Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn TP HCM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TP HCM. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

TRÍ THỨC SÀI GÒN KIẾN NGHỊ TỔ CHỨC HỘI ĐỒNG THÚC ĐẨY NHÂN QUYỀN



KIẾN NGHỊ TỔ CHỨC HỘI ĐỒNG THÚC ĐẨY NHÂN QUYỀN

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 26 tháng 11 năm 2013

Kính gởi:
CHỦ TỊCH NƯỚC CHXHCN VIỆT NAM
CHỦ TỊCH QUỐC HỘI
THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ

Đồng kính gửi :
BỘ TRƯỞNG BỘ NGOẠI GIAO
CHỦ TỊCH ỦY BAN NHÂN DÂN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
                                        
V/v Tổ chức Hội đồng Thúc đẩy nhân quyền.
Ngày 12 tháng 11 năm 2013, Việt Nam được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Trước đó 5 ngày (ngày 7/11) Việt Nam ký kết tham gia Công ước chống tra tấn của Liên hiệp quốc, đồng thời Cam kết 14 điều khi nộp đơn ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Trước sự kiện này, một số cơ quan Đảng – Nhà nước, hệ thống báo chí, truyền thông chính thức loan tải thông tin bình luận đó là một thành tựu to lớn của nhân quyền Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước các cấp niềm hãnh diện của Đất nước, của Nhân dân ta.

Nhiều tác giả, từ những góc nhìn, tầm nhìn khác nhau đã đưa ra những thẩm định đa dạng, nhiều chiều. Trong đó có những viên chức cao cấp của nhà nước, như ông Trần Văn Hằng, Chủ nhiệm Ủy Ban đối ngoại của Quốc hội đưa ra nhận định : “Đây là đòn đánh mạnh vào các đối tượng mà bấy lâu nay cố tình bôi nhọ, vu cáo chúng ta”. Nhiều ý kiến khác lại cho rằng Việt Nam và một số ít nước khác tuy có vi phạm nghiêm trọng Nhân quyền cũng được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc là tạo điều kiện cho các nước này phấn đấu.

Trước tình hình này, chúng tôi một số nhân sĩ, trí thức, những người quan tâm đến thời cuộc, đang cư trú, sinh sống tại Thành phố Hồ Chí Minh nhận thấy :

Hàng chục năm qua, trên các báo đài chính thống hiếm khi đăng tải toàn văn các Công ước quốc tế mà Việt Nam ký kết, tham gia là thành viên, đặc biệt là các Công ước của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền mà dư luận rất quan tâm như Công ước về Quyền dân sự và chính trị, Công ước về cấm tra tấn… Trên thực tế, các văn bản quan trọng này, chúng tôi chỉ nghe thấy tên, một vài trích dẫn để diễn giải theo ý kiến chủ quan của người cầm quyền. Đây lại chính là điều “cấm kỵ” đã được quy định trong Công ước. Chúng tôi hy vọng kể từ nay, các quyền dân sự và chính trị, quyền kinh tế, văn hóa, xã hội và các quyền cơ bản khác của công dân…cần phải được thực thi đúng theo tinh thần "Tuyên Ngôn Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc ” và các “Công ước quốc tế nhân quyền” của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã ký kết, hoặc đã là thành viên và đặc biệt mới đây là “14 điều cam kết” mà chính phủ Việt Nam ký khi nộp đơn ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Chúng tôi hiểu rằng, kể từ nay, Việt Nam không chỉ hãnh diện vì được bầu vào một trong hai tổ chức quyền lực bậc nhất của Liên hiệp quốc [Hội đồng Bảo An LHQ, Hội Đồng Nhân Quyền LHQ] mà vấn đề có ý nghĩa quan trọng là Nhà nước Việt Nam phải bằng hành động cụ thể có sự kiểm tra giám sát chặt chẽ của Nhà nước và của dân được quy định công khai, minh bạch với những chủ trương, chính sách, giải pháp, trong đó có những văn bản pháp quy nhằm đảm bảo cho 90 triệu người dân ở trong nước được hưởng và thực hiện đầy đủ các quyền ghi trong các Công ước mà Việt Nam đã ký kết, tham gia là thành viên .

Chúng tôi hiểu rằng, đường lối ngoại giao đúng đắn và bền vững chính là sự nghiêm chỉnh thực thi những cam kết quốc tế và khu vực thể hiện công khai trong đời sống xã hội của đất nước, thành tựu đạt được của ngoại giao là nhằm góp phần to lớn thúc đẩy xây dựng, phát triển mọi mặt xã hội của đời sống chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội cho nhân dân. Điều này không chỉ là nghĩa vụ chính trị mà còn là nghĩa vụ đạo đức của người cầm quyền. Để nhân quyền của mỗi người dân được thực thi và để sự hãnh diện của nhà nước đúng tầm với trách nhiệm đã cam kết, chúng tôi, những người quan tâm đến thời cuộc, đang cư trú, sinh sống tại Thành phố Hồ chí Minh muốn nói lên nguyện vọng bức xúc của các tầng lớp nhân dân thành phố Hồ Chí Minh, kiến nghị:

1/ Nhân ngày 10 tháng 12 năm 2013, Ngày Nhân quyền do Liên Hiệp Quốc khởi xướng, Nhà nước, các tổ chức chính trị -xã hội, các tổ chức xã hội tổ chức mit- tinh, xuống đường chào mừng sự kiện trọng đại Việt Nam được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nhằm vinh danh thắng lợi và đề cao ý thức trách nhiệm thực thi nhân quyền của chính quyền các cấp và các tầng lớp nhân dân. Công bố thành lập "Hội Đồng Nhân Quyền của nhà nước", "Hội Đồng Nhân Quyền của Mặt trận tổ quốc Việt Nam các cấp" và tại các tổ chức chính trị- xã hội, tổ chức xã hội cùng đồng thời cho thành lập các "Nhóm tổ chức xúc tiến Nhân Quyền của nhân dân".

2) "Hội Đồng Nhân Quyền của nhà nước", "Hội Đồng Nhân Quyền của Mặt trận tổ quốc các cấp" cùng các "Nhóm tổ chức xúc tiến Nhân Quyền của nhân dân" có các nhiệm vụ chính như sau:

a) Phổ biến rộng rãi toàn văn các văn bản về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã ký kết, tham gia... cụ thể là Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, Công ước chống tra tấn, cam kết 14 Điều khi ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền và Luật Ký kết, Gia nhập và Thực hiện Điều ước Quốc tế ( Luật số: 41/2005/QH11).

b) Chủ trì phối với các cơ quan, tổ chức hữu quan nghiên cứu, rà soát, phát hiện các văn bản qui phạm pháp luật của Việt Nam qui định khác với qui định của Điều ước quốc tế về cùng một vấn đề, nghiêm túc phổ biến một cách minh bạch và công khai cho cơ quan, tổ chức, cá nhân thực hiện, áp dụng theo qui định của Điều ước quốc tế (khoản 1 Điều 6: . Điều ước quốc tế và quy định của pháp luật trong nước. Luật Ký kết, Gia nhập và Thực hiện Điều ước quốc tế ).

c) Kịp thời cập nhật và quảng bá thông tin về tình hình thực thi nhân quyền tại VN.

d) Tiếp xúc, phối hợp giữa Hội Đồng Nhân Quyền nhà nước, Hội đồng nhân quyền của các đoàn thể, Nhóm xúc tiến nhân quyền của nhân dân với các cấp chánh quyền trong nước và các cơ quan của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc để trao đổi thông tin và xử lý thông tin về nhân quyền.

e) Phổ biến, truyền đạt kiến thức, tổ chức hội thảo về nhân quyền cho nhân dân.

g) Vận động trợ giúp, chia sẻ, góp phần khắc phục hậu quả đối với những trường hợp nhân
dân bị vi phạm nhân quyền.

 

Chúng tôi đồng ký tên:

1. Huỳnh Tấn Mẫm, Bác sĩ, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn (trước 1975), Đại biểu Quốc hội khóa 6; Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc VN Tp HCM.

2. Trần Quốc Thuận, Luật sư, nguyên Phó chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội.

3. Lê Công Giàu, nguyên Phó bí thư thường trực Thành đoàn TNCS tpHCM, nguyên Giám đốc Trung tâm xúc tiến thương mại và đầu tư (ITPC), TPHCM.

5. Lê Văn Oanh, Chủ nhiệm Khối Trí thức, CLB Truyền thống kháng chiến TP HCM.

6. Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc Sở Tư Pháp TPHCM.

7. Nguyễn Văn Kết [Tư Kết], nguyên Phó bí thư Đảng ủy Sở Văn hóa-Thông tin TPHCM.

8. Bùi Tiến An, cựu tù Chính trị Côn Đảo, nguyên Cán bộ Ban Dân vận Thành Ủy TPHCM.

9. Hà Thúc Huy, PGS.TS, GS Đại học TPHCM.

10. Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Khu Du lịch Bình Quới.

11. Kha Lương Ngãi, nguyên Phó tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng.

12. Tô Lê Sơn, Kỹ sư, TPHCM.

13. Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã Hội Học Việt Nam, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên Viện IDS.

14. Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức TPHCM.

15. Trần Công Thạch, Hưu trí, TPHCM.

16. GB Huỳnh Công Minh, Linh mục Tổng giáo phận Sài Gòn, TPHCM.

17. Hạ Đình Nguyên, nguyên Chủ tịch UB Hành động thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn (trước 1975), cựu tù chính trị Côn Đảo, TPHCM.

18. Nguyễn Thị Khánh Trâm, Nghiên cứu viên văn hóa, TPHCM.

19. Nguyễn Mai Oanh, Chuyên gia Nông nghiệp nông thôn, TPHCM.

20. Nguyễn Xuân Nghĩa, Tiến sĩ, Giảng viên TPHCM.

21. Trần Văn Long, nguyên Tổng thư ký UB vận động cải thiện chế độ lao tù miền Nam Việt Nam (trước 1975), nguyên Phó bí thư Thành đoàn TNCS TPHCM.

22. Lê Thân, nguyên CB Phong trào đấu tranh của nhân dân, sinh viên, học sinh tranh thủ dân chủ TP Đà Lạt, cựu tù chính trị Côn Đảo.

23. Hồ Ngọc Nhuận, Nhà báo, Ủy viên UBTW MTTQ VN, Phó chủ tịch UB MTTQ TPHCM, nguyên Giám đốc chính trị Chủ bút nhật báo Tin Sáng, TPHCM.

24. Tống Văn Công, Nhà báo, nguyên Tổng biên tập báo Lao Động, TPHCM.

25. Nguyễn Thế Thanh, Nhà báo, Cán bộ hưu trí, TPHCM.

26. Lưu Trọng Văn, Nhà báo, TPHCM.

27. Lê Phú Khải, Nhà báo, nguyên Phóng viên Đài tiếng nói Việt Nam thường trú tại miền Nam.

28. Trần Minh Quốc, Hội viên CLB Truyền thống kháng chiến TPHCM, Thường trực khối Thanh niên.

29. Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ nha khoa, TPHCM.

30. Đào Duy Chữ, Tiến sĩ, nguyên Phó chủ tịch Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam,TPHCM.

31. Hồ Hiếu, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên CB Phong trào đấu tranh của nhân dân, sinh viên, học sinh tranh thủ dân chủ TP Đà Lạt, nguyên Chánh văn phòng Quận ủy quận 1, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận Thành ủy TPHCM.

32. Phan Văn Thuận, Doanh nhân, Giám đốc công ty Phú An Định, TPHCM.

33. Trần Văn Mỹ, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giảng viên Đại học Sài Gòn, TPHCM.

34. Nguyễn Lê Thu An, cựu tù chính trị CônTPHCM Đảo, nguyên Tổng biên tập Báo Điện ảnh TPHCM.

35. Nguyễn Lê Thu Mỹ, cựu chiến sĩ biệt động khu Sài Gòn- Gia Định, CB hưu trí.

36. Nguyễn Văn Lê, nguyên Chánh Văn phòng Khu đoàn Sài Gòn-Gia Định, nguyên Chánh Văn phòng Ban Dân Vận TPHCM.

37. Trần Văn Nhiệm, nguyên Phó Giám đốc Sở Lao Động-TB và XH TpHCM.

38. Đào Công Tiến, PGS, nguyên Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế TPHCM.

39. Huy Đức. Nhà báo. TPHCM.

40. Hoàng Lại Giang, nhà văn. TPHCM. 

.

-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

THƯ GỬI ĐOÀN ĐBQH TP HCM ĐANG HỌP QUỐC HỘI TẠI HÀ NỘI

 

THƯ GỬI ĐOÀN ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI TP. HỒ CHÍ MINH ĐANG THAM DỰ KỲ HỌP QUỐC HỘI LẦN THỨ 6

Kính thưa quý‎ vị đại biểu!


Chúng tôi, một số trí thức, nhân sĩ, cử tri của thành phố Hồ Chí Minh trân trọng gửi đến quý vị kiến nghị sau đây :

1. Qua theo dõi thông tin về kỳ họp Quôc hội với những trao đổi thảo luận và những ý kiến phát biểu tại diễn đàn cũng như một số kết luận của đoàn chủ tịch về nội dung bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp và Luật Đất đai, chúng tôi biết được rằng, một số đại biểu của thành phố ta đã có cố gắng trình bày một số ý kiến và đòi hỏi bức xúc của cử tri thành phố, chúng tôi đánh giá cao những cố gắng đó mà phát biểu của đại biểu Trương Trọng Nghĩa, đại biểu Nguyễn Thị Quyết Tâm là những ví dụ cụ thể.

Tuy nhiên còn quá nhiều ý kiến bức xúc của cử tri thành phố, trong đó có ý kiến của chúng tôi được thể hiện trong Kiến Nghị về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 gửi đến Quốc hội ngày 19.1.2013 [ thường được gọi tắt là "Kiến nghị 72"] tập trung vào 7 điểm rất cụ thể với sự nghiêm túc, có trách nhiệm và xây dựng, đã không được Ban soạn thảo để ý đến. Vì vậy bản Dự thảo được đưa ra Quốc hội thảo luận đã không thể hiện được ý chí và nguyện vọng của nhân dân, của đông đảo cử tri, trong đó có chúng tôi.

Trên thực tế, bằng những điều đã làm, các vị đã không chấp hành Nghị quyết của Quốc hội về Sửa đổi Hiến pháp ban hành ngày 23.11.2012, trong đó ghi rõ phải tạo được sự đồng thuận xã hội, tập hợp đầy đủ ‎ ý kiến của mọi tầng lớp nhân dân, giải trình đầy đủ và công khai những điểm đã tiếp thu đưa vào Dự thảo Sửa đổi và những điểm không tiếp nhận với l‎í do rõ ràng, minh bạch.

Ấy thế mà, những nhà lãnh đạo Đảng, Quốc hội và cả hệ thống báo chí và truyền thông Nhà nước vẫn nói rằng bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp và Luật Đất Đai đã được tuyệt đại đa số nhân dân đồng tình, nhất trí và quyết định cho biểu quyết để thông qua bằng được Bản Hiến pháp và Luật Đất đai trong kỳ họp này, bất chấp những ý kiến của nhiều đại biểu, quay lưng lại với đòi hỏi của đông đảo cử tri trong cả nước. Nếu vội vã thông qua Hiến pháp và Luật Đất đai khi còn quá nhiều điều bất cập thì đó là một sai lầm mà cái giá nhân dân ta phải trả là quá lớn, đất nước sẽ lại phải lún sâu vào khủng hoảng, trước hết là khủng hoảng lòng tin.

2. Chính vì vậy, chúng tôi quyết định thành lập một nhóm đại biểu cử tri của tp. Hồ Chí Minh ra Hà Nội gặp đoàn đại biểu Quốc Hội của thành phố ta để trực tiếp trình bày kiến nghị, bày tỏ ý chí nguyện vọng và thái độ của cử tri thành phố. Chúng tôi đã liên tục gọi điện thoại đến Trưởng đoàn, Phó trưởng đoàn Đại biểu QH thành phố, nhưng cuối cùng thì nhận được lời khuyên là đoàn đại biểu cử tri chúng tôi không nên ra Hà Nội vì sẽ không thể giải quyết được gì đâu!  Những gì cần làm thì các đại biểu QH của thành phố đã làm, nhưng những gì đã quyết định sẽ không thay đổi được.

Quả đúng là “sửa đổi Hiến pháp là việc trọng đại mà tác động của nó có thể thúc đẩy hoặc cản trở bước tiến của lịch sử. Hậu thế sẽ đánh giá Quốc hội khóa XIII sẽ làm gì để thúc đẩy chứ không cản trở sự phát triển của dân tộc” như đại biểu Trương Trọng Nghĩa đã phát biểu trước Quốc hôi.

3. Để hậu thế có cứ liệu mà đánh giá một cách chuẩn xác và nghiêm minh, chúng tôi Kiến nghị các đại biểu Quốc hội của thành phố Hồ Chí Minh chúng ta sẽ đi trước một bước, công khai danh tính gắn liền với quyết định bấm nút biểu quyết thông qua hay phủ quyết bản Hiến pháp sửa đổi và Luật Đất đai. Làm như thế, mỗi đại biểu Quốc hội sẽ phải đối diện với chính mình, đối diện với ”sự nghiêm túc tự vấn lương tâm và trách nhiệm“ như đại biểu Nguyễn Thị Quyết Tâm đã phát biểu trong phiên thảo luận ngày 24.10.2013, trước khi đối diện với sự thẩm định của cử tri, sự phán xét của lịch sử.

4. Vì không đến gặp được đoàn đại biểu QH thành phố, chúng tôi kiến nghị qúy vị trình bày trước Quốc hội kiến nghị của chúng tôi yêu cầu Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp và lãnh đạo Quốc hội trả lời rõ lí‎ do không chấp nhận 7 điểm mà chúng tôi đã nêu lên trong “Kiến nghị 72″ gửi đến QH này 19.1.2013. Nếu không công khai và minh bạch điều này tức là không tuân thủ Nghị quyết của Quốc hội ngày 23.11.2012 nêu ở trên, cũng có nghĩa là không có đủ cơ sở để tạo sự đồng thuận xã hội, không thể đưa ra biểu quyết thông qua Hiến pháp được.

Xin gửi đến quí‎ vị đại biểu lời chào trân trọng và kính chúc qu‎í vị dồi dào sức khỏe để tiếp tục nhẫn nại hoàn thành sứ mệnh cao cả mà cử tri thành phố đã trao cho quí vị.
                                                                         
Tp. Hồ Chí Minh ngày 11.11.2013

DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI GỬI THƯ :

1. Bùi Tiến An cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên cán bộ Ban Dân vận Thành ủy TP HCM, TP HCM
2. Huỳnh Kim Báu nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức yêu nước TP Hồ Chí Minh, TP HCM
3. Tống Văn Công nguyên Tổng biên tập báo Lao Động, TP HCM
4. Hoàng Dũng PGS TS, Đại họ Sư Phạm thành phố Hồ Chí Minh
5. Phạm Chí Dũng nhà báo, TP HCM
6. Lê Hiếu Đằng nguyên Phó Tổng Thư ký Ủy ban Trung ương Liên minh các lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hồ Chí Minh, đại biểu Hội đồng Nhân dân TP Hồ Chí Minh khóa 4, 5, TP HCM
7. Lê Công Giàu nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist), TP HCM
8. Hà Thúc Huy PGS TS, Đại học Khoa học Tự nhiên, TP HCM
9. Lê Phú Khải  Nhà báo, nguyên phóng viên Đài Tiếng nói VN thường trú tại Miền Nam, TP HCM
10. Tương Lai nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, nguyên thành viên Tổ tư vấn của Thủ tướng Chính phủ Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên Viện IDS, TP HCM
11. Cao Lập cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch Bình Quới, TP HCM
12. Lương Văn Liệt nguyên cán bộ Thanh niên Xung phong, nguyên cán bộ Chi cục thuế, TP HCM
13. Nguyễn Văn Ly (Tư Kết) nguyên Phó phòng PA 25 CA thành phố HCM, nguyên thư ký của Bí thư thành ủy TP HCM Mai Chí Thọ
14. Huỳnh Tấn Mẫm bác sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, TP HCM
15.. GB Huỳnh Công Minh linh mục Giáo phận Sài Gòn, TP HCM
16. Kha Lương Ngãi nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng, TP HCM
17. Hạ Đình Nguyên cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành động thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, TP HCM
18. Mai Oanh. Chuyên viên Phát triển nông thôn.  TP Hồ Chí Minh
19. Nguyễn Kiến Phước nhà báo, nguyên Đại diện báo Nhân Dân ở phía Nam, TP HCM
20. Tô Lê Sơn kỹ sư, TP HCM
21. Trần Công Thạch hưu trí, TP HCM
22. Lê Thân cựu tù chính trị Côn Đảo, TP HCM
23. Võ Văn Thôn nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP HCM, TP HCM
24. Phan Văn Thuận  giám đốc doanh nghiệp, TP HCM
25. Trần Quốc Thuận luật sư, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, TP HCM
26. Nguyễn Thị Khánh Trâm nghiên cứu viên văn hóa, TP HCM
27.. Phạm Đình Trọng nhà văn, TP HCM
28. Võ Thị Bạch Tuyết hưu trí, TP HCM
29. Lưu Trọng Văn nhà báo, TP HCM
-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

THỰC CHẤT, ĐỢT ĐẶC XÁ VỪA QUA LÀ DO NHÀ TÙ ĐÃ QUÁ TẢI ?

Đặc xá do nhà tù quá tải, không phải do cải tạo tốt
Thứ Năm, 06/12/2012 - 17:56
(Dân trí) – "Có những đợt đặc xá là do nhà tù quá tải chứ không phải do giáo dục tốt nên tái phạm nhiều", "Tên gọi SBC (săn bắt cướp) không còn phù hợp nên chuyển thành cảnh sát đặc nhiệm"... tướng Phan Anh Minh giải đáp nhiều câu hỏi của đại biểu HĐND thành phố. 

Phiên chất vấn tại kỳ họp HĐND TPHCM thêm độ “nóng” khi có rất nhiều đại biểu đặt câu hỏi giải pháp trấn áp nạn cướp giật. Do thời lượng phiên làm việc buổi sáng kết thúc, vẫn còn 12 câu hỏi, 20 vấn đề của các đại biểu đang chờ lãnh đạo CA thành phố trả lời. Chiều 6/12, kỳ họp dành thêm 1 tiếng đồng hồ để Thiếu tướng Phan Anh Minh, Phó Giám đốc công an TPHCM đã tiếp tục trả lời chất vấn của các đại biểu. 

Đặc xá vì nhà tù... hết chỗ 

Thiếu tướng Phan Anh Minh quả quyết, nhìn chung, không thể có chuyện "giấu trọng án" ở các đơn vị. Ông Minh không loại trừ động cơ thành tích nhưng cũng cho rằng, trường hợp này cũng chỉ xảy ra ở nhóm trộm cắp cướp giật qua lại giữa các phường, quận, không thống kê hoặc du khách nước ngoài không nhớ địa điểm nên không trình báo được nên anh em "ém" luôn. Còn trường hợp trọng án, có tử thi, bị hại bức xúc, ít có khả năng giấu án.  

 PGĐ Công an TPHCM trả lời chất vấn.

Nguyên nhân phạm tội hình sự, ông Minh trả lời đại biểu Nguyễn Quý Hòa, theo thống kê hơn 150 đối tượng phạm tội hình sự bị bắt trong tháng 11 vừa qua. Trong đó có 49% tội phạm là người thất nghiệp, hơn 50% khác là lao động tự do, không ổn định, thu nhập. Trước đây, cướp giật có 30% liên quan đến ma túy, tỷ lệ đến nay đã lên mức 46%. 24% đối tượng phạm tội có tiền án tiền sự, 41,13% đang bị truy nã.


Phó GĐ CA thành phố "tố" thêm chuyện nghịch lý, ít năm trước, thành phố hô hào bắt tội phạm nhưng sau đó, một năm lại phải đặc xá 1-2 lần vì trại giam quá tải chứ không phải do phạm nhân cải tạo tốt. Hai năm gần đây, tình hình có cải thiện hơn nhưng đó vẫn là vấn đề bức xúc của ngành. 


Công tác đấu tranh với tội phạm, ông Minh cũng phân trần khó khăn vì tính chất giao thoa tội phạm lớn, cần các tỉnh phối hợp kịp thời hơn. Ngoài ra còn vấn đề đối tượng tiêu thụ tài sản do phạm tội quá dễ. Hiện các loại tài sản dễ bị chiếm đoạt và tiêu thụ là xe gắn máy, điện thoại di động, laptop, nữ trang. "Trộm đột nhập 1h sáng, cướp 6 xe, thì 6h sáng chặn bắt xe đã tới An Giang, suýt qua Campuchia" - tướng Minh dẫn chứng một vụ việc cụ thể.


Trong khi đó, thách thức lớn đặt ra với lực lượng CA thành phố khi không được tăng biên chế. Toàn ngành đã cố gắng nỗ lực, nhìn thẳng vào thách thức, động viên anh em nỗ lực, không nên hứa hẹn gì trước.


Cảnh sát đặc nhiệm thành phố tương tự 141 tại Hà Nội

Hàng loạt vụ cướp táo tợn gây bất an lòng dân
Hàng loạt vụ cướp táo tợn gây bất an lòng dân xảy ra trên địa bàn thành phố gần đây.

Phó GĐ CA thành phố trình bày, SBC là mô hình hoạt động hiệu quả, được báo chí ca tụng, nằm trorng lòng dân. Ông Minh khẳng định, khi thành lập lực lượng hình sự đặc nhiệm, lãnh đạo CA thành phố trực tiếp gặp ông Lý Đại Bàng và các cựu chiến sỹ SBC, trao đổi một số điểm hạn chế của lực lượng này, cần thay cần đổi cho phù hợp tình hình hiện tại. Theo đó, quan điểm xác định của CA thành phố, cướp cũng là người nên không thể săn bắt.

Lực lượng hình sự đặc nhiệm hiện đã kế thừa mô hình SBC, có cải tiến, thay đổi cho phù hợp. Ông Minh "trấn an" các đại biểu HĐND thành phố, không lo lắng là hiệu quả hoạt động của lực lượng hình sự đặc nhiệm thua SBC.

Ông Minh phân tích: "Chúng tôi đã nghiên cứu, kế thừa mô hình lực lượng phản ứng nhanh 141 của Hà Nội. Hà Nội có quá nhiều "đầu gấu", hành vi ngênh ngang, thách thức như kiểu có nón bảo hiểm mà không đội, qua mặt công an, bị bắt lại xưng là con ông cháu cha. TPHCM chưa đến mức đó nên hướng đối phó là thông tin nhanh. Cảnh sát đặc nhiệm phát hiện trên camera hành vi vi phạm thì báo CSGT kiểm tra xe là ổn, không cần 2-3 lực lượng cùng ùa vào trấn áp".

Đối với lực lượng CSGT, ông Minh khẳng định Ban Giám đốc CA thành phố vẫn xác định đây là lực lượng "nóng", là bộ mặt của ngành. Vừa qua, CA thành phố đã triển khai những biện pháp chặt chẽ để quản lý như "cấm" mang tiền quá 100.000đ khi thi hành nhiệm vụ. Kiểm tra tất cả tiền bạc trong người CSGT, nếu có trên 100.000 đồng mà không được niêm phong, sẽ bị xem là tiền tiêu cực và bị xử lý. Tuy nhiên, tướng Minh cũng thừa nhận, việc thanh tra, kiểm tra hiện chưa phủ kín. 
Rất nhiều chất vấn về nạn cướp giật
Rất nhiều chất vấn về nạn cướp giật. 


Hỗ trợ Phó GĐ CA thành phố trong nội dung chất vấn này, PCT UBND Lê Minh Trí khẳng định, vấn đề dân chúng lo lắng bất an, lòng tin của người dân giảm sút, phải quan tâm, có trách nhiệm giải quyết đến nơi đến chốn. TPHCM là trung tâm kinh tế lớn, với hơn 10 triệu người, trong đó 8 triệu người có hộ khẩu, còn lại là người nhập cư. Ngoài ra còn hơn 80.000 người nước ngoài học tập, làm việc. Vì tính chất phức tạp, nạn cướp giật trên địa bàn thành phố vừa qua có xu hướng gia tăng mạnh.
Hiện thành phố cũng có trên 10.000 người nghiện hồi gia nhưng quản lý rất khó. Tỉ lệ người hồi gia ở lại thành phố chiếm 50%, còn lại là đi chỗ khác. Ma túy tổng hợp phát hiện rất khó, sơ đồ điều trị phát họa để cắt cơn cũng không đơn giản.
Để giải quyết tốt tình hình an ninh trật tự, trước hết, vẫn phải theo bài học truyền thống của chương trình 3 giảm là huy động sức mạnh của cả hệ thống chính trị, toàn dân trong phòng chống tội phạm, đặc biệt ma túy. Không thể giao hết trách nhiệm cho lực lượng công an.  
Ông Trí khẳng định, làm việc với Bộ trưởng Bộ công an Trần Đại Quang 2 ngày trước, lãnh đạo thành phố đã nêu nhận định, TPHCM bình yên được như hiện nay là do nỗ lực rất lớn của công an và cả hệ thống chính trị. Vì vậy, cần tiếp tục xây dựng hình ảnh người công an gần dân để dân tin, dân mới ủng hộ công tác phòng chống tội phạm.

Công Quang
Nguồn: DÂN TRÍ

-->đọc tiếp...

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

TP. HỒ CHÍ MINH: SAU 33 TUỔI, PHỤ NỮ CHỈ ĐƯỢC ĐÁI, KHÔNG ĐƯỢC ĐẺ NỮA ?

Phụ nữ 33 tuổi trở lên sẽ không được phép mang thai?

Đề nghị bắt buộc khám sức khỏe trước khi kết hôn và phụ nữ mang thai không được quá 33 tuổi. 

Mới đây, Chi cục Dân số - Kế hoạch hóa gia đình TP HCM vừa đề xuất với UBND thành phố về việc tất cả đôi lứa trước khi làm thủ tục đăng ký kết hôn buộc phải khám sức khỏe cả vợ lẫn chồng nhằm tránh những bệnh có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc về sau. 

Ngoài đề xuất đó, Chi cục còn đề nghị quy định về độ tuổi của phụ nữ mang thai không được quá 33. Người hiếm muộn phải thụ tinh nhân tạo cũng chỉ mang số lượng thai tối đa là 2.  

Tuy chỉ mới là ý kiến đề xuất nhưng đã nhận được rất nhiều quan tâm của dư luận, cư dân mạng liên tiếp phản ứng trước quyết định này. 

Cộng đồng mạng hiện đang có hai luồng ý kiến khác nhau. Một bên cho đề xuất này khiến nhiều người khó xử, đặc biệt là các cặp đôi. 


Chị Minh Nguyên (nhân viên Marketing) cho biết: "Tôi ủng hộ việc khám sức khỏe nhưng về qui định độ tuổi mang thai là bất hợp lý. Nếu qui định tuổi mang thai của phụ nữ không được quá 30 tuổi là quá vô lí vì nhiều người 40 tuổi mới có chồng thì sao? Chẳng lẽ những người này không được sinh con. Đâu phải ai muốn lấy chồng sớm cũng được. Mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau. Đặt giới hạn tuổi sinh đẻ là đeo thêm gông và áp lực cho phụ nữ. Khuyến khích thì được. Khuyến khích thì cần kèm theo ưu đãi, chế độ."

"Kết hôn và sinh đẻ là 2 vấn đề khác nhau. Kết hôn không có nghĩa là sẽ đẻ. Đẻ cũng chả cần kết hôn. Có anh ý kiến là ai sức khỏe kém không cho kết hôn, nghe cứ như đang ở trong trại gà giống. Giấy khám sức khỏe không phải là giấy chứng nhận sẽ đẻ được hay không. Ối người sức khỏe tốt vẫn không đẻ được, ở Tây cũng thế. Ý nghĩa của hôn nhân chỉ là để đẻ thôi à? Vậy mấy người khó sinh chỉ có nước kéo nhau ra hoang đảo cho khỏi phí thời gian của những người có sức khỏe tốt", nickname Ken bức xúc.

Nhiều ý kiến lên tiếng ủng hộ nhận xét của bạn Ken: "Nên có quy định cụ thể về sức khỏe như thế nào thì không được kết hôn, thiết nghĩ chỉ nên chú trọng vào các bệnh để lại di chứng sau này còn lại thì nên linh động. Nếu không cụ thể thì sẽ dẫn đến bất công cho nhiều người tàn tật hoặc mắc 1 số bệnh thông thường, như vậy là vi phạm nhân quyền."
 
Đề xuất nhận được nhiều ý kiến trái chiều

Vì đây là vấn đề sát thực đến đời sống nên nhận được rất nhiều quan tâm của dư luận. Một luồng ý kiến khác lên tiếng ủng hộ đề xuất này, cho rằng đây là một điều luật cần thiết: 
 
Nhiều ý kiến được đưa ra

"Ở các nước tiên tiến, người ta đã làm thế rồi. Rất hay, rất nên và cũng rất nhân văn! Nếu tình yêu đủ lớn, ngay cả biết bạn đời tương lai của mình có vấn đề về sức khỏe mà vẫn quyết tâm đến được với nhau thì tình yêu đó sẽ càng vững bền hơn nữa. Đằng nào cũng có bệnh, biết được sớm thì sớm được chữa, mà biết là không chữa được thì sẽ có quyết định rõ ràng ngay từ đầu, tránh trách móc nhau sau này! Rất nhân văn, ủng hộ tuyệt đối.", bạn Trần Thương nhận xét. 

"Có định hướng tốt nhưng vẫn còn cái bất cập là thế này, nhỡ 1 trong 2 người nam nữ ko đủ điều kiện sức khoẻ như quy định thì ko cho họ cưới nhau à?  Thứ 2: Thực tế mà nói là khi 2 người nam nữ quyết định đến với nhau thì họ cũng chẳng còn có gì để mà phải che giấu cả đó là chưa tính đến chuyện đa phần người trưởng thành hay giới trẻ bây giờ đều ăn cơm trước kẻng.", ý kiến của bạn nickname Triệu Long.

Đến thời điểm bây giờ, chưa thể kết luận về tính khả thi về điều luật mới vì nó chỉ mới là đề xuất. 

Theo Trung Thành (Mốt & Cuộc sống) 

Tễu không phải là cư dân TP mang tên Bác, nhưng cũng mạo muội bình lựng:

1-Trước khi làm thủ tục đăng ký kết hôn buộc phải khám sức khỏe cả vợ lẫn chồng là văn minh, là đúng rồi. Nhưng có lẽ chỉ khám xét các cháu chưa "ấy" thôi, chứ các cháu mà đã "ấy" rồi, hoặc là những cô bác đã làm tập 2 tập 3 rồi thì nên miễn khám xét.

2 - Quy định về độ tuổi của phụ nữ mang thai không được quá 33. Cái này rất mất dạy, rất mất nhân văn. Chị em mới 33 tuổi, học xong thạc sĩ, tiến sĩ rồi mới vội vàng kiếm tấm chồng (mà loại này giờ rất nhiều), cho đăng ký kết hôn, nhưng quy định "L.." chỉ được để đái, không dùng để đẻ, thì quả là thất nhân, thất đức quá! Đéo được!


-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

BIỂU TÌNH - VIẾT TRƯỚC CƠN GIÔNG

BIỂU TÌNH-VIẾT TRƯỚC CƠN GIÔNG
Mai Xuân Dũng
01/6/2013

Mấy ngày qua, một vài trang mạng xã hội như Facebook, vài blog ẩn danh đã lên tiếng kêu gọi người dân Việt Nam ở Hà Nội và TP/HCM xuống đường biểu tình chống Trung Quốc vào ngày Chủ Nhật này và được các trang mạng khác đăng lại.  

 

Mục đích của cuộc biểu tình được nêu ra là để “phản đối Trung Quốc gây hấn và xâm phạm chủ quyền Việt Nam trên biển Đông”. Kể từ mùa hè 2011, dư luận đã quen với những hoạt động như vậy. Đặc biệt, chủ đề “Biểu tình” trở nên rất nóng, thu hút nhiều sự chú ý của quốc tế khi những người biểu tình bị chính quyền, công an nhìn nhận như những cuộc “gây rối” và đã có những hành động bắt bớ, trấn áp mạnh mẽ. Những việc đó thực tế đã làm quan hệ của nhân dân và nhà cầm quyền vốn đã có mâu thuẫn sâu sắc nay càng trở nên tồi tệ hơn. 

 

Chắc chắn về phía nhà nước đã có nhiều cuộc họp bàn để đưa ra những giải pháp cho vấn đề này. Tuy nhiên, như đã thấy, có vẻ những quyết định trên thượng tầng tỏ ra thiếu sáng suốt hoặc bị chi phối bởi những “sức mạnh ý thức hệ” từ bên ngoài. Theo dư luận là để làm vừa lòng ông bạn khổng lồ Trung Hoa để đổi lại sự “che chở”cho chế độ hoặc hứa hẹn hậu thuẫn những vị trí then chốt trong bộ máy lãnh đạo đảng cộng sản. 

 

Sự chỉ đạo từ cấp trên theo đường hướng đó dẫn đến biện pháp khống chế các cuộc biểu tình ôn hòa của chính quyền tại hai thành phố là khá thô bạo. 

 

Thực tế cho thấy các cuộc biểu tình nói trên được lực lượng công an “quan tâm đặc biệt”. Chính quyền hai thành phố Hà nội và Sài Gòn tích cực ngăn chặn từ khi diễn tiến biểu tình chuẩn bị xảy ra và bao vây giải tán khi những người biểu tình tập trung xuống đường tuần hành. Việc “dọn dẹp” này thường được nhà nước giải thích là để “ngăn chặn các vụ gây rối trật tự công cộng”. Những người tích cực tham gia bị công an bắt tại chỗ đưa đi giam giữ tại trại Lộc Hà,nơi từng được biết đến là trại cải tạo dành cho những người dính đến các tệ nạn xã hội-một hàm ý nhục mạ họ. 

 

Để giải thích cho những hành động bất khoan dung và trái hiến pháp của cơ quan công quyền, truyền thông nhà nước đưa ra một số lý do biện hộ thiếu thuyết phục theo kiểu cách nói trên. Điều đó làm tình hình chính trị phức tạp thêm, mâu thuẫn giữa chính quyền và phía người biểu tình lớn hơn, sự bất bình trong dư luận dân chúng lan rộng nhiều thêm. 

 

Một que diêm có thể thổi bùng lên thành các đám cháy lớn. Sự cảnh giác đối phó của nhà nước là dễ hiểu. Phía lãnh đạo đảng cộng sản nhận thức rõ về các nguy cơ bất ổn xã hội có thể dẫn đến sự chuyển biến xã hội, thúc đẩy, làm tan rã thể chế một cách khó lường như tại các nước đông Âu, Bắc Phi, Ả rập trong thập niên qua. Nhưng chính cách thức ứng xử thô bạo với các cuộc biểu tình tuần hành của phía nhà cầm quyền luôn là nguyên nhân chính tạo ra cú hích quyết định đối với sự bùng phát bất ổn, bạo loạn. 

 

Việc kiểm soát các cuộc biểu tình ở bất cứ quốc gia nào để duy trì,vãn hồi trật tự là điều cần thiết. Ở Mỹ, Anh, Thụy điển…là những nước có truyền thống tự do dân chủ, tôn trọng quyền tự do cá nhân nhưng cảnh sát vẫn có thể ra tay “dọn dẹp” bằng vòi rồng, thậm chí hơi cay. Chuyện bắt giữ còng tay các công dân quá khích vẫn xảy ra. Dĩ nhiên,những việc đó là cần thiết khi các phần tử cực đoan lợi dụng việc biểu tình để đập phá các cửa hàng,đốt cháy ô tô, gây náo loạn trật tự xã hội. Ở các nước đó, hành động của cảnh sát trong những vụ việc như vậy thường được dư luận dân chúng và công luận nhìn nhận là cần thiết. Nhưng rõ ràng, không thể so sánh bản chất và diễn tiến của các cuộc biểu tình chống Trung quốc bành trướng ở các thành phố tại Việt nam với các cuộc biểu tình phản đối chính phủ trong chính sách an sinh xã hội hoặc chính sách đối ngoại…của những chính phủ như bên Anh quốc, Mỹ... Mặt khác, những người tham gia các cuộc biểu tình ở Hà nội,Sài gòn biểu thị sự phản kháng trước các hành động xâm lược, gây hấn hiển nhiên của nhà cầm quyền Bắc kinh là những trí thức có tên tuổi mà sự cống hiến của họ cho đất nước,cho chính thể chế này là điều không thể phủ nhận. Họ là những công dân thực sự tử tế,lương thiện. Chính phủ cũng thừa biết chẳng có “thế lực thù địch” nào lôi kéo họ xuống đường chống nhà nước. 

 

Chính phủ cũng biết rõ họ chẳng hề “gây rối trật tự công cộng”. Họ cũng chẳng hề có ý định “lật đổ chính quyền” như sự giải thích, tuyên truyền của các cơ quan truyền thông mà sự tồn tại là bởi ngân sách chính phủ. Dù rằng mong muốn thay đổi một thể chế xã hội bất công, đầy rẫy những “con sâu” đục khoét đất nước, làm băng hoại các giá trị đạo đức như hiện nay là có thật. Nhưng điều đó không thể kết tội họ, không thể chụp lên đầu những người biểu tình cái mũ “phản động” được. Chủ trương đàn áp cùng lối hành xử thô bạo, kém văn hóa của những người thực thi pháp luật và truyền thông “bú sữa” quen vu vạ chỉ làm cho những người biểu tình ôn hòa và dư luận xã hội nghiêng về quan điểm cho rằng một bộ phận chủ chốt trong đảng cộng sản đã thi hành một chính sách “phản động” thờ phụng ngoại bang đi ngược lại tiến trình dân chủ đất nước. 

 

Sự mâu thuẫn giữa nhân dân và nhà cầm quyền là rõ ràng. Sự chán ghét, bất mãn trước thực trạn tham nhũng lan tràn ở các cấp cao trong đảng cộng sản là hiển nhiên. Sự mất niềm tin trước cung cách điều hành chính sách vĩ mô của nhân dân là điều có thật. Các nhà lãnh đạo đảng cũng đã thấy rõ và tỏ ra lúng túng trong sự đối phó với vấn đề biểu tình. Mâu thuẫn nội bộ trong cách giải quyết vấn đề biểu tình cũng đã phát sinh và còn phát triển. Những biểu hiện cứng rắn khi đối phó với các cuộc biểu tình ôn hòa nói lên thái độ của chính quyền với “vấn đề Trung quốc” là nhịn nhục đến cùng, đối với người biểu tình là cứng rắn đến cùng để đảm bảo “an toàn chế độ”. Có lẽ đó là lối tư duy vị đảng bất vị dân tộc của những người lãnh đạo tầm vĩ mô nhưng quá bảo thủ, vị kỷ. 

 

Sự bảo thủ, vị kỷ của đảng lại một lần nữa bộc lộ khi mới đây tại Quốc hội, những tranh luận về việc có hay không, nên “sớm đưa vào nghị trình luật biểu tình”. Ủy ban thường vụ Quốc hội tỏ ra quyết tâm trì hoãn bằng được việc đòi hỏi phải sớm đưa ra dự thảo luật biểu tình. 

 

Trả lời phóng viên Tuần Việt nam Net: “Vừa qua khi thảo luận tổ về dự thảo Hiến pháp sửa đổi, có một số đại biểu cho rằng nếu vẫn chưa soạn các dự án luật như Luật Biểu tình, Luật trưng cầu dân ý thì Hiến pháp dù có thông qua vẫn chỉ là một bản Hiến pháp treo?” ĐBQH TP Hồ Chí Minh, luật sư Trương Trọng Nghĩa, người vừa "đăng ký" nhận soạn Luật Biểu tình cho Quốc hội chia sẻ: 

“Theo tinh thần Hiến pháp hiện hành thì Quốc hội còn đang nợ nhân dân những luật rất cấp thiết như Luật biểu tình, Luật trưng cầu dân ý mà món nợ về Luật biểu tình là món nợ ít nhất là từ năm 1959 cho đến nay. 

 

Vào tháng 9/1945 Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh số 31 ngày 13/9 yêu cầu giữ quyền biểu tình của người dân, hồi đó gọi là quyền tự do hội họp. Chỉ yêu cầu báo trước 24 tiếng đồng hồ. 

 

Bây giờ cơ quan chức năng phải trả lời là sắc lệnh này của Hồ Chí Minh có bị hủy bỏ chưa. Điều đáng nói là trong bối cảnh chính quyền còn non trẻ, thù trong giặc ngoài, dân trí còn thấp mà Hồ Chủ tịch không hủy bỏ quyền đó. Vậy không có lý do gì mà thời điểm ngày nay lại không tiếp tục thể chế hóa quyền đó của người dân.Hơn nữa, chính Thủ tướng cũng đã đề nghị ban hành luật này từ kỳ họp trước.” 

 

Ấn tượng nhất có lẽ là đề xuất đưa Luật Biểu tình vào chương trình năm sau của đại biểu quốc hội thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung. Ông Chung hiện là Giám đốc công an Hà Nội. Và Hà Nội là một trong hai thành phố từng có nhiều cuộc biểu tình tự phát chống bành trướng Trung quốc. Tại sao phải trì hoãn đưa ra thảo luận và xây dựng luật biểu tình? 

 

Cũng có dư luận đây đó từ cấp lãnh đạo đảng là “biểu tình chống Trung quốc chỉ là cái cớ mà thực chất là chống chế độ” hoặc “biểu tình là theo lệnh của các thế lực thù địch từ bên ngoài” 

 

Chuyện biểu tình là hoạt động xã hội bình thường ở tất cả các quốc gia trên thế giới từ rất lâu và là một trong những quyền hợp pháp của công dân. Ở Việt nam, quyền biểu tình được ghi trong Hiến pháp tại điều 69. Hiến pháp năm 1946 chỉ qui định công dân Việt Nam có quyền tự do tổ chức và hội họp. Nhưng từ Hiến pháp 1959, 1980 và 1992 đều qui định công dân Việt Nam có quyền biểu tình. 

 

Tất nhiên bất cứ các cuộc tập hợp có nhiều người tham gia đều chứa đựng những yếu tố có thể dẫn tới bạo lực. Bạo lực có thể nổ ra khi căng thẳng lên cao hoặc do cảnh sát hay quân đội đàn áp. Nhưng một thể chế tốt sẽ chỉ tốt hơn lên sau các cuộc biểu tình. Và một thể chế tồi nếu biết nhìn nhận về biểu tình bằng con mắt khoa học và ít vong bản sẽ trở nên lành mạnh hơn. 

 

Biểu tình thực chất là biểu hiện của một cơ thể xã hội lành mạnh. Biểu tình giúp chính phủ nhìn ra những khyếm khuyết tất yếu trong quá trình điều hành vĩ mô. Giải quyết vấn đề biểu tình như thế nào luôn là thứ “nhiệt kế” đo sự hiểu biết xã hội, trình độ quản lý nhà nước và khẳng định bản chất tiến bộ hoặc phản động của những người cầm quyền.

 

MXD
-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

MẶC ÁO TANG KHIẾU NẠI TRƯỚC SỞ Y TẾ TP HCM

Mặc áo tang khiếu nại trước Sở Y tế TPHCM


Thứ Sáu, 25/01/2013 18:35

(NLĐO)- Ngày 25-1, bà Đặng Thị Liên (51 tuổi, ngụ quận 4 - TPHCM) cùng người thân đã mặc áo tang, mang băng rôn tiếp tục đến cổng Sở Y tế TPHCM yêu cầu làm rõ cái chết của chồng là ông Đinh Văn Thường (49 tuổi).


Đây là lần thứ 3 bà Liên mặc áo tang đi khiếu nại liên quan đến cái chết của chồng. Trước đó, ngày 21-7-2012, ông Thường đến khám tại Bệnh viện Bình Dân vì đi tiểu dắt kèm đau thận. Các bác sĩ ở đây đã tư vấn mổ lấy sỏi. Ngày 31-7, ông được mổ sỏi nhưng không có viên sỏi nào. Hai ngày sau, các bác sĩ thông báo ông Thường bị ung thư ống mật phải đặt ống dẫn lưu mật ra ngoài. Ngày 21-11-2012, ông Thường qua đời.

Đau buồn trước cái chết đột ngột của chồng, bà Liên nhiều lần gửi đơn và hai lần mặc áo tang đến Sở Y tế TPHCM yêu cầu làm rõ. Văn bản mới nhất ngày 15-1-2013 của Sở Y tế TPHCM đã trả lời thắc mắc của bà nhưng bà Liên không chấp nhận và cho rằng chồng mình chết oan ức.

Đến sáng nay, 25-1, bà Liên vẫn tiếp tục yêu cầu làm rõ các vấn đề như: xét nghiệm máu, nước tiểu và chụp MRI của chồng bà đều cho kết quả âm tính, riêng kết quả MRI kết luận "ống mật chủ không giãn, không sỏi" nhưng đến khi mổ ra bác sĩ lại nói "có cục bướu rất to" và kết luận ung thư. Mặt khác, việc mổ lấy sỏi sau khi mổ ra lại không lấy được cục sỏi nào…

PGS-TS-BS Nguyễn Tấn Bỉnh, Giám đốc Sở Y tế TPHCM, cho biết Sở đã kết luận bệnh viện có sai sót trong việc chẩn đoán và chữa trị cho bệnh nhân Thường. Cụ thể, trong thời gian phẫu thuật phát hiện bất thường, nhận định có thêm bệnh lý so với chẩn đoán trước mổ nhưng bác sĩ phẫu thuật không kịp thời thông báo, tư vấn cho gia đình bệnh nhân. Ông Bỉnh cho rằng thiếu sót lớn nhất là thái độ ứng xử của bệnh viện đối với gia đình bệnh nhân. Sắp tới, Sở sẽ kiểm điểm những cá nhân liên quan.

Đại diện Bệnh viện Bình Dân cũng hứa trong tuần tới sẽ đến nhà bà Liên để thỏa thuận hòa giải, hỗ trợ cho gia đình. Sở Y tế cũng sẽ cử người giám sát buổi hòa giải.

Tin-ảnh: Ng.Thạnh
Báo Sài Gòn tiếp thị:

Sở Y tế TP.HCM náo động vì khiếu nại tử vong

SGTT.VN - Khoảng 8 giờ sáng ngày 25.1, lưu thông trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, đoạn trước sở Y tế TP.HCM, đã bị chậm lại và ách tắc vì gia đình một người dân trong trang phục áo tang đã căng biểu ngữ, đòi nhà quản lý làm sáng tỏ về cái chết của người thân. 

Đó là trường hợp bà Đặng Thị Liên (ngụ tại phường 8, quận 4, TP.HCM) cùng con trai đòi làm rõ nguyên nhân cái chết của chồng, ông Đinh Văn Thường, sinh năm 1963, từng được điều trị tại bệnh viện Bình Dân và tử vong vào cuối năm 2012. 

Bệnh viện hoàn toàn sai 

Trong buổi tiếp hai mẹ con bà Đặng Thị Liên cùng một số người thân trong gia đình, PGS-TS Nguyễn Tấn Bỉnh, giám đốc sở Y tế TP.HCM, xác nhận bệnh viện Bình Dân hoàn toàn sai về việc khi mổ cho ông Thường phát hiện bất thường, có thêm bệnh lý so với chẩn đoán trước mổ, nhưng lại không kịp thời thông báo và tư vấn cho thân nhân bệnh nhân.

Theo gia đình, vào tháng 7.2012, ông Thường bị tiểu lắt nhắt, đau quặn thận, thận phải ứ nước và đến khám tại bệnh viện Bình Dân và được chẩn đoán giãn ống mật chủ, cần phải mổ để lấy sỏi. Tuy nhiên, sau khi ông Thường mổ, gia đình không thấy sỏi mà lại được bác sĩ thông báo ông bị ung thư ống mật và cho đặt ống dẫn lưu mật ra ngoài. Gia đình bức xúc, nếu biết bệnh nhân bị ung thư, gia đình đã cho điều trị bằng thảo dược và quy trách nhiệm ca mổ đã khiến diễn tiến bệnh ung thư nặng lên, làm bệnh nhân qua đời không lâu sau đó.

Sau khi ông Thường mất, gia đình ông đã gửi đơn khiếu nại lên sở Y tế. Sau đó, hội đồng KHKT sở Y tế đã nhóm họp và ra kết luận vào ngày 26.12.2012 với nội dung: Bệnh nhân bị ung thư di căn gan có khả năng tiên phát từ đường mật, kèm sỏi đường mật. Không có sai sót phẫu thuật. Có thiếu sót là không tư vấn cho thân nhân người bệnh trong quá trình phẫu thuật khi phát hiện bất thường so với chẩn đoán trước mổ.

Chưa thỏa đáng, đầu tháng này, gia đình lại tiếp tục khiếu nại lên sở Y tế đòi làm rõ chẩn đoán (kết luận chụp MRI) của trung tâm y khoa Medic đối với ông Đinh Văn Thường; việc đặt ống Kehr của bác sĩ bệnh viện Bình Dân có làm cho tình trạnh bệnh nhân nặng hơn không; và đối với tình trạng bệnh của ông Thường, nếu không phẫu thuật thì thời gian sống khoảng bao lâu. Ngày 9.1.2013, hội đồng KHKT sở Y tế lại họp và kết luận: Quy trình chụp MRI gan mật tụy của trung tâm Medic là đúng, nhưng trong trường hợp này, do khối u đường mật không bắt thuốc tương phản nên không thể hiện hình ảnh khối u đường mật trên kết quả MRI. Việc đặt ống Kehr xuyên bướu để dẫn lưu ống mật chủ trong trường hợp này là phù hợp nhằm giải áp đường mật, giúp bệnh nhân giảm các biến chứng do tắc mật và không làm nặng thêm tình trạng bệnh của bệnh nhân. Nếu không phẫu thuật triệt để, bệnh nhân có thể sống từ 2 - 315 ngày, trung bình 117,87 ngày (theo một nghiên cứu của nhóm bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy thực hiện vào năm 2006, công bố trên tạp chí Y học TP.HCM, phụ bản số 1, năm 2007).

Trong buổi tiếp gia đình sáng 25.1, PGS – TS Nguyễn Tấn Bỉnh, khẳng định nếu gia đình không đồng ý với kết luận của sở Y tế TP.HCM, gia đình có quyền khiếu nại lên bộ Y tế, hoặc thậm chí đưa vụ việc ra tòa án để giải quyết. 

Chờ bệnh viện thỏa thuận với gia đình 

Theo PGS – TS Nguyễn Tấn Bỉnh, thông cảm mất mát người thân và chia sẻ với hoàn cảnh kinh tế khó khăn của gia đình bệnh nhân, trong cuộc giải quyết khiếu nại lần trước, trong vai trò quản lý ngành, sở Y tế TP đã đề nghị mức hỗ trợ ma chay 20 triệu đồng, nhưng gia đình đã không nhận.

Trong cuộc gặp sáng 25.1, gia đình cho rằng cách điều trị của bệnh viện Bình Dân đã khiến gia đình tiêu tốn cả trăm triệu đồng, thậm chí phải cầm cố nhà cửa để vay mượn tiền. Bà Đặng Thị Liên nói: “Chúng tôi từng gửi đơn khiếu nại lên thanh tra sở Y tế, nhưng nơi này ngâm gần hai tháng trời. Chúng tôi đã lạy lục, khóc lóc xin mọi người đừng theo đúng quy trình, vì đây là chuyện cấp bách, bởi lúc đó chồng tôi còn sống, còn đi đứng được, thế nhưng nhân viên không cho gặp lãnh đạo cao nhất sở Y tế”.

Trả lời về việc căng biểu ngữ ngoài đường, không chịu vào sở Y tế TP.HCM làm việc, bà Liên cho rằng gia đình đã đến đây làm việc nhiều lần, nhưng thanh tra sở không giải quyết, nên gia đình mới làm như thế. Bà nói: “Chúng tôi bức xúc chứ không quậy phá. Chúng tôi đâu có điên mà hành xử như thế”.

Trả lời thắc mắc của báo chí về quy định thời gian giải quyết đơn thư khiếu nại, tố cáo, BS Phạm Kim Bình – phó chánh thanh tra sở Y tế TP.HCM, cho biết theo quy định, thời gian này là 30 ngày, nhưng nếu vụ việc có phát sinh thêm tình tiết và cần đòi hỏi sự trưng dụng thì thanh tra không thể lường trước thời gian, và quy định cũng không tính vào thời gian giải quyết khiếu nại, tố cáo. Ông Bình nói: “Đối với trường hợp này, thanh tra sở Y tế TP.HCM đã giải quyết theo đúng thời hạn”.

Trả lời báo chí, PGS – TS Nguyễn Tấn Bỉnh cho biết sau khi làm việc riêng với người nhà bệnh nhân và đại diện bệnh viện Bình Dân, hai bên đã đồng thuận về quy trình làm việc của sở Y tế. Bước kế tiếp là sẽ đưa ra tòa để giải quyết vụ việc, nhưng trước đó, người nhà bệnh nhân và bệnh viện sẽ có buổi làm việc để thương thảo mức bồi thường. Nếu buổi làm việc này êm xuôi, hai bên sẽ không cần đưa nhau ra tòa án. Trong các buổi thương thảo, sở Y tế sẽ cử người cùng xuống làm việc để bảo đảm tính khách quan.

Nhận định về trách nhiệm của ban giám đốc bệnh viện Bình Dân trước vụ việc này, PGS – TS Nguyễn Tấn Bỉnh nói: “Cách tiếp xúc với người bệnh cực kỳ quan trọng, gia đình bệnh nhân đã mất mát lớn rồi, vậy bác sĩ điều trị và cao hơn nữa là nhà quản lý bệnh viện phải giải thích cho gia đình rõ về những hạn chế trong giai đoạn hiện nay của ngành y tế mình. Không thể phủ nhận phương tiện máy móc y khoa dần từng bước tốt lên, nhưng máy móc thì cũng có những xác suất sai biệt nhất định, chưa kể còn người đọc kết quả nữa. Sai sót trong y khoa là phải có, sai sót chủ quan lẫn khách quan. Tuy nhiên, cách giải quyết của bệnh viện là làm sao nói cho bệnh nhân thông hiểu được. Nếu giải quyết có tình, có sai thì nhận lỗi, gia đình bệnh nhân sẽ nguôi ngoai”.

Phan Sơn
Nguồn: SGTT.
  
-->đọc tiếp...