Blogger Widgets
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Khiêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Khiêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Thư giãn cuối tuần: THƯA CỤ, CỤ CÒN LÀ MỘT BẬC THẦY VỀ P.R

Cụ Vũ Khiêu - Giáo sư - Anh hùng Lao động (2 lần) 
đến viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp.


Giáo sư Vũ Khiêu ghi sổ tang: 

"Anh Văn ơi! Anh mất đi là một tổn thất lớn của đất nước, là nỗi đau xót của 90 triệu đồng bào toàn quốc và cũng là nỗi tiếc thương của hàng triệu con người hâm mộ Anh trên toàn trái đất.

Hôm nay toàn quốc khóc anh như đã khóc Bác Hồ. Còn tôi khóc anh nhiều hơn nữa. Anh là lãnh tụ của toàn dân, là hồn thiêng sông núi. Đối với tôi, anh còn là tài sản vô giá của đời tôi. Tôi khóc anh mấy ngày hôm nay, đứt từng khúc ruột. Tôi nhìn lên tường, đọc lại những lời anh viết tặng tôi năm tôi 90 tuổi: "Mừng anh Vũ Khiêu, một nhà triết học cách mạng, một chiến sĩ văn hóa anh hùng, năm nay thọ 90 xuân”. 

Sinh ra tôi là cha mẹ, hiểu biết tôi lại là anh. Tấm lòng tri ngộ ấy tôi biết lấy gì báo đáp? Mấy hôm nay tôi ngồi khóc viết mấy lời trên, từ đỉnh trời cao anh có thấu hiểu lòng tôi?”. 

Thưa cụ Vũ Khiêu, cụ không chỉ là một nhà tuyên huấn đại tài, cụ còn là một bậc thầy về P.R. Bái phục cụ! 

Dân Choa: 
Giật mình khi thấy cụ Vũ Khiêu khóc tướng Giáp 

Trong tang lễ tướng Giáp mình cố tình tìm xem các ông lãnh đạo thế hệ sau biểu thị cảm xúc như thế nào với tướng Giáp. Đặc biệt là ông Đỗ Mười, tướng Lê Đức Anh, tướng Nguyễn Chí Vịnh và ông Nguyễn Bắc Son. Ông Đỗ Mười có tham dự, sức yếu nên có hai người dìu kèm. Ông Vịnh thì hình như cũng có gào khóc thảm thiết ở 30 Hoàng Diệu.

Ông Son chắc lẫn trong đám chung nên chả thấy. Riêng tướng Lê Đức Anh thì không thấy xuất hiện, cũng chả thấy báo chí nhắc đến một dòng dù là từng Bộ trưởng quốc phòng sau ông Giáp, ông Văn Tiến Dũng.

Ngạc nhiên hơn là thấy cụ giáo sư già Vũ Khiêu khóc thảm thiết bằng văn chương..

Đọc lời cụ này nghe sao và cảm động thế. Tài thật. Đúng là quỷ khốc thần sầu.

Lại có đoạn rất chi là riêng tư, nghe như kiểu có cái gì đó còn lấn cấn chưa mãn nguyện:

"Sinh ra tôi là cha mẹ, hiểu biết tôi lại là anh. Tấm lòng tri ngộ ấy tôi biết lấy gì báo đáp? Mấy hôm nay tôi ngồi khóc viết mấy lời trên, từ đỉnh trời cao anh có thấu hiểu lòng tôi?”

Nhưng nghe cụ khóc quá đỗi nên mình đâm ra ngờ vực. Mới ngày nào cụ soạn bài hùng văn dâng lên Quốc tổ ở Phú Thọ (Tại đây!), bài do bác Tiến Thọ tốt giọng rổn rảng đọc. Bài này kính cáo với tổ tiên về các sự kiện lịch sử của Dân tộc Việt. Điện Biên Phủ đúng ba từ mà chẳng hề nhắc đến tên tướng Giáp.

Điều này đã làm cho giới trí thức hết sức giận dữ.

Ngay người nước ngoài, một ông đạo diễn người Nhật từng làm phim về Điện Biên Phủ thốt lên:

" Nói về Điện Biên Phủ mà không nhắc đến tướng Giáp là vẽ rồng không có mắt"
Nguồn: Quê Choa

Nhà văn Phạm Đình Trọng:
Vũ Khiêu là sự đối lập với Võ Nguyên Giáp. 
Võ Nguyên Giáp: Tài cao, Công nhiều, Danh quá ít
Vũ Khiêu: Tài thấp, Công ít, Danh quá nhiều.


-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Thư giãn cuối tuần: CỤ VŨ KHIÊU VÀ HOA MÀO GÀ


Dân và Quan Việt Nam mình rất háo danh, chuộng những sự phù hoa lắm lắm. Các tỉnh đua nhau đề nghị Chính phủ cho lập hồ sơ U Nét Cô. Nào là đàn ca sáo nhị, nào là thành quách lâu đài, nào là vịnh lớn biển sâu, nào là mộc bản  thạch bi, đến cả tâm linh tín ngưỡng tổ tiên cũng đem ra đua chen đưa đi thi thố. 

Khác với tổ tiên ta, bây giờ người ta thích cái gì cũng to và dài, cái gì cũng thích đưa vào kỷ lục Ghi -nét. Nào chùa Bái Đính với 7 kỹ lục. Nào bánh chưng, bát miến, chai rượu cúng Tổ. Đua nhau! Mà bên đám Phật giáo cũng thế, rất chuộng hư danh, đua nhau thích lớn thích dài thích to thích hoành. 

Mấy năm trước đã rộn rịp chuyện chọn Quốc hoa và Quốc phục. Quốc phục thì chọn áo dài khăn đóng. Có cái sẵn có là Quốc Khố sao không chọn làm Quốc phục nhỉ? Sao không đưa cái Yếm (cái cooc-xê c) hay cái Khố (cái sịp c) đi ứng cử di sản thế giới? 

Vụ chọn Quốc hoa, thì có cụ Vũ Khiêu, là một nhà tuyên huấn lão thành tuổi ngoài chín chục cũng quan tâm rất hăm hở. Không hiểu cụ có duyên có nợ gì với hoa Mào Gà mà cụ lại toan đề cử HOA MÀO GÀ làm Quốc hoa. Mặc dù cụ là bậc già cả trong giới bút mực, cánh phóng viên vẫn căn văn cụ xem tại sao cụ chọn hoa đó làm Quốc hoa. Thì đây, ý cụ thế này:
Hoa mào gà có điều gì đặc biệt mà ông muốn nó trở thành Quốc hoa?

Hoa mào gà được trồng nhiều ở nông thôn, gần gũi với người dân. Hoa tượng trưng cho con gà trống, được yêu quý trên đất nước ta. Trong dân ta có câu “Xưa nay gà trống vẫn anh hùng/ Cất tiếng chào đời thế giới rung”. Sáng sớm gà trống cất tiếng gáy, gọi mọi người thức dậy và làm rung động cả thế giới.

Hình tượng gà trống tiêu biểu cho một khí thế anh hùng. Bất cứ con vật nào xâm chiếm lãnh thổ, nó đều chiến đấu bảo vệ đến cùng. Trong một đàn gà thì gà trống bao giờ cũng đứng đầu đàn, nếu nó kiếm ăn được, nó đều kêu gọi đàn gà con, gà mái đến ăn. (Nguồn: Khampha.vn).

Cháu là Tễu, xin phản biện cụ tý, cụ nhé:

1-  Cụ bảo: "Hoa mào gà được trồng nhiều ở nông thôn, gần gũi với người dân". Cụ nói thế nào chứ, quê cháu và nhiều nơi cháu đi qua, chẳng mấy khi gặp hoa mào gà.

2-  Trong dân ta có câu “Xưa nay gà trống vẫn anh hùng/ Cất tiếng chào đời thế giới rung”. Câu này cháu cũng chưa nghe thấy bao giờ!

Cháu chỉ thường nghe câu này:
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm con gà trống sống đời tự do
Sáng ra thì gáy o...o...
Suốt ngày đạp mái khỏi lo trả tiền
Đến chết cũng  sướng như tiên
Thiên hạ cung kính đặt lên bàn thờ

3- Cụ bảo: "Sáng sớm gà trống cất tiếng gáy, gọi mọi người thức dậy và làm rung động cả thế giới". Cụ đúng là nhà tuyên huấn đại tài, và được phong đến giáo sư và 2 lần Anh hùng lao động thời đổi mới quả không sai!

Có độc giả mách cháu: Ngạn ngữ thế giới có câu: "Con gà tưởng trời sáng là do tiếng gáy của mình" để chỉ những người dốt mà tự phụ. 

4- Cụ bảo: "Trong một đàn gà thì gà trống bao giờ cũng đứng đầu đàn, nếu nó kiếm ăn được, nó đều kêu gọi đàn gà con, gà mái đến ăn". Câu này thì cháu phản biện đến cùng. 

Vì hồi cháu mới về cơ quan, đang tuổi trai tơ các bác các chú có nói với cháu chuyện này, như thế này cơ: Gà trống rất khôn và cũng rất kiêu. Mỗi khi trông thấy mấy ả gà mái đằng xa. Hắn lười đến nỗi không thèm chạy lại, mà cứ đứng nguyên một chỗ, cúi xuống mổ một hòn sỏi, kêu toáng lên: "Thóc thật! Thóc thật!". Đám gà mái nhẹ dạ, chạy lại, thế là chàng....hành sự luôn, chạy đằng trời.

Nói thật, cháu không quan tâm đến ba cái chuyện vớ vẩn do bọn Văn Thể Du đưa ra đâu! Nhưng cụ mà đề cử Hoa Mào gà làm Quốc hoa là cháu phản đối lắm. Dân ta phải biết sử ta. Cái gì không biết thì ra Gu Gờ. Cháu vô cũng hãi hùng khi "sớt" chữ "mào gà", vì nó ra thế này "Mào Gà". Eo ôi! Khiếp quá cụ ạ! hi hi...iiii

Cụ với hoa mào gà có duyên tiền định thế nào với nhau, thì cháu không biết! Nhưng mà giả sử có thì cũng xin cụ đừng vì thế mà thiên ái hoa mào gà mà làm khổ chúng cháu, sau này nó là Quốc hoa thật, đi đâu cũng gặp phải "mào gà", "mào gà" ....thì khổ lắm, cụ ạ!

Cụ già rồi, chuyện hoa lá, cụ cứ để anh em bọn cháu bàn, cụ nhé!

Cháu Tễu 

-->đọc tiếp...