Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư giãn cuối tuần. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư giãn cuối tuần. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Thư giãn cuối tuần: HIẾP TẬP THỂ, HIẾP TOÀN TẬP

 

Hiến pháp bị hiếp dâm nên gọi tắt là Hiếp pháp? 

 

Từ ngữ trong xã hội bây giờ thay đổi nhiều quá. Bây giờ Hiến pháp biến thành “hiếp pháp” rồi đấy. Bảo thằng đánh máy ở báo này lỗi còn tạm nghe được, đằng này ba bốn thằng đánh máy ở mấy báo khác nhau, lại cùng phạm một lỗi đánh máy thì tài thật Hay là từ điển tiếng Việt thay đổi thật, mà chả bố cáo cho thiên hạ biết? 

 

Dân mạng bảo chả phải lỗi đâu, mà là chuyện bấy lâu nay, Hiến pháp nuớc ta bị “hiếp” đâu có lạ gì? Không thể gọi đây là lỗi thằng đánh máy được. 

 

Lại nữa, lâu rồi người ta thắc mắc, không biết cái cụm từ : “Quân đội ta trung với nước , hiếu với dân ....” hóa phép thành “trung với đảng” từ bao giờ? Dân mình quả là vô tư  và ngây thơ quá, bị “hiếp” từ lúc nào mà không biết. 

 

Tết đến, đơn giản là cả nước mừng xuân. Đảng viên mừng đảng thì cứ mừng, sao lại bắt cả thiên hạ mừng theo là thế nào? Không muốn mà cứ phải theo, thì rõ là bị “hiếp” chứ còn gì? 

 

Một anh bảo: nếu quân đội phải trung với đảng, vậy đổi tên là quân đội của đảng, bỏ chữ nhân dân đi. 

 

Ừ! Quả là nghe thế thấy điêu thật. Quân đội nhân dân thì trung với đảng. Báo nhân dân nhưng lại là cơ quan ngôn luận của đảng. Ủy ban nhân dân thì  “thằng” dân vào đó cứ rón ra rón rén như thằng đầy tớ. 

 

EM đề nghị lần sửa đổi Hiếp pháp này, nên thay một loạt danh từ, bỏ tất cả chữ nhân dân đi ạ, giả béng lại cho “chúng nó”. -( Phương Bích Blog)

.


Hiếp pháp - Nỗi đau đâu chỉ riêng của Tiền Phong 

 

Hôm nay (28-3), cư dân mạng xôn xao về tít bài trên báo Tiền Phong sai từ Hiến pháp thành Hiếp pháp. Cụ thể trong bài viết có tựa "HIến pháp thể hiện tâm nguyện toàn Đảng, toàn dân" thì chữ Hiến bị gõ thành Hiếp. 

 

Đây là trích câu nói của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại hội nghị của Ủy ban T.Ư Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lấy ý kiến nhân sỹ, trí thức, luật gia , người tiêu biểu cá dân tộc thiểu số, các chức sắc tôn giáo vào dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. 

 

Chính vì thế, lỗi này được cư dân mạng đánh giá là vô cùng nặng đô! 

 

Tuy nhiên, nếu tìm hiểu có thể thấy, lỗi sai từ Hiến pháp thành Hiếp pháp từ VOV (Đài tiếng nói Việt Nam), Tuổi trẻ, Văn nghệ Quân đội... Nay tôi chụp ảnh màn hình một số bài có lỗi Hiếp pháp, mong các báo rà soát lại để chỉnh lỗi chết người này. (Phair Zios Blog):


Bài đăng trên VOV ngày 20-3-2013
Tuổi trẻ Mobile
Hiếp pháp tại Ai Cập
Văn nghệ Quân đội

Thêm chú thích







Mới chụp màn hình website đảng CSVN lúc 09h25 ngày 29.3.2013

Nguồn: PB - Phair Zios - NHK - TTX VA ..

Bạn đọc tiếp tục bổ sung:









 
Đăng lần đầu 31.3.2013
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Thư giãn cuối tuần: BÁC GÌ? - BÁC HỒ. HỒ GÌ? - HỒ AO


BÁC GÌ?/ BÁC HỒ/ HỒ GÌ?/ HỒ AO... 

Đến như lũ phản động muốn phá hoại chế độ, bôi nhọ chế độ cũng không dám nghĩ và viết ra những lời gọi là đồng dao như thế.

Quái đản làm sao đây lại là ấn phẩm của NXB Mỹ thuật ấn hành năm 2012 (số đăng ký KHXB: QĐ.87-2011/CXB/36-04/MT ngày 12.10.2011).

Cuốn sách được mang tên: SÁCH ĐỒNG DAO CHO TRẺ CON. 

Những kẻ biên soạn sách này, với cái kiểu đồng dao bệnh hoạn,vô văn hóa, vô học, tiêm thuốc độc vào trẻ thơ là ai? Và ai đã đồng lõa?

Trích một đoạn trong lời người phản ánh trên Lao Động:

Một hôm, đứa cháu ngoại của tôi được mẹ dẫn đi chơi về. Tôi hỏi cháu: Cháu đi đâu về vậy? Cháu trả lời: Dạ, con đi thăm bà về ạ. Tôi lại hỏi: Cháu thăm bà nào vậy? Cháu liền trả lời một tràng dài: “Bà gì?/ Bà ngoại/ Ngoại gì?/ Ngoại xâm/ Xâm gì?/ Xâm lăng/ Lăng gì?/ Lăng Bác/ Bác gì?/ Bác Hồ/ Hồ gì?/ Hồ ao/ Ao gì?/ Ao cá/ Cá gì?/ Cá quả/ Quả gì?/ Quả đấm”.

Tôi ngỡ ngàng, hỏi: Cháu đọc cái gì vậy? Ai dạy cho cháu? Cháu trả lời: Con đọc trong sách mà...
___________

Và đây nữa: Thỏ nhảy xuống bóp dái Hổ


 Khẩu hiệu ơi là Khẩu hiệu.
 Hà Nội của chúng ta đúng là một con chó cún chầu về phương Bắc


Tễu sưu tầm
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Thư giãn cuối tuần: LẦN ĐẦU CÔNG BỐ 162 CÁI L.. TRONG SỔ TAY MỘT NHÀ VĂN

T.Q.Đ: Hơn 100 câu tục ngữ, ca dao có từ L..., B..., C..., Đ... được thu lục trong Tục ngữ phong dao (xuất bản lần đầu vào năm 1926) của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc (1890 -1942). 
Note lại trong ngày chủ nhật lười nhác, nhân truyện Hàng Xóm của Thành Phong Phong Ronin bị cấm vì "không phù hợp với thuần phong mỹ tục của Việt Nam".
DU: Mình không biết hình thù cái "thuần phong mỹ tục Việt Nam" nó trông ra làm sao, to nhỏ, tròn méo, dài ngắn thế nào. Mình cũng đéo biết tại mần răng mà truyện tranh "Hàng xóm" của cậu Phong Ronin bị mấy thằng đạo mạo chúng nó cấm vì "vi phạm quy chế” thuần với chả mỹ đó.
Thôi thì nhân thể Trần Quang Đức đang rảnh rỗi nhặt ra được hàng trăm cái Lờ, Bờ, Cờ, Dờ trong cuốn Tục ngữ phong dao của cụ Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc. Mình thấy thế cũng nhân thể thiên hạ đang lên giọng đạo đức nọ kia, mình bốt mẹ cái trang đầu quyển số "Ghi lấy kẻo hoài" của ông nhà văn Võ Huy Tâm này lên, ông Tâm kê cứu được đúng 162 cái Lờ, một mớ đáng nể, chứ đùa à. Ở cái xứ ta hiện cái phong trào đạo đức giả đang lên rất cao, mà mình lại không thích theo phong trào, nhất là phong trào đạo đức giả vì mình là thằng... mất dậy thật, cho nên mình bốt cái đống Lờ này lên kẻo hoài cái vốn cổ, nhỉ!
 Nguồn: Fb Trần Quang Đức và FB Du
 
-->đọc tiếp...

Thư giãn cuối tuần: NHỮNG THÚ VUI RỢN TÓC GÁY CỦA VUA CHÚA NGÀY XƯA


Những thú đam mê khác người của vua chúa Việt

Sưu tầm động vật bạch tạng, "phượt" khắp nước, sát phạt với quan lại... là những thú vui "chẳng giống ai" của vua chúa Việt xưa.

Lý Thần Tông mê sưu tầm sinh vật lạ 

Lý Thần Tông (1116 - 1138), tên thật Lý Dương Hoán, là vị vua thứ năm của nhà Lý, trị vì từ năm 1127 - 1138. Theo sử sách, ông có một sở thích kỳ lạ là tìm kiếm, sưu tầm những con vật kỳ lạ. 

Đại Việt sử ký toàn thư đề cập đến chuyện này như sau: Phàm ai có hươu trắng, hươu đen hay chim sẻ trắng, rùa trắng... đều đem dâng vua cả. Lúc ấy, có Đỗ Khánh là lính ở Tả Vũ Tiệp đem dâng con cá xương và con cá công sắc vàng, ông cho đấy là điềm lành, bèn xuống chiếu cho bề tôi chúc mừng.

Cáp môn sứ là Lý Phụng Ân nói rằng: "Cá là vật nhỏ mọn mà bệ hạ đã lấy làm điềm lành, vậy nhỡ sau này có người đem tới dâng con lân con phượng thì bệ hạ sẽ làm sao?". Nghe lời ấy, vua mới thôi mê muội.

Theo Khâm định Việt sử thông giám cương mục, một người lính tên Vương Cửu ở Tả Hưng Vũ đem dâng vua một con rùa, trên mai có những vết hợp thành nét chữ. Vua liền xuống chiếu cho các học sĩ, nhà sư và đạo sĩ theo hình nét chữ để đoán. Họ tán ra thành tám chữ: Thiên thư hạ thị, thánh nhân vạn tuế (sách trời bảo cho biết rằng thánh nhân), nhằm nịnh nhà vua.

Truyền năm Lý Thần Tông 23, bỗng nhiên vua thấy ngứa ngáy khắp cả mình mẩy, càng gãi bao nhiêu thì lông càng mọc bấy nhiêu, ngồi xổm chụp người, cuồng loạn, gầm gừ đáng sợ như chúa sơn lâm, phải nhờ Sư Nguyễn Minh Không chữa mới trở lại bình thường.

Không rõ chuyện “hóa hổ” của vua có liên quan gì tới niềm đam mê muông thú hay không?

Những thú vui rợn người của Lê Long Đĩnh

Lê Long Đĩnh (986 - 1009) là vị vua cuối cùng của nhà Tiền Lê, trị vì từ năm 1005 - 1009. Trong sử sách, ông được nhắc đến như là một kẻ dâm đãng, tàn bạo và độc ác, có những thú vui đẫm máu khiến người đời ghê sợ.

Đại Việt sử lược viết:

Phàm đánh trận, bắt được quân địch vua cho áp giải đến bờ sông. Lúc nước thủy triều rút xuống thì sai làm cái chuồng dưới nước, rồi đuổi tù binh vào trong chuồng. Khi nước thủy triều dâng lên, tù binh ngộp hơi thì hả miệng ra rồi uống nước mà chết. Lại bắt (tù nhân) treo lên cây cao rồi sai người ở dưới chặt cây.

Có khi vua đi chơi ở sông Chi Ninh, sông có nhiều thuồng luồng, bèn trói người ở một bên ghe, rồi cho ghe qua lại ở giữa dòng nước, khiến cho thuồng luồng nó sát hại đi. Còn phàm những con vật (nuôi để cúng tế) đem cung cấp cho nhà bếp, trước tiên phải sai người khiên vào để tự tay vua đâm chết đã, rồi sau mới giao cho người nấu bếp.

Lại khi, nhà vua đặt mía trên đầu bậc tu hành là đức Tăng thống Quách Mão mà róc, rồi giả vờ sút tay dao phập vào đầu Quách Mão chảy máu ra, vua cười rầm lên.

Hoặc đêm đến vua sai làm thịt mèo để cho các tướng vương xơi. Ăn xong vua đem đầu mèo bày ra, các tướng vương đều mửa thốc mửa tháo. Mỗi khi đến buổi chầu thì sai những tên hề ra nói leo lẻo luôn mồm để làm khỏa lấp lời những ai bẩm bạch về việc gì. Lại thấy kẻ giữ cung làm món chả thì đến cùng người tranh nhau mà ăn...

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng một số điều xấu của vua Lê Long Đĩnh chỉ là thêu dệt, nhằm tạo tính chính đáng cho việc hạ bệ nhà Tiền Lê trong sử sách.

Lý Cao Tông mê… phượt, mặc dân khốn khổ 

Lý Cao Tông (1173 - 1210) tên thật là Lý Long Trát hay Lý Long, là vị vua thứ bảy của nhà Lý, cai trị từ năm 1176 - 1210. Theo sử sách, khi còn nhỏ ông là người ngoan lành, song khi lớn lên cầm quyền trị nước lại trở thành một kẻ ham chơi bời, tiêu phí sản nghiệp quốc gia cho những thú vui chơi vô bổ của vua.

Đặc biệt, Lý Cao Tông rất ưa vi hành, nhưng không phải là quan tâm muôn dân trăm họ, mà để thỏa chí tò mò, sự ham vui chơi của bản thân. Đại Việt sử ký toàn thư ghi lại như sau: Vua ngự đi khắp núi sông, phàm ngự đến đâu mà có thần linh đều cho phong hiệu và lập miếu để thờ… Vua xây dựng không ngớt, ngao du không chừng mực.

Khi trong nước đã loạn lạc, đường xá không thông, vua bèn sai làm hành cung Ứng Phong, Hải Thanh ở đầm Ứng Minh, hàng ngày cùng bọn cung nữ đi chơi bời làm vui. Lại lấy thuyền to làm thuyền ngự, lấy các thuyền bé chia làm hai đội, sai bọn cung nữ, phường tuồng chèo thuyền, vua dẫn bọn tả hữu bắt chước nghi vệ thiên tử như khi vua ngự đi chơi đâu vậy.

Vua còn lấy sáp ong bọc những tấm lụa và các vật quý thả xuống ao rồi sai người lội xuống mò lên giả làm đồ vật dưới Long Cung đem dâng. Văn võ bá quan thấy vua ăn chơi vô độ đều sợ hãi không ai dám lên tiếng.

Vào những năm trị vì cuối cùng, đất nước đói kém, người chết đói hàng loạt, vua vẫn rong chơi vô độ, xây đền đài không ngớt…

Mê đỏ đen, Trần Dụ Tông biến triều đình thành chiếu bạc 

Trần Dụ Tông (1336 - 1369), tên thật là Trần Hạo, là vị vua thứ 7 của nhà Trần, cai trị từ năm 1341 - 1369. Ông được sử sách ghi nhận như một vị vua chỉ khoái hưởng lạc giữa lúc nền chính trị sa sút và nhân dân cùng cực đói khổ.

Vào giai đoạn cuối của nhà Trần, nạn cờ bạc, rượu chè rất phát triển. Đến đời Trần Dụ Tông thì tệ nạn không đã tràn cả vào trong cung đình, và nhà vua chính là người đã cổ súy cho điều này.

Theo Đại Việt sử ký toàn thư, vua Trần Dụ Tông đã cho gọi các nhà giàu trong nước vào cung đánh bạc làm vui. Một tiếng bạc đặt tới 300 quan tiền, ba tiếng thì đã giàu ngàn quan rỗi. Quan lại thì như Hành khiển Trần Khắc Chung, cùng Học sĩ Nguyễn Sĩ Cố đánh bạc, có khi đến hai, ba ngày, đêm này qua ngày khác, cùng ngồi ngay ở bàn mà ăn cháo không nghỉ lúc nào, được thua chỉ có một, hai quan tiền mà dụng tâm rất khổ.

Sử gia thời Lê Phan Phu Tiên đã phê phán thú vui này của Vua Trần Dụ Tông như sau: Dụ Tông công nhiên làm bậy, gọi những nhà giàu vào cung đánh bạc, rồi sai người trong nước bắt chước cái dở ấy, không thể ngăn cấm được nữa. Cuối cùng vì tệ đánh bạc mà mất nước.

Bên cạnh thú cờ bạc, vua Trần Dụ Tông còn có các thú chơi xa xỉ mà các sử gia đương thời nhận xét là "Vua phương Bắc ăn chơi cũng không bằng". Đó là xây vườn nuôi chim thú quý, chở nước biển đổ xuống hồ nuôi các thứ hải vật như đồi mồi, cua, cá biển…

-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

Thư giãn cuối tuần: MẸ EM SINH RA EM KHI MẸ 8 TUỔI, BỐ 12 TUỔI


      Đáng lẽ các giáo sư soạn sách giáo khoa phải hỏi:
      - Mẹ em sinh ra em khi mẹ bao nhiêu tuổi? Và khi ấy bố em bao nhiêu tuổi?
     Các bác cho biết đây là SGK do Giáo sư nào soạn vậy, để Tễu nọc ra đánh cho mấy roi vào đít!

 Tiên sư bố mày, bố không biết chữ thì làm sao ghi được là "Không biết chữ" !?

Pa nô ở trường Đại học Hà Nội - nơi Trung cộng đặt Học viện Khổng Tử


-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Thư giãn cuối tuần: HÃI HÙNG! CHUYỆN "ẤY" CỦA CÁC VUA CHÚA NGÀY XƯA

Ảnh trang trí , không liên quan đến bài viết
Những chuyện 'giường chiếu' hãi hùng của vua chúa Việt 
- Chỉ nói đến vua chúa ngày xưa. Chuyện vua chúa ngày nay để ngày sau chép. 

Ân ái xong rồi giết, bắt mỹ nữ khỏa thân chèo thuyền, bỏ gái vào bao tải để thác loạn, “một đêm sáu bà”, “sưu tập gái đẹp" 5 châu... là những chuyện rùng mình về thói đam mê sắc dục của các vua chúa trong lịch sử Việt Nam.  

Lê Long Đĩnh bị trĩ giai đoạn 4 vì hoang dâm?  

Lê Long Đĩnh (986 - 1009) là vị vua cuối cùng của nhà Tiền Lê trong lịch sử Việt Nam. Ông được mô tả là vị vua hoang dâm vô độ, đến mức bị mắc bệnh trĩ, không thể ngồi được, phải nằm để thiết triều, nên bị gán cho biệt danh "Ngọa Triều Hoàng đế". 

Theo y học hiện đại, bệnh trĩ ở giai đoạn mà bệnh nhân phải nằm là ở giai đoạn 4, là giai đoạn rất nặng chỉ có thể chữa bằng phương pháp phẫu thuật, điều không thể thực hiện ở Việt Nam thời phong kiến. Phải chăng, đó là lý do khiến ông vua này qua đời rất sớm, ở tuổi 23?

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng, chuyện Lê Long Đĩnh tàn ác, hoang dâm vô độ đã được người thời sau thổi phồng để bôi nhọ vị vua này trong sử sách. 

Lê Uy Mục “yêu xong rồi giết”

Lê Uy Mục (1488 - 1509) là vị vua thứ 8 của nhà Hậu Lê. Ngay từ khi lên ngôi, ông đã nổi tiếng ham rượu chè, mỹ nữ và thích giết người.

Theo sử sách, tuy mới 20 tuổi, Lê Uy Mục đã có một thú vui tình dục rất man rợ. Đêm nào, ông cũng gọi các phi tần, cung nhân vào uống rượu say sưa, hành lạc vô độ. Khi say, ông giết luôn cả cung nhân vừa được mình ôm ấp.

Ai cũng kinh sợ Lê Uy Mục, nhưng vì uy quyền tối thượng và sự tàn nhẫn của vua, nên không dám lên tiếng.

Do chỉ mê hưởng lạc, Lê Uy Mục đã bỏ bê triều chính, mặc cho bọn hoạn quan và bên họ ngoại khuynh đảo, lộng hành… Hậu quả là ông vua này đã bị một số người trong tôn thất và triều thần nổi loạn, bắt và bức tử.

Lê Tương Dực bắt mỹ nữ khỏa thân chèo thuyền

Lê Tương Dực (1495 – 1516) là vị vua thứ 9 của nhà Hậu Lê. Ông lên ngôi sau khi giết bỏ Lê Uy Mục – vị vua được người đời mệnh danh là “Vua Quỷ”.

Theo sử sách, Lê Tương Dực vốn là người có tư chất thông minh. Lúc mới lên ngôi ông cũng ban hành giáo hóa, thận trọng hình phạt, biết nghe lời phải trái, được coi là có công trạng với đất nước.

Nhưng càng về sau, Lê Tương Dực càng chơi bời xa xỉ trụy lạc, bỏ bê việc nước. Tương truyền, vua đã cho đóng chiến thuyền bắt con gái khỏa thân chèo chơi ở hồ Tây.

Tháng 5/1514, nghe lời của Hiệu úy Hữu Vĩnh, Lê Tương Dực giết chết 15 vương công, cho gọi các cung nhân của triều trước vào cung để gian dâm.

Vì hoang dâm như thế, cho nên sứ nhà Minh sang trông thấy vua, bảo rằng Tương Dực có tướng lợn. Nên mọi người ngoài và dân chúng gọi ông là “Vua Lợn”.

Mạc Mậu Hợp tan nát cơ đồ vì dâm dục

Mạc Mậu Hợp (1562 – 1592) là vị vua thứ 5 của nhà Mạc thời Nam Bắc triều trong lịch sử Việt Nam. Sử cũ chép rằng, Mậu Hợp là người sống xa hoa, kiêu ngạo, hay nghe xiểm nịnh, thường ít lắng nghe lời bàn luận, khuyên can của các bậc lương thần.

Đặc biệt, ông là người rất hoang dâm hiếu sắc. Chính điều này là nguyên nhân quan trọng dẫn đến sự suy vong của cơ nghiệp nhà Mạc.

Để thỏa mãn dục vọng, Mạc Mậu Hợp đã không ngần ngại “mưu giết bề tôi, đoạt mỹ nhân”. Cụ thể, do thích vợ của viên trấn thủ Nam đạo Sơn quận công Bùi Văn Khuê, ông đã lên kế hoạch giết danh tướng này để cướp vợ.

Kế hoạch bị đổ bể khiến Bùi Văn Khuê đem quân quay sang quy phục vua Lê và chúa Trịnh Tùng. Theo gương Bùi Văn Khuê, hơn 10 tướng nhà Mạc cũng bỏ Mạc Hậu Hợp để chạy sang phe Lê – Trịnh.

Điều này khiến quân Mạc suy yếu nghiêm trọng và bị quân Trịnh Tùng đánh tan sác sau đó không lâu. Mạc Mậu Hợp phải bỏ kinh thành trốn chạy nhưng không thoát, cuối cùng đã bị Trịnh Tùng treo sống 3 ngày rồi chém đầu tại bãi cát Bồ Đề, sau đó đem đóng đinh vào 2 con mắt, bêu ra ngoài chợ 5 ngày.

Trịnh Giang bỏ gái vào bao tải để thác loạn

Trịnh Giang (1729-1740) là vị chúa Trịnh thứ bảy thời Lê Trung Hưng. Theo các sử gia, nếu các chúa từ Trịnh Kiểm đến Trịnh Cáng đều là những nhà cai trị tài giỏi thì việc lên nắm quyền hành của Trịnh Giang lại là khởi đầu cho thời đại suy tàn của họ Trịnh.

Tương truyền, Trịnh Giang có tật mê đàn bà từ thuở nhỏ. Vì vậy, không có gì lạ khi lên cầm quyền, ông sớm nổi tiếng về thói ăn chơi dâm loạn không chừng mực.

Càng về sau, Trịnh Giang càng có nhiều biểu hiện kì dị trong sinh hoạt tình dục. Một số hoạn quan hàng ngày phải lựa ra một người đẹp trong số cung nữ, hoặc bắt cóc dân nữ sống quanh khu vực cho tắm rửa sạch sẽ, đến tối bỏ vào một cái bao tải lớn, vác bỏ vào phòng của chúa Trịnh Giang, rồi mặc cho chúa “hành sự”.

Không chỉ dừng lại ở đó, Trịnh Giang là kẻ dâm loạn còn từng tư thông với vợ lẽ của cha mình là chúa Trịnh Cương.

Sau này, Trịnh Giang bị mắc bệnh "dâm cơ địa" mà sinh ra yếu bóng vía, sợ ánh sáng mặt trời nên phải đào hầm sống dưới đất.

Minh Mạng “một đêm sáu bà”

Vua Minh Mạng (1791-1825) là vị Hoàng đế thứ hai của nhà Nguyễn. Không chỉ là một vị vua có trí tuệ, ông còn nổi tiếng bởi sức khỏe chăn gối hơn người.

Tương truyền nhà vua hoạt động chăn gối về đêm đều đặn. Mỗi đêm, vua chấm cho thái giám gọi 5 bà vào hầu, mỗi canh vua “chiều” một bà. Có khi chỉ trong một đêm vua làm cho 3 bà có thai.

Dù “lao lực” cả đêm như vậy, nhưng hàng ngày vua vẫn thiết triều, cưỡi ngựa mà không có biểu hiện mệt mỏi.

Sách sử chép rằng, để vua có sức khỏe trị vì đất nước và "chiều" các bà vợ thì ngự y cung đình đã ngày đêm nghiên cứu, bào chế những bài thuốc có tính năng tráng dương bổ thận rất hiệu dụng, gọi là Minh Mạng thang.

Tuy nhiên, các nhà y học hiện đại cho rằng, vua Minh Mạng là người có năng lực tình dục bẩm sinh, những toa thuốc vua dùng chỉ mang tính trợ lực, chứ không phải đóng vai trò quyết định.

Với “năng lực siêu phàm” của mình, vua Minh Mạng đã trở thành vị vua có số lượng con nhiều nhất trong 13 đời vua Nguyễn, với 142 người con, gồm 78 hoàng tử và 64 công chúa.

Bảo Đại nghiện đàn bà, “sưu tầm” mỹ nữ 5 châu 4 biển

Vua Bảo Đại (1913 - 1997), vị vua cuối cùng của các triều đại phong kiến Việt Nam nổi tiếng là vị vua ăn chơi và đa tình khét tiếng.

Trong sách “Bảo Đại hay những ngày cuối cùng của Vương quốc An Nam”, tác giả Pháp Daniel Grandclément cho biết sở thích hàng đầu của vua Bảo Đại là đuổi theo những người đàn bà đẹp.

Vua từng thẳng thắn bộc lộ sự ham muốn sắc dục của mình như sau: "Luôn có nhu cầu đối với đàn bà, một thứ nhu cầu thường xuyên không thể dập tắt được như đồ ăn thức uống. Từ khi đến tuổi lớn, đêm nào cũng phải có một người đàn bà nằm bên, mỗi đêm một người".

Không chỉ thử ăn nằm với những người đẹp Việt Nam, Bảo Đại còn “nếm” cả phụ nữ Trung Quốc, Pháp, Nhật Bản, Châu Phi...

Loạn luân – chuyện không hiếm của vua chúa Việt

Lịch sử Việt Nam đã nhiều lần ghi nhận hiện tượng loạn luân trong cung vua, phủ chúa của nhiều triều đại khác nhau.

Đó là các trường hợp chúa Trịnh Giang tư thông với vợ lẽ của cha mình là chúa Trịnh Cương, vua Mạc Kính Chỉ (?-1593) tòm tem với vợ của vua cha khi còn làm quan phụ chính, chúa Nguyễn Phúc Khoát (1714-1765) - vị chúa Nguyễn thứ 8 trong lịch sử loạn luân với một bà công nữ…

Đặc biệt, loạn luân là một hiện tượng phổ biến, được thừa nhận trong thời nhà Trần như một cách để bảo vệ ngai vàng không rơi vào tay ngoại tộc.

Theo thống kê, nhà Trần có khoảng 35 cuộc hôn nhân loạn luân, tiêu biểu là cuộc hôn nhân giữa vua Trần Anh Tông với hoàng hậu Thuận Thánh mang tính chất chắt chú chắt bác lấy nhau.


-->đọc tiếp...

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Thư giãn cuối tuần: CHỬI TỚ NGU MÀ CỨ UỐNG SỮA TỚ ĐỂ ĐƯỢC THÔNG MINH

 
_________________________

Nguyễn Thông 
Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm

Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm
Đã có bao giờ bác sĩ ném xác xuống sông?
-Chưa đâu, bởi đây sẽ không phải lần duy nhất
Khi y đức chỉ còn là cục... đất
Khi chị Tiến còn ngồi kia môi đỏ như son
Khi tính mạng con người chả nghĩa lý gì hơn 
Thì sông Hồng ta đây vẫn còn thành nghĩa địa... 
Rao bán hàng quý hiếm. Gửi các nhà ngoại cảm VN
Tôi hiện có rất nhiều loại nút áo cũ (= xưa, và đã qua sử dụng), do mẹ tôi ngày xưa hà tiện nên trước khi bỏ quần áo cũ làm giẻ rách thì đã cắt nút lại để dành, bỏ một vào một cái keo, được khá nhiều loại.
Lâu nay không biết làm gì, bỏ đi thì tiếc công của mẹ tôi đã cất giữ bao lâu nay, mà sử dụng thì không còn cần đến nữa. 
Nay đọc báo về mấy vụ lừa đảo của các nhà ngoại cảm, tôi bỗng nhận ra: những cái nút này có thể giúp các nhà ngoại cảm biến xương thú vật thành ra xương liệt sĩ một cách dễ dàng. Thì đào lên thấy có xương, lại có thêm vài hạt nút quần áo quanh đấy, nút của thời thập niên 60, 70 đánh Mỹ đang khốc liệt, thì ai có người thân hy sinh mà lại chẳng tin?
Đúng, hàng quý hiếm, bán giá rẻ, mua ngay kẻo hết! 

Vũ Đảm
Diêm vương bổ nhiệm nhân sự mới...
- Thưa Diêm Vương, ông vừa ra quyết định bổ nhiệm ông bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường, Giám đốc Trung tâm thẩm mỹ Cát Tường làm Giám đốc Trung tâm thẩm mỹ Đao Phủ ạ?
- Đúng thế?
- Tôi e rằng âm phủ đã quyết định nhưng dương thế thì không chịu bàn giao nhân sự đâu ạ! 
- Sao? Làm chết người rồi đem xác vứt xuống sông Hồng phi tang, man rợ thế mà không tử hình à?
- Dạ hiện nay trên trần gian đang có hội chứng cứ kẻ nào giết người man rợ là con nhà có máu mặt hay lắm tiền thì đang thông minh biến thành tâm thần ạ. Mà tâm thần thì giết người chứ giết Dương Vương cũng không bị truy cứu trách nhiệm hình sự, cùng lắm cho vào nhà thương điên vài tháng điều trị khỏi bệnh lại ra ạ!
Lão Phích 
 
Đào Tuấn FB: 
Hôm nay là một ngày đáng nhớ của nền báo chí xứ VN. Tờ nhật báo lớn nhất sau rất nhiều vòng vèo, có một câu rất hay “Rất đông phóng viên vây lấy Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Tất cả chỉ nhận được những cái lắc đầu và xua tay từ chối của người lẽ ra phải chủ động lên tiếng với báo chí”. Và đặt ra một câu hỏi, đồng thời trong đó đã chứa đựng câu trả lời “Bà bộ trưởng liệu có hiểu rằng sự chấn động của vụ “phi tang xác bệnh nhân” không thuộc dạng muốn hay không muốn, thích hay không thích trả lời cũng được? Nó ở tầm mức trói buộc trách nhiệm “phải trả lời” của người đứng đầu ngành y tế. Trách nhiệm chính trị của cá nhân bộ trưởng ở đâu?”.
Tổng biên tập Petrotime Nguyễn Như Phong, dưới bút danh Như Thổ có bài xã luận với cái tít lần đầu tiên xuất hiện trong lịch sử báo chí cách mạng “Bộ trưởng Y tế nên từ chức”. 
 
 Lê Diễn Đức 
Khốn khổ, khốn nạn vì miếng ăn! Mà toàn thanh niên. 
Hàng nghìn người đã chen lấn tại một cửa hàng sushi mới khai trương trên phố Đoàn Trần Nghiệp (Hà Nội) để ăn buffet miễn phí, hôm 25/10. 
 
Với số lượng phần ăn giới hạn (sáng và chiều là 180, tối là 280 người) mà lượng khách đến cả nghìn người khiến cho cửa hàng rơi vào tình trạng quá tải. Quản lý tại cửa hàng cho biết, mặc dù cửa hàng đã chuẩn bị dư ra đến cả nghìn suất ăn, trưa phải đi mua thêm nguyên liệu, song cũng chỉ “cầm cự” được đến chiều, buổi tối thì hết đồ ăn hoàn toàn. 
______________________________
 
Cử chỉ kỳ quặc của bác "tự quản" trước cửa đồn công an phường T.K (Hà Nội) tối 25.10.2013
(FB Le Thi Phuong Anh)
 _______________
Chuyện sư: 
Sư trụ trì ở... biệt thự! 
Thứ Sáu, 25/10/2013 21:50 
Gần đây, người dân tỉnh Vĩnh Long bàn tán xôn xao về việc sư trụ trì Bồ Đề Cổ Tự (xã Mỹ Hòa, huyện Bình Minh) mua đất xây biệt thự trị giá cả chục tỉ đồng để ở sát cạnh chùa. 

Trong khi ngôi biệt thự của sư trụ trì Bồ Đề Cổ Tự xây dựng hết sức sang trọng thì ngôi chùa này - nơi đặt bia tưởng niệm các nạn nhân vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ - lại xây dựng ì ạch mấy năm nay chưa xong. 

Để chùa hoang vắng 

Ngày 17-10, đến viếng Bồ Đề Cổ Tự, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên vì ngôi chùa này như bị bỏ hoang. Sân chùa toàn cát và đá dăm lởm chởm. Phần chánh điện chỉ khoảng 1/4 đã được sơn vẽ, phần còn lại bị bỏ dang dở. Dãy nhà ở bên trái chánh điện trông thê thảm hơn với những bức tường chưa được tô xi-măng, rêu bám dày. Tìm khắp chùa, chúng tôi không gặp bất kỳ ai. Chỉ đến khi chúng tôi loay hoay tìm nhang để thắp trước bia tưởng niệm các nạn nhân vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ thì một phụ nữ bất ngờ xuất hiện.

Người phụ nữ này tự xưng là cô Tư, một phật tử. Nghe chúng tôi thắc mắc về sự hoang vắng của ngôi chùa, cô Tư cười xòa, lý giải: “Không phải bỏ hoang đâu! Sư ở nhà của sư bên kia kìa!”. Cô Tư chỉ tay về phía sau chùa, nơi thấp thoáng nóc một ngôi nhà trông rất đẹp. Cô Tư còn giải thích thêm hằng ngày, chỉ có cô và một phật tử nữa qua lại để trông coi chùa, còn sư trụ trì thì chỉ qua chùa khi nào cần thiết, thời gian còn lại sư ở nhà của sư (!). 

Có việc cần xử lý mới qua chùa 

Nhà của sư là một công trình rất lớn và đẹp. Phần tường rào xây kín cao hơn 2 m. Đường dẫn vào cửa chính của công trình này là các bậc đá được xếp uốn lượn trên mặt nước. Nội thất của công trình rất sang trọng với nhiều đồ gỗ, gạch lát sàn, ốp tường cao cấp.

Ngôi biệt thự được sử dụng làm tịnh thất của nhà sư trụ trì chùa Bồ Đề Cổ Tự

Đón tiếp chúng tôi ở ngưỡng cửa là một vị sư còn khá trẻ, xưng là thầy Thích Phước Tấn, trụ trì Bồ Đề Cổ Tự. Lúc đầu, thầy Tấn mặc quần soóc tiếp khách. Sau đó, thấy chúng tôi tỏ vẻ ái ngại, thầy mới đi thay quần dài. Khi nghe chúng tôi giới thiệu là những người làm ăn từ TP HCM về Vĩnh Long chơi, đang muốn cúng dường cho chùa, thầy Tấn rất hồ hởi. Thầy cho số điện thoại liên lạc và bảo nếu không chuyển tiền trực tiếp được thì thầy cho số tài khoản ngân hàng. Chúng tôi thắc mắc chùa cần bao nhiêu tiền nữa để hoàn tất việc xây dựng, thầy Tấn lắc đầu bảo: “Có bao nhiêu tiền thì xây bấy nhiêu chứ không ước tính được”.

Với câu hỏi việc xây mới chùa từ khoảng năm 2007 đến nay đã tốn tổng cộng bao nhiêu tiền, thầy Tấn lại tiếp tục lắc đầu, bảo cũng chẳng nhớ nổi. Về lý do chùa xây mãi chưa xong, thầy Tấn luôn miệng than là do thiếu tiền. Dù vậy, thầy Tấn thừa nhận vẫn đang cho thợ thi công để hoàn thiện tịnh thất, nơi ở của thầy hiện giờ. Khi chúng tôi hỏi thường ngày thầy có ở bên chùa không thì thầy Tấn cười bảo: “Hên xui! Khi có việc gì cần xử lý bên chùa thì thầy mới qua, thời gian còn lại thì thầy ở trong tịnh thất”.

Điều đáng nói là nhiều người dân, trong đó có những người là người thân của các nạn nhân vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ, rất bức xúc về chuyện này. Họ cho rằng thầy Tấn cố ý xây Bồ Đề Cổ Tự ì ạch nhằm xin thêm tiền của những người đến viếng các “ông Cầu” (cách người dân gọi những nạn nhân trong vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ). Số tiền này không dùng để hoàn thiện ngôi chùa mà dùng cho mục đích riêng của thầy Tấn, trong đó có việc xây ngôi biệt thự.

Và một vị sư nữa hát nhạc chế "Đời tôi đi tu'....
  
-->đọc tiếp...