời không đổi sắc.
Hiếu với dân chẳng quản máu xương rơi,
Trung với nước đâu chờ bia đá tạc!

Ô hô! Có linh xin hưởng!

Kể thêm chuyện bên lề:

-    Khi in băng rôn, chủ hiệu đã giảm giá từ 150 ngàn xuống còn 50 ngàn, khuyến mại thêm lời dặn: lần sau những gì liên quan đến phản đối Trung Quốc thì cứ đem đến đây.

-    Khi làm thủ tục trả phòng ở khách sạn Xây dựng, do anh em trong đoàn “cẩu thả”, đem dép từ phòng này sang phòng khác, làm nhân viên dọn phòng tưởng mất. Trong khi mọi người còn đang truy tìm, ông giám đốc khách sạn biết chuyện bèn “quát” nhân viên không được hỏi, để yên cho “đoàn” đi.

-    Sau khi đoàn về Hà Nội rồi, cậu an ninh ở bến Nghiêng - Đồ Sơn (thuộc đồn biên phòng Đồ Sơn) gọi điện cho một người trong đoàn, thú nhận rằng cảm thấy rất xấu hổ về bản thân khi chứng kiến lễ tưởng niệm này. Cậu nói mặc dù cũng là lính hải quân, có biết về Gạc Ma, nhưng lại chưa hề biết về sự hy sinh của lớp “đồng đội” năm xưa như thế nào. Cậu đề nghị lần sau nếu có những hoạt động như thế, thì cho cậu tham gia với.

-    Ở đâu người ta cũng hỏi chúng tôi thuộc tổ chức nào, đoàn thể nào. Xem ra vẫn còn thói quen của mấy chục năm, về một cuộc sống mà cái gì cũng chịu sự quản lý và lãnh đạo của đảng và nhà nước, nên ngay cả việc chia sẻ tình cảm cũng phải chờ chỉ đạo, theo kiểu khi nào nhà nước hô: Khóc! Thế là nhất loạt mới được òa lên khóc, chứ không được khóc tùy tiện.

Chụp trước khi lên tàu 
Tưởng niệm theo nghi thức công giáo 
Thả vòng hoa xuống biển. Người mặc áo hoa là an ninh thuộc đồn biên phòng Đồ Sơn. 

Xa dần 
Chúng tôi chọn thả hoa đăng ở bến Nghiêng - Đồ Sơn. 
Nơi người ta nói là địa điểm xuất phát của đoàn tàu khóng số.
 
-->đọc tiếp...