Gửi một người yêu chèo nhân xem vở :Lưu Bình- Dương Lễ Mai Văn Lạng
Anh đã xem rất nhiều vở diễn Đã lắng nghe hàng trăm điệu chèo Đã lật dở hàng nghìn trang tìm hiểu Mỗi một lần đều cháy một niềm yêu
Cuộc sống khó khăn còn bộn bề công việc Cơm áo, gạo tiền lắm nỗi lo toan Nhưng trống chèo nổi lên là chân tay bối rối Bỏ cả ăn, quên mất việc đang làm
Thị màu lên chùa, Súy Vân giả dại . . . . Mỗi mảnh trò hay, một nỗi đau đời Bao nhiêu lần xem là bấy lần mất ngủ Thân phận NGƯỜI chèo: bèo dạt mây trôi
Thương biết mấy những PHẬN chèo lận đận Vai diễn đây mà đời cũng là đây Duyên nghiệp là chi mà ba chìm bẩy nổi Mỗi vai diễn đi qua trăng khuyết chẳng đầy
Nhưng yêu lắm ánh đèn sân khấu Câu hát, tích trò rực cháy những đam mê Mặc cho cuộc đời: nắng, mưa, bão tố Năm tháng dần trôi- sớm, tối đi về
Đâu phải cứ Giêng Hai hội mở Ta yêu chèo nên cả bốn mùa xuân Từng câu hát mang đậm hồn dân tộc Cảm ơn em, chèo chắp thêm vần./.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét