Blogger Widgets

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

KTS. Trần Thanh Vân: CHUYẾN ĐI MIỀN NÚI CUỐI NĂM


Chuyến đi miền núi cuối năm
KTS. Trần Thanh Vân

Chúng tôi thức dậy lúc nửa đêm, đúng hai giờ sáng thì lên đường.

Đây là lần đầu tiên tôi tham gia hoạt động này, một hoạt động từ thiện giúp đỡ các cháu học sinh và nhà trường ở vùng sâu vùng xa tại một số tỉnh Miền núi, gồm có quần áo, sách vở, thậm chí có lúc còn dựng lại các lớp học đã bị hư hỏng, dột nát.

Tôi được biết, công việc này đã diễn ra trong vài năm nay, khởi xướng bởi một nhóm người hảo tâm, cóp nhặt bởi rất nhiều người, túi tiền của họ không dầy, nhưng tấm lòng của họ thì thật đáng trân trọng.

Trời hôm nay không lạnh lắm, nhưng sương mù vẫn nhiều, càng đi gần về phía các rặng núi đá tỉnh Hòa Bình,  sương mù càng dầy đặc hơn. Bốn chiếc xe nối nhau rẽ sương mù mà đi. Cảnh núi rừng huyền ảo làm cho tôi hoàn toàn tỉnh táo. Lâu lắm rồi tôi mới có dịp lên miền núi trong đêm thế này.  Thật vậy, mấy năm gần đây tôi không có dịp đi lên miền núi, nhất là đi ban đêm, phần vì sức khỏe không được tốt, phần vì bận việc gia đình, nhưng tôi luôn theo rõi hoạt động này và tâm niệm sẽ phải đi một chuyến.

Lần này thì tôi được toại nguyện.

Sáng hôm qua khi về quê thăm mộ chồng và con, rồi trồng hoa tươi trên mộ, tôi đã thắp nén hương và khấn anh rằng, anh hãy phù hộ cho tôi làm những việc nho nhỏ có hiệu quả. Lúc 3 giờ sáng hôm nay đi qua nghĩa trang tiến về phía Hòa Bình theo đường Quốc lộ 6, ngồi trên xe tôi lại thầm khấn anh và xin phép anh cho tôi được công bố chuyến đi tất niên này cho nhiều người cùng biết. Đó là thắc mắc mà bấy lâu nay khiến tôi không yên lòng chút nào.

Đường đi thật không dễ, quãng Hà Nột Hòa Bình hơn 80 Km thì đường thật tốt, xe chạy bon bon, thỉnh thoảng gặp một chiếc xe tải đi ngược chiều, đèn pha sáng trưng, chúng tôi đi chậm lại một chút rồi tránh nhau thật dễ dàng. Đoàn chúng tôi đến Hòa Bình lúc 4 giờ sáng, đoàn xe qua cầu sông Đà lên bờ bắc thành phố. Sau khi nhận nốt 600 chiếc bánh chưng lên chất đây các xe, rồi mọi người nghỉ ngơi ăn sáng qua loa là đã gần 5 giờ.

 Từ đây đoàn xe bắt đầu gặp đường xấu, từ thị trấn huyện Đà Bắc trở đi đường không chỉ xấu hơn, mà liên tục có những khúc cong, lên dốc, mặt đường gồ ghề, có chỗ bị xói lở từ mùa mưa năm ngoái chưa kịp sử chữa. Đến đây tốc độ chậm hẳn lại, có lúc sương mù dầy đặc, điện thoại di động mất sóng, xe nọ không bám sát được với xe kia.

Gần 9 giờ sáng thì chúng tôi đến nơi. Đây là trường Phổ thông cấp I và II xã Đồng Nghê, huyện Đà Bắc tỉnh hòa Bình, ở cách xa Hà Nội 180Km, cách sông Đà 90 Km. Trường miền núi thật hay, cả trường cấp I cấp II có và vỡ lòng có cả thảy 500 học sinh, chia thành 4 cơ sở để cho các cháu đi lại đỡ vất vả  và có gần 100 giáo viên ở tập thể, họ từ dưới thị trấn lên, có thầy cô Kinh, có người Thái, có cả người Mường

Sau khi chuyển vội quà Tết từ trên các xe xuống, gồm có bánh chưng, mứt Tết, kẹo, cặp sách và áo mũ khăn quàng chống rét cho các cháu ở mọi lứa tuổi, đoàn cán bộ nhà trường, chính quyền địa phương, trẻ già nam nữ ra đón đoàn và góp sức rất đông.

Mặc dù đã có một nhóm tiền trạm đến từ hôm qua, nhưng khi thấy đoàn xe hùng hậu tiến vào sân trường, ông chủ tịch xã vẫn hỏi giọng cảm động.:

-   “Các bác từ đâu đến ạ?”

Ông Việt Anh thay mặt đoàn trả lời

-   “Chúng tôi ở Trung tâm hỗ trợ người nghèo và tổ chức sự kiện của Hà Nội”

Và rồi, trong khí  rộn ràng thấm đẫm tình thương yêu đùm bọc giữa con người với con người ấy

mọi người hòa vào nhau, thông cảm, cười nói rất nhanh và không ai căn vặn “Anh là ai?” “Anh ở đâu đến” nữa.

Quà quá nhiều, chia mãi, chia mãi mới hết.

Lúc thay mặt các cháu học sinh và thay mặt chính quyền địa phương, ông Chủ tịch xã Đồng Nghê phát biểu những câu rất đầm ấm, rất tình cảm.

Thay đoàn từ thiện, ông Việt Anh trưởng đoàn đáp lại, chỉ nói:

“Thưa bà con, quà này là của nhiều người đóng góp lại, chứ không phải của riêng chúng tôi. Xin bà con và các chau đón nhận. Có nhiều người muốn đến thăm bà con mà không đến được. Tôi xin thay mặt mọi người gửi đến bà con lời chúc mừng năm mới hạnh phúc”

Đúng 12 gờ thì thủ tục tặng quà kết thúc. Mọi người nghỉ ngơi hồ hởi chờ bữa cơm trưa và sẽ ở lại chơi đến 3 giờ chiều mới ra về.

Riêng tôi, vì bận nhiều việc nên đã xin về trước. Trên đường về tôi chỉ bứt rứt một điều: Những hoạt động này,  những tấm lòng này sao mà đáng quý thế? Nhưng tại sao họ vẫn phải lén lút, phải dấu diếm nghi binh?

Trưa hôm kia, trước khi lên đường tất cả quà bánh tặng phẩm mua tại Hà Nội đã được chất lên các xe phân tán gọn nhẹ hết. Riêng 600 chiếc bánh chưng thì lúc 4 giờ sáng cả đoàn đến nhận tại tỉnh Hòa Bình để khỏi bị dòm ngó. Ông Việt Anh nói với tôi rằng: “Chúng tôi giữ bí mật cho đến lúc khởi hành chị ạ. Các lần trước chúng tôi bị làm phiền cản trở nhiều nên lần này phải rút kinh nghiệm.”

Tôi cười buồn trả lời ông:

“Tôi sẽ gửi bài tường thuật ngay và sẽ hỏi công luận rằng tại sao một hành động nhường cơm sẻ áo như thế này cũng bị cấm đoán”.

Tôi thật không chịu nổi và xin mọi người trả lời giúp cho!

Bài và ảnh: Trần Thanh Vân

0 nhận xét:

Đăng nhận xét