Blogger Widgets

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

GIỚI THIỆU TÁC GIẢ MỚI NGUYỄN KIÊN GIANG

Giới thiệu tác giả Nguyễn Kiên Giang

Tác giả Nguyễn Kiên Giang
Sinh năm 1982.  
Quê: Bình Thạnh, Bình Sơn, Quảng Ngãi
Cựu sinh viên ĐH Luật TP. HCM
Đang hoạt động sáng tác tự do 
với bút danh: Nguyễn Kiên Giang. 

Đã xuất bản: Gió. Thơ. Nxb. Thanh Niên, 2011.
 
Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ mới viết 
của Nguyễn Kiên Giang:

NHỚ BẠCH ĐẰNG!

Máu đã rỏ
xuống chân của biển
bến bờ còn xa con sóng réo hồn
gió quăng mình lên mấy tầng không

Đây Tổ Quốc hứng ngàn cơn xâm thực
thì biển là máu mặn dân mình từ thuở khai thiên
như ký ức về cha ông mở nước
năm mươi Đồng Bào theo Thánh Tổ về đây!

Nước sau Đất
nặng hình Đất – Nước
oằn lưng cong gành cháu con này!

Vót chông trời
vót chông trời đi hỡi anh em
vót chông trời để cuốn sổ màn đen
để tham bạo chìm nơi đấy nước
mỗi cửa sông mang dáng một Bạch Đằng!


Những ngọn lửa cô đơn 

Mùa thu xưa
lửa cháy trên màu cờ
núi sông hừng hực
mặc cho phượng rụng, sen tàn

Mùa thu nay
khác rồi ngọn lửa
không còn trên màu cờ, dù cờ vẫn đỏ
chỉ còn trong lòng người
ấm ức non sông
lửa muốn ngăn sóng dữ biển Đông


Tổ phụ đã đi đâu

để nghẹn lòng con cháu

Xưa cha dìm tàu giặc
Nay cháu con gục mặt
căm hờn!

Mấy trăm người cô đơn!?
Không!
Chín mươi triệu cô đơn…

Đời quê tôi

Đời quê tôi là tiếng reo cùng sóng
những mùa nục, mùa thu, mùa chuồn, mùa mực…
thuyền chở tiếng cười về bến lao xao
tuổi thơ quẩy nước
mơ thành Yết Kiêu!


Đời quê tôi là dẫm chân cát bỏng trưa nắng đốt
đi về phía biển
nơi hòn đảo ngoài khơi xác tín
neo Tổ quốc vào tim mình ở đó
những chàng trai nhớ Hải đội kiêu hùng!
 

Đời quê tôi là sụt sùi rét mướt mùa đông
cơn gió bấc gợi nhớ về bếp lửa
khoai sắn độn cơm, mắm kho mỗi bữa
giờ tươi sắc mới
nâng đôi chân khát vọng xanh ngày!
 

Đời quê tôi là đối mặt bão giông
là nhắc nhớ những ngôi mộ gió
người góa phụ nhuộm chiều tím bên sông
thương người giữa biển
về chốn mênh mông!
 

Đời quê tôi là góp nhặt ánh trăng trong
in đáy nước đêm gõ thuyền ngồi hát
người con gái tựa thân dừa hóng mát
giả ngơ
tình yêu vẫn dậy lên những trang thơ…

Vàng trăng mấy độ 


Trăng hạ huyền bên cầu sóng vỗ
Em ơi em! Mùa đã qua rồi
Ta vá víu từng viên gạch đổ
Dấu tích đền đài một thủa vàng son

Giấc mơ xưa đã gói ghém không tròn
Để duy thức một nét cong mỏng mảnh
Vàng son xưa đau thành hư ảnh
Cô liêu quặn mình tiếc nhớ cô liêu…

Ta đã nghe mùa trách bao điều
Thuyền ngang dọc sao không về bến đỗ
Loài thủy sinh bao giờ nói hộ
Để đắng cay lời rau cải rau răm

Trăng hạ huyền bên đầu con phố
Em ơi em! Tình đã xa xăm
Ta thương nhớ vàng trăng mấy độ
Tròn một rằm để khuyết tháng năm!

Những cánh mùa đông

 

Em về ngang ngõ mùa đông
trắng giấc mơ anh phố người xa quá
con thuyền trong bức tranh lạ
vượt đại dương nào đón em cập bến ngoài hiên

Chiêm bao chuyện thần tiên?!

Ta biệt ly nhau từ thủa khai thiên
đến nay chưa tròn tao ngộ
khuất lấp hình dung ghềnh bãi sông hồ
tìm nhau…

Năm tháng có phù du?
khi mộng ước rơi cuối vùng mưa lũ
đón mặt trời xanh
là lúc ngọn cỏ ngoi lên trên nền phù sa hoang vắng
để hoài thai một thế giới đông vui
trong nức nở cơn đau mất mát!

Biệt li – Tương phùng
Đưa và Đón
người rồi người qua lại hồn nhau
Có gì mà bi lụy!

Những cánh mùa đông phũ gầy mây lá
Người xa người gần sẽ hóa cánh yêu thương!
 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét