GẠC MA, HỒN TỬ SĨ Lão Nông Họ từ đi vào nơi trắc trở Chặng hải hành nằm nhớ quê xa… Đèn dầu khêu bấc mẹ già Đêm dài trở giấc ngồi ra têm trầu…
Những người vợ mắt màu ly biệt Nàng lại chàng bên chiếc nôi đay Bàn tay ấm, ấm bàn tay Bàn tay con ấm, ấm tay tay nàng…
Bạn xóm làng, em trai, chị gái Câu biệt ly, chúc vội lên đường Người thương gọi tiễn người thương Lời lên bến, tiếng xuống thuyền, vang vang… . . . Tàu neo lại, đèn vàng ảm đạm Ngày Mười Tư, 88, Tháng Ba Sinh Tồn, Bãi Đá Gạc Ma Xuồng hạ mặt nước, người ra tay chèo
Buổi sớm ấy thủy triều đảo ngập Biển mênh mông, gió bấc heo may Ngâm mình, tay nắm chặt tay Vòng người, chính giữa tung bay quốc kỳ!
Giặc nhác thấy Việt kỳ phấp phới Mấy bóng xuồng chấp chới đằng đông Xa hơn, Hán hạm tàu đồng Gầm gừ, dọa, dứ nhìn không rõ người
Ba …, năm …, bảy …, rồi mười phút tiếp Sắc Hán ngồi mấy chiếc xuồng nhôm Nhăm nhe, lượn lượn, gờm gờm Chĩa lê lạnh thép, cảnh nom hãi hùng
Bỗng súng nổ đùng đùng xối xả Vòng tròn người chao, ngả, rùng rùng Đạn găm đầu thiếu úy Phương Cây bia sống, giữa chiến trường? tay không!
Nào ai có mình đồng da sắt Khắp người anh, đầu, mặt, bàn tay Máu phun đỏ nước kinh thay Phương gục đổ, vẫn cầm tay, cán cờ!
Giặc lội xuống cướp cờ hỗn chiến Máu đỏ loang nước biển chuyển hồng Vòng tay cảm tử thành đồng Lê xuyên mặn buốt, quyết không mất cờ!
Độ nửa giờ đôi co giằng giật Giặc lên xuồng lùi bật xa xa Thế rồi sấm chớp chói lòa Tàu đồng nã pháo Gạc Ma sóng dồn
Những cột trắng cao hơn chục thước Xác dập dềnh mặt nước như phao Không gươm súng, chẳng giáp bào Sống: làm bia sống! thác? trao sóng hồn
Kể từ ấy, chập chờn khói sóng Biển tím bầm ai ngóng chiều buông Khói trùng dương, ánh tà dương Hồn âm dõi bóng người dương một mình
Hồn tử sỹ hiện linh giọng uất Chốn sa trường còn mất lẽ thường Hận điều ám ảnh còn vương Ai …, trao quân lệnh …, chẳng trao thương, chiến bào?
Biển rì rào, lao xao sóng gợn Gió thì thầm rờn rợn bầu không Nặng lòng quả phụ sầu đong Sinh Tồn tử khí, mây bông tím bầm
Nỗi phu phụ dương âm cách trở. Lý vô thường đất lở sông bồi, Phù du bèo dạt mây trôi. Niềm tây cô phụ trọn đời khôn ngoai!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét